Cô Ấy Biết Tất Cả

Lượt đọc: 5748 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »
Chương 43
họp mặt bạn học

❊ ❊ ❊

Lịch sử của nhà hàng Bắc Sơn tương đối lâu đời, tiền thân của nó có thể kể từ thời dân quốc, có một doanh nhân người Pháp đã chi rất nhiều tiền để mua lại khu đất này, trực tiếp chuyển một nhà hàng nổi tiếng ở Paris đến sông Thương Lan, trang trí vô cùng sang trọng và tinh tế, dẫn đầu xu hướng kiến ​​trúc của thời đại đó.

Nghe nói thời gian khai trương nhà hàng như một dịp lễ lớn chưa từng có, hầu hết những người đến ăn đều là người nước ngoài, cũng như những người nổi tiếng và quyền lực trong Hải Đô, họ đều đến dùng bữa ở nhà hàng Bắc Sơn, những thường dân chỉ có thể đi quanh bên ngoài.

Sau nhiều thập kỷ phát triển và thay đổi, nhà hàng Bắc Sơn từ lâu đã không còn khung cảnh như trước đây, nhưng nhiều người dân Hải Đô xưa vẫn còn hoài niệm, họ thích đến nhà hàng Bắc Sơn để tổ chức các thể loại yến tiệc chiêu đãi.

Cận Hải Dương đương nhiên biết nhà hàng Bắc Sơn ở đâu, ngoài miệng anh khoa trương nhưng vẫn đưa Thẩm Lưu Bạch đến nhà hàng đúng giờ.

“Anh ở đây chờ em, khi nào em ra thì gọi điện thoại cho anh.” Anh vẫy tay với cô, nhìn cô vào nhà hàng.

Sau đó đảo mắt, vòng xe vào bãi xe nhà hàng Bắc Sơn.

Thường mấy buổi họp bạn như vậy chắc chắn có một bộ phận bạn học tài giỏi khoe khoang sự giàu có của mình.

Có người còn không biết chừng mực, còn dùng cách này để tiếp cận với cựu nam thần hay cựu nữ thần gì đó, để thực hiện mộng tưởng khi xưa của mình.

Thẩm Lưu Bạch tuổi còn nhỏ, bạn cùng khóa với cô không ai đem tâm tư đặt trên người một cô bé cho nên lúc đó cô rất an toàn.

Chỉ là bây giờ không giống vậy.

Cô trẻ tuổi xinh đẹp, không có gì đảm bảo rằng cô sẽ không thu hút tâm tư của một số người, loại chuyện này không thể ngăn cản được.

Loanh quanh một hồi, cuối cùng cũng tìm được một chỗ đậu xe vừa mắt, đội trưởng Cận rất vui vẻ, định đánh một giấc trên xe.

Bất ngờ, anh thấy một cô bé mặc đồng phục học sinh, đeo cặp sách.

Nhìn dáng vẻ chắc là học sinh sơ trung, tóc đen thẳng ngắn rũ bên tai, một đôi mắt to trắng đen rõ ràng, là một cô bé xinh đẹp.

Trễ vậy rồi, cô bé này không về nhà mà ở bãi đậu xe nhà hàng Bắc Sơn làm gì?

Chẳng lẽ là người nhà ở trong nhà hàng?

“Cô bé.” Cận Hải Dương vẫy tay với cô bé, thấy cô bé sợ hãi không dám đến gần, anh từ trong túi lấy ra thẻ cảnh sát.

“Anh là cảnh sát, trễ rồi sao em không về nhà, ở đây làm gì?” Thấy huy hiệu trên chứng nhận cảnh sát, cô bé mới buông lỏng đề phòng.

Vẫn không đến gần Cận Hải Dương, nhưng ánh mắt cảnh giác đã giảm rất nhiều.

“Em đợi ba em.” “Ba em dùng cơm ở nhà hàng Bắc Sơn hay làm việc trong đó?” “Ba em có xã giao.” Cận Hải Dương gật đầu, kiên nhẫn hỏi tiếp.

“Em nhớ số điện thoại của ba không?” Cô bé gật đầu rồi lại lắc đầu, vẻ mặt ngoan ngoãn.

“Ba đi tiếp khách, không thể làm phiền ba.” Cận Hải Dương nghe mà trong lòng muốn tan chảy.

Khó trách người ta đều nói con gái là áo bông nhỏ, có con gái đáng yêu nghe lời như tiểu loli, làm ba thật hạnh phúc!

“Có phải không mang theo chìa khóa nên không vào nhà được không?” Anh dịu dàng hỏi.

Lại thấy cô bé lắc đầu.

“Có chìa khóa, nhưng ba không ở nhà nên không muốn về.” “Mẹ em đâu?” Anh lại hỏi tiếp, cô bé không nói nữa, cúi đầu nhìn đường.

Chắc là mẹ đã qua đời nên sống nương tựa với ba.

Cận Hải Dương thở dài một hơi, giơ tay nhìn đồng hồ, đã 7 giờ rưỡi.

“Không còn sớm nữa, em nên về nhà đi, anh có thể đưa em về.” Anh bỗng thấy lời này của mình có chút khả nghi, nên lấy điện thoại muốn gọi cho ba của cô bé.

Dù bận rộn thế nào cũng không thể để mặc con mình như vậy được.

“Anh ơi, em có thể tự mình về nhà, anh đừng làm phiền ba em.” Nói xong, cô bé liền vẫy tay với anh, xoay người chạy ra khỏi bãi xe.

Sảnh Kim Hoa, nhà hàng Bắc Sơn.

Hôm nay là ngày hội cựu học sinh kỷ niệm 70 năm thành lập trường trung học tư thục Tây Duyên, các cựu học sinh nổi tiếng của Tây Duyên đều đã nhận được thư mời, hội trường đông đúc và sôi động.

Thẩm Lưu Bạch vừa bước vào hội trường, một cô gái trẻ đã chào hỏi ngay lập tức, cô ấy nhiệt tình viết tên và năm học của Thẩm Lưu Bạch, đồng thời chỉ tay về phía một chiếc bàn cách đó không xa.

“Có các bạn học cùng lớp với bạn ở bên kia.

Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tây Duyên.

Chúc bạn một buổi tối vui vẻ.” Thẩm Lưu Bạch theo lời cô đi qua, thấy được vài khuôn mặt quen thuộc, tất cả đều là những người có ảnh hưởng trong lớp của cô.

Cô có khả năng nhận diện khuôn mặt đặc biệt mạnh mẽ, chỉ cần nhìn thoáng qua là cô đã gọi tên mọi người, được mọi người chào đón nồng nhiệt.

“Thẩm Lưu Bạch! Không ngờ lại là cô! Trước khi đến tôi không biết họ có mời cô hay không, quả nhiên cô đã đến rồi!” Một thanh niên cao gầy là người đầu tiên chào hỏi, anh ta ân cần giúp Thẩm Lưu Bạch kéo ghế, trông như một quý ông.

Người này tên Hà Tử Xuyên, là con trưởng của nhà họ Hà ở Hải Đô.

Nhà họ Hà kinh doanh vận tải tàu biển từ thời dân quốc, đến thế hệ của Hà Tử Xuyên mặc dù công việc kinh doanh của gia đình bắt đầu sa sút nhưng tài sản tích lũy qua các thế hệ cũng vô cùng đáng kể, anh ta cũng là một đại thiếu gia khá tốt.

Đang ngồi có sáu nam hai nữ, gia thế cũng gần giống như Hà Tử Xuyên.

Họ đều là người trẻ tuổi, phần lớn họ đều trong giai đoạn khởi nghiệp, trường mời họ đến cũng chỉ để đủ số mà thôi.

Trương Vĩ Thành, Chúc Tình Tình, Tề Khải, Khổng Thái Thịnh, Mã Tiến, Phạm Lâm.

Thẩm Lưu Bạch cùng mọi người chào hỏi qua, dừng lại trên mặt người cuối cùng.

Cô có ấn tượng với người đàn ông này, nhưng cô nhớ rõ người này không phải bạn học của cô.

Trường trung học Tây Duyên là trường tư thục nổi tiếng, mỗi khóa mỗi khối chỉ có một lớp, nếu là bạn cùng khóa với cô thì theo lý thuyết cô không thể không biết.

“Sao vậy? Thần đồng cũng mau quên vậy à! Ha ha, tôi còn tưởng không có gì là cô không biết chứ.” Chúc Tình Tình cười chế nhạo nói.

Cô ta có vẻ là nói đùa, nhưng ý tại ngôn ngoại không có chút ý tốt.

Những người có mặt đều là tinh anh, thấy bầu không khí có chút xấu hổ, lập tức có người đứng ra hòa giải.

Truyện Kiếm Hiệp “Thẩm Lưu Bạch không quen biết cũng bình thường thôi, khi thầy Đồ dạy chúng ta thì cô ấy đã bắt đầu chuẩn bị cho kỳ kiểm tra độc lập ở đại học Kinh Thành rồi.” Người nói chuyện là Mã Tiến, gương mặt luôn tươi cười, tính tình hiền lành, nổi tiếng là người hiền lành trong lớp.

Thẩm Lưu Bạch gật đầu.

Thì ra là vậy.

Lúc cô đi học chắc là đã từng nhìn thấy.

“Bạn học Thẩm là người nổi tiếng trong trường, trước kia ở trong văn phòng gặp qua em vài lần, những giáo viên dạy lớp em đều hết lời khen ngợi em, kết quả đến khi tôi dạy lớp em thì em đã thi đại học.” Nói xong, người đàn ông đẹp trai dịu dàng đưa tay về phía cô.

“Tôi là Đồ Hạo Nhiên, trước kia đã dạy cho mọi người một thời gian, đáng tiếc chúng ta không có duyên thầy trò, nếu em không chê tôi già thì gọi tôi là anh Đồ cũng được.” Anh ta nói vậy, hai cô gái ở đây liền tỏ vẻ nũng nịu.

“Thầy có già chút nào đâu, thầy vẫn như hồi đó, là bạch mã hoàng tử phong độ dịu dàng.” “Cũng không phải vậy, thầy càng có mị lực hơn, nếu thầy không nói thì tụi em còn không biết thầy là thầy của tụi em nữa đó.”.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 2 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »