Cô Ấy Biết Tất Cả

Lượt đọc: 5765 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »
Chương 64
sinh mạng mới

❊ ❊ ❊

Đã có kết quả giám định DNA, kết quả giám định xác thực t1nh dịch thu được trong cơ thể Đồ Giai Giai, đúng là thuộc về Đồ Hạo Nhiên.

Sau khi có kết luận, vẻ mặt Thẩm Lưu Bạch nghiêm túc hơn, Cô vẫn luôn yên lặng, suốt đoạn đường khi Cận Hải Dương lái xe về nhà cô cũng không nói lời nào.

“Leng keng……” Có người ấn chuông cửa, Thẩm Lưu Bạch đứng lên đi ra, qua mắt mèo nhìn qua cửa cô thấy người đàn ông đang đứng đúng là Cận Hải Dương.

“Chúng ta nói chuyện đi, nếu em cảm thấy không tiện, chúng ta ra ban công nói.

” Anh cười nói.

Thẩm Lưu Bạch mở cửa.

“Vào đi.

” Cô xoay người vào nhà, người đàn ông theo thói quen thay dép lê, đến bàn ăn ngồi xuống.

“Muốn nói gì?” Cô lạnh lùng nói, cũng không ngẩng đầu nhìn anh, chỉ cúi đầu không biết đang suy nghĩ gì.

Cận Hải Dương nhìn cô chăm chú một lát rồi đặt hộp cơm trong tay lên bàn.

“Ăn cơm trước, ăn xong rồi nói.

” Cô gái ngẩng đầu trừng anh, bất ngờ bị nhét cho một đôi đũa và một hộp cơm trắng vào tay.

“Nhanh lên, chẳng lẽ chờ anh đút em ăn sao.

” “Tranh thủ ăn lúc còn nóng đi, em lớn rồi mà không tự lo ăn uống gì hết sao.

Một ngày không nhìn đến em, em sẽ mang bệnh đó.

” Anh chỉ vào hộp cơm đã mở trên bàn, bản thân cũng cầm đũa, ăn từng đữa lớn.

Hai người yên lặng ăn cơm xong, lúc này Cận Hải Dương mới nói.

“Em bị sao vậy, hay là do chuyện trong tủ lúc chiều…Em học y mà, chắc là biết đàn ông có những phản ứng mình không khống chế được…” Nghe anh không biết xấu hổ nhắc đến việc buổi chiều, Thẩm Lưu Bạch trừng mắt nhìn anh, thành công làm anh ngậm miệng lại.

“Đó là kết quả giám định của Đồ Giai Giai sao? Có phải Đồ Hạo Nhiên làm em cảm thấy ghê tởm không?” Thẩm Lưu Bạch không gật đầu cũng không lắc đầu, cô không trả lời vấnd dề của anh, ngược lại chuyền đề tài sang chuyện khác.

“Cận Hải Dương, anh là cảnh sát, nếu hiện tại pháp luật không thể trừng trị người xấu thì anh sẽ làm sao?” Nghe cô hỏi vật, anh mắt người đàn ông cũng trở nên nghiêm túc hơn.

“Trên đời không có gì là hoàn hảo, pháp luật cũng chỉ có thể cố gắng hết sức đảm bảo lợi ích của người dân, không thể bảo đảm mọi mặt.

” “Dù chúng ta biết được chân tưởng sự việc, nhưng trên tòa án, nói chuyện tất cả phải dựa trên chứng cứ, sự thật mà không có bằng chứng…” Anh không nói hết câu, Thẩm Lưu Bạch cũng hiểu được ý của anh.

Cô im lặng một lát, rồi đột nhiên nói.

“Anh biết “Sinh mạng mới” không?” “Đây là một dự án chuyên nghiên cứu nhân cách và sự tự nhận thức, ban đầu để điều trị chứng tâm thần phân liệt và rối loạn nhân cách, sau đó phát sinh ra nhiều hướng nghiên cứu khác.

” Cô không nhìn đến phản ứng của Cận Hải Dương, mà tự mình nói tiếp.

“Một trong số đó chủ yếu nghiên cứu về ám thị và thôi miên tâm lý, hạng mục PHP của Đồ Hạo Nhiên chính là làm về nghiên cứu đó.

Họ “bồi dưỡng” nên những thói quen duy nghĩ của một người thông qua ám thị và thôi miên trong thời gian dài, dẫn họ đi theo con đường đã được định trước mà không có chút sai sót nào.

” “Đồ Giai Giai tự nguyện sao? Không, anh không nghĩ như vậy.

” Cô nhẹ nhàng lắc lắc đầu.

“Dựa theo phương pháp mà Đồ Hạo Nhiên khống chế Kha Tĩnh, tôi nghĩ rằng sự tự nhận thức của Đồ Giai Giai đã bị phá hủy khi nó được thành lập, dù cô bé không chết, thì chắc chắn cô bé vẫn sẽ nghĩ Đồ Hạo Nhiên làm đúng.

” “Anh nhìn dáng vẻ của Kha Tĩnh đi, cô ta rất hận đứa con gái này, cô ấy xem cô bé như t1nh dịch, khi Đồ Giai Giai chết rồi cô ấy liền không thèm đóng kịch nữa, vốn còn không liếc nhìn cô bé một cái.

” “Đồ Giai Giai lớn lên trong hoàn cảnh như vậy mà còn duy trì được thành tích ưu tú, cô bé nhất định là có điểm tựa tâm lý, mà điểm tựa tâm lý này chính là Đồ Hạo Nhiên.

” “Nếu không, vì sao cô bé nhất định phải nhảy lầu lúc 0 giờ vào đêm nguyền rủa, điều này chứng tỏ một người có tính cách theo chủ nghĩa hoàn mỹ, tính cách này không giống như Đồ Giai Giai.

” “Cho nên, tôi không nghĩ cô bé có ý thức tự sát, cô bé chết có thể là ý của Đồ Hạo Nhiên.

” “Anh có thể điều tra ba cô gái chết vào đêm nguyền rủa trước đó, xem họ có từng tiếp xúc hay có quan hệ gì với Đồ Hạo Nhiên hay không, tôi nghĩ cái chết của họ và Đồ Giai Giai giống nhau, là kết quả của ám thị.

” Nói đến đây, Thẩm Lưu Bạch quay đầu, chăm chú nhìn về phía cửa sổ sát đất.

“Tuy nhiên, phương pháp phạm tội tinh vi đến mức làm người ta kinh sợ nhưng không thể tìm ra được chứng cứ, cuối cùng chỉ có thể đưa ra kết luận là tự sát.

” “Thật buồn cười, rõ ràng đã bị xâm phạm, nhưng đến nói một câu cho mình cũng không được, ngược lại còn phải bao che cho hung thủ, người sống như vậy tôi thật không biết…cuộc sống…còn có gì vui vẻ.

” Nói tới đây, giọng cô dẫn nhỏ lại,mấy chữ cuối cùng dường như cũng không thể nghe thấy.

Cận Hải Dương đứng lên, kéo một chiếc ghế dựa ngồi xuống bên cạnh cô, nhẹ nhàng vỗ vai cô, yên lặng an ủi cô.

“Vậy nên em kiên quyết điều trả là vì em nghi ngờ hạng mục PHP có vấn đề sao?” “Đừng nghĩ vậy, có lẽ sự thật không như em tưởng, không cần nghĩ quá phức tạp.

” “Có lẽ Đồ Giai Giai thật sự thích Đồ Hạo Nhiên, cũng có thể họ không có quan hệ huyết thống, Đồ Giai Giai chỉ ngưỡng mộ ba mình thôi, cô bé không biết hành vi đó có ý nghĩa gì.

” Nghe anh nói vậy, Thẩm Lưu Bạch cũng không nói nữa.

Cô yên lặng một lúc lâu, ánh mắt nhìn xa xăm và nặng nề, dường như nghĩ đến chuyện gì không thể biết được.

Cuối cùng, vẫn là Cận Hải Dương phá vỡ sự im lặng.

“Tối nay, bọn Đại Thượng bọn họ nói có thể đến quê của Đồ Giai Giai, ngày mai chắc chắn sẽ có tin tức, chúng ta nhất định có thể khởi tố Đồ Hạo Nhiên tội cưỡng hiếp.

” Anh dừng một chút, làm giọng nói của mình càng dịu dàng hơn.

“Tiểu Bạch, chúng ta không phải thần, chỉ có thể cố gắng làm theo pháp luật.

” “Đừng nghĩ nữa, ngủ một giấc thật ngon.

Sáng mai chúng ta hẹn Đồ Hạo Nhiên, anh sẽ trực tiếp yêu cầu xét nghiệm DNA của ông ta, đây sẽ là một trận chiến ác liệt.

” Sau khi anh rời khỏi, Thẩm Lưu Bạch yên lặng trở về thư phòng, từ trên kệ cao đem xuống một hộp gỗ bị khóa, chỉnh mật mã mở nắp hộp.

Bên trong đặt gọn gàng vài quyển sổ và những món đồ nhỏ, nhìn kiểu dáng đều là đồ cũ, màu sắc rất được trẻ em yêu thích.

Nàng lấy quyển sổ trên cùng lên, lộ ra quyển sổ đặt sâu nhất bên dưới.

Đó chắc là một quyển nhật ký, bìa sổ màu đen, với một biểu tượng được khắc một cách đặc biệt, dễ nhận thấy.

Bên ngoài là hình tròn, ở giữa có một đôi tay nâng một con mắt, dường như đang nhìn đến người đối diện nó.

Nếu Cận Hải Dương không rời đi, anh ta nhất định sẽ có phát hiện bất ngờ, quyển sổ này có biểu tượng giống y như quyển sách mà anh đang điều tra nhưng không có kết quả gì.

Ngón tay Thẩm Lưu Bạch nhẹ nhàng mở trang đầu, để lộ một câu được in đậm bằng phông chữ đen trên trang tiêu đề.

Để cho những xác sống được sống lại, nhận được sinh mạng mới.

.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 2 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »