Cô Ấy Biết Tất Cả

Lượt đọc: 5751 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »
Chương 30
ẩn tình

❊ ❊ ❊

Diêm Tử Long không nói lời nào, Cận Hải Dương cũng không vội.

Anh dựa lưng vào ghế trong phòng thẩm vấn, híp mắt nhìn chằm chằm chàng trai đối diện, nhìn qua không khác gì con sư tử lười biếng.

“Tôi muốn uống nước.” Một lát sau, Diêm Tử Long nói chuyện.

Anh ta nhận nước ấm của Cao Đại Thượng đưa, một hơi uống cạn.

“Cảm ơn.” Lần này rất lễ phép, không có kiêu ngạo như lần trước.

“Không giả bộ nữa?” Cận Hải Dương cười nhìn anh ta, không chút để ý di chuyển bút trong tay.

Diêm Tử Long lắc đầu.

“Điều kiện không cho phép.” “Đến lúc này rồi, nếu tôi còn giả ngu, nói không chừng cái mũ giết người này sẽ đội lên đầu tôi.” Nghe anh ta nói vậy, khóe môi Cận Hải Dương hơi nâng lên, lộ ra ý cười.

“Cũng không đến mức như vậy, chưa có kết quả nghiệm thi, hiện trường cũng còn nhiều điểm đáng nghi, không chắc là cậu.” “Cảm ơn mọi người.” Diêm Tử Long cười to, lộ ra nụ cười không có thành ý, sau đó hít một hơi sâu, chậm rãi nói.

“Mặc kệ mọi người tin hay không, người trong băng ghi hình kia không phải tôi.” “Tôi không biết sao hắn vào được nhà tôi.

Hắn còn bắt chước từng bước đi của tôi, thời gian đó tôi đang ở bên ngoài, chưa từng trở về.” “Có nhân chứng không?” Cận Hải Dương hỏi.

Diêm Tử Long hơi do dự một chút, cuối cùng vẫn lắc đầu.

“Không có.” “Khóa vân tay nhà cậu, ai có thể mở ra?” “Tôi, người đại diện của tôi, Trương Đạc, người giúp việc cho tôi, còn có chị Chu.” “Chị Chu chính là Chu Thi Vận?” “Đúng vậy.” Khi người đàn ông hỏi đến vấn đề này, rõ ràng nhìn thấy trong mắt chàng trai nhất thời cứng đờ.

Tuy rằng đã sớm bình thường trở lại, nhưng Cận Hải Dương vẫn tinh tường nhận ra dao động trong lòng anh ta, liền hỏi một câu khác.

“Cậu cùng Chu Thi Vận có quan hệ gì?” Có lẽ đã điều chỉnh tốt trạng thái, lúc này Diêm Tử Long trả lời rất thoải mái.

“Chúng tôi ở cùng một công ty, chị Chu là tiền bối tôi kính trọng nhất, vẫn luôn rất chiếu cố tôi, tôi có chuyện gì thường đến nhờ chị ấy giúp đỡ.” Đây là câu trả lời tiêu chuẩn được đưa ra bởi công ty, lại không phải cái Cận Hải Dương muốn nghe.

Anh nâng một bên mày, vẻ mặt sâu xa khó hiểu.

“Chiếu cố cậu? Mỗi ngày đều đến nhà chiếu cố cậu?” “Diêm Tử Long, cậu đã xem qua băng ghi hình, số lần Chu Thi Vận đến nhà cậu hơi nhiều, cậu nói là do công ty sắp xếp tôi cũng không nói được gì.

Nhưng mà cậu đi con đường thần tượng này, công ty mấy người chắc não hư hay rớt mất rồi mới cho xào loại chuyện này, đó không phải muốn lăng xê cậu mà là muốn đùa chết cậu đó, cậu nói xem đúng không?” “Nghe nói, tin đồn giữa cậu và Chu Thi Vận hai năm trước đã có, vậy không giống như công ty sắp xếp lăng xê.” Nghe anh nói vậy, trên mặt Diêm Tử Long lộ ra vẻ phẫn nộ.

Nhưng anh ta vẫn kiềm chế tính khí của mình, một câu cũng không nói, dường như không chuẩn bị trả lời về vấn đề tin đồn đó.

Cận Hải Dương cũng không quan tâm.

Anh bắt đầu lật xấp tài liệu dày cộm trên tay, cũng không thèm nhìn đến chàng trai đối diện một cái.

Đợi một lúc lâu, Diêm Tử Long rốt cuộc không chịu nổi nữa, liền hỏi.

“Anh không hỏi tôi cái gì sao?” Cận Hải Dương ngẩng đầu nhìn anh ta một cái, cười thâm sâu.

“Hỏi cái gì?” Nói tới đây, anh bỗng nhiễn nghĩ đến gì đó.

“À, đúng rồi.” “Sao không thấy băng ghi hình theo dõi sau vườn nhà cậu.” “Sau vườn có thể quay đến bên trong nhà tôi, tôi không mở, chỉ để đó dọa người thôi.” “Nhưng việc này người khác không biết.” Cận Hải Dương gật đầu.

“Cậu một mình phấn đấu đến bây giờ cũng không dễ dàng gì.” Diêm Tử Long nhếch miệng cười, không chút để ý đáp.

“Thầy cô trong viện phúc lợi đối xử với tôi rất tốt, nhưng là do thành tích của tôi không tốt, không phải người có thiên phú học tập, nên dứt khoát nhân lúc mình còn trẻ tuổi liều một phen, ít nhất gương mặt này vẫn còn dùng được.” Thân thế của anh ta không phải bí mật gì, cô nhi cố gắng tự mình vươn lên từng ngày cũng là điểm thu hút do công ty tạo cho anh.

“Xem ra Chu Thi Vận giúp cậu không ít.” Cận Hải Dương chỉ vào từng dòng trong hồ sơ nói.

“Đầu tư phim thần tượng “Bà Chủ Hoa Khôi Của Tôi” là của công ty cá nhân Chu Thi Vận đầu tư, tuy thành tích phim này không tồi, nhưng khi bắt đầu không ai xem trọng, đây là Chu Thi Vận dốc toàn lực lăng xê cậu.” “Chậc, chậc, 3000 vạn đầu tư, cũng không biết biết chồng cô ấy có biết chuyện này không.” “Chị ấy kết hôn rồi sao?” Diêm Tử Long đột nhiên ngẩng đầu, trong mắt hiện lên vẻ không thể tin được, không giống như giả vờ.

“Chồng Chu Thi Vận, Kỷ Hâm, chính là nhân viên đạo cụ của đoàn phim, chắc cậu đã từng gặp ông ấy.” “Trước kia, Kỷ Hâm từng là diễn viên võ thuật có chút danh tiếng, sau khi bị thương thì đổi nghề làm đạo cụ.” Cận Hải Dương đặt báo cáo sang một bên, một tay chống cằm, cười như không nói.

“Thì ra là thầy Kỷ…” Diêm Tử Long cúi đầu, cũng không biết nghĩ cái gì, rất lâu sau cũng không nói chuyện.

Thầy Kỷ trong miệng Cận Hải Dương, bây giờ đang đứng trước mặt Thẩm Lưu Bạch, ngây người trước tờ giấy “Thông Báo Quyết Định Giải Phẫu”.

Ông ta là một người đàn ông trung niên với hàng lông mày rậm và đôi mắt to, mặc bộ quần áo bảo hộ có bụi trên góc áo và cổ tay áo, ông ta chạy từ phim trường đến ngay khi nhận được thông báo.

Hai mắt sưng đỏ, hiển nhiên trên đường đến đây đã khóc.

“Tôi, tôi có thể nhìn Mỹ Hoa một lần không?” Kỷ Hâm run rẩy nói.

Tên thật của Chu Thi Vận là Chu Mỹ Hoa, khi nổi tiếng thấy tên mình quê mùa, cô ấy tìm người xem bói rồi đổi tên thành Chu Thi Vận, nhưng mà hệ thống đăng ký của Cục Dân Chính vẫn ghi tên cũ.

Thẩm Lưu Bạch gật đầu.

Cô dẫn Kỷ Hâm đến phòng giải phẫu số 3, chỉ vào một thi thể đặt trên giường giữa phòng.

Có một người phụ nữ nằm lặng lẽ ở đó, toàn thân được che bằng một tấm vải trắng, không thể nhìn rõ khuôn mặt và dáng người.

“Ở nơi đó, chỉ có thể xem, nhưng đừng đụng vào người chết.” Kỷ Hâm nhìn thoáng quá Thẩm Lưu Bạch, ông ta nhìn cô gái đưa tay mở tấm vải trắng trên thi thể, khuôn mặt Chu Thi Vận liền hiện ra trước mặt hai người.

Đôi mắt cô ấy nhắm nghiền, vẻ mặt điềm tĩnh, ngoại trừ sắc mặt khó coi hơi đáng sợ thì nhìn qua cô ấy giống như đang ngủ.

“Mỹ Hoa! Mỹ Hoa! Mỹ Hoa!” Một giọng nam trung niên khàn khàn, nghẹn ngào vang lên trong phòng giải phẫu.

Nếu không phải nhân viên công tác cản Kỷ Hâm lại, ông ta gần như đã nhảy lên bàn khám nghiệm tử thi.

“Mỹ Hoa! Em làm sao vậy! Sao em không mở mắt ra nhìn anh, anh là Đại Hâm đây!” Kỷ Hâm khóc lóc thảm thiết, mắt vốn sưng đỏ giờ như không mở ra được, lảo đảo lắc lư dựa người vào tường phòng giải phẫu.

Rất lâu sau, ông ta mới dừng khóc, sau khi yên lặng rất lâu, Kỷ Hâm hạ giọng nói.

“Cô nói…muốn giải phẫu em ấy?” “Có thể không làm được không.” Ông ta nhìn Thẩm Lưu Bạch cầu xin, vừa nói vừa không ngăn được sự nghẹn ngào.

“Mỹ Hoa thích nhất là xinh đẹp, ngay cả động chạm dao kéo trên mặt một chút em ấy cũng không muốn, nếu mổ xẻ như vậy không phải là muốn mạng của em ấy sao…” “Xin lỗi, cô Chu Thi Vận đã tử vong.” Thẩm Lưu Bạch nhẹ giọng nói.

“Bởi vì nguyên nhân chết của cô Chu còn tồn tại nghi vấn, nên chúng tôi quyết định cưỡng chế nghiệm thi, nói vậy vì hy vọng người chết có thể tìm được nguyên nhân tử vong của chính mình.” Cô nhìn thoáng qua chân trái của đối phương có chút mất tự nhiên, trong mắt hiện lên một tia sáng..

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 2 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »