Cô Ấy Biết Tất Cả

Lượt đọc: 5740 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »
Chương 32
phát hiện khi nghiệm thi

❊ ❊ ❊

Vừa nói đến chuyên môn của mình, Thẩm Lưu Bạch liền thay đổi thành một người khác.

Cô theo Cận Hải Dương đến trước bàn giải phẫu, đưa cho anh một đôi bao tay.

“Kết quả nghiệm thi cho thấy mũi và miệng không bị tổn thương.” “Làn da phần cổ không có tổn thương, vết bầm tím và các vết hằn trên cổ rất mờ, không phải tạo thành khi còn sống.” “Lòng bàn chân phải của người chết có một vết thương, không có phản ứng sống, chắc là hình thành sau khi chết” “Khuỷ tay, đầu gối và một bên mông của người chết có vết hoen thi thể, hình thành sau khi chết, có vẻ người chết từng bị di chuyển, phòng khách nhà Diêm Tử Long có thể không phải hiện trường đầu tiên.” “Tôi kiểm tra miệng, răng và lợi của người chết đều không có phát hiện điểm xuất huyết.” “Nếu dựa theo dấu vết này suy đoán, sẽ có kết luận không phải do ngạt thở chết.” Thẩm Lưu Bạch chỉ vào thi thể Chu Thi Vận, chỉ vào một chỗ cho Cận Hải Dương xem.

“Nhiều vết thương hình thành sau khi chết như vậy, thì làm sao ngạt thở chết được?” Cận Hải Dương nhíu chặt mày.

“Dấu hiệu ngạt thở không hẳn là do tác động ngoại lực mà cũng có thể do nguyên nhân của bản thân.

Chẳng hạn như một số bệnh gây đột quỵ.” Thẩm Lưu Bạch lạnh lùng nói.

“Đột quỵ.” Vẻ mặt Cận Hải Dương hoài nghi nhìn cô gái pháp y gầy gò.

“Đã đột quỵ, vì sao lại phải mất công bố trí hiện trường, còn làm ra một hiện trường đầy sơ hở? Nói như vậy thì không hợp lý!” Thẩm Lưu Bạch gật đầu.

“Đúng là không hợp lý.” “Tôi cũng không nói cô ấy bị bệnh chết.” Cô nhẹ nhàng nhấc phần vải che người chết lên, nhẹ giọng nói.

“Tôi kiểm tra phần ngực, bụng người chết, phát hiện ra cái này.” Những ngón tay mảnh mai của cô ấy chỉ và ấn vào xương ức của người quá cố vài lần, và có một mảng da lớn nhợt nhạt hơn các bộ phận khác, làm nổi rõ phần lõm ở trung tâm.

“Đó là gì?” Đôi mắt Cận Hải Dương rất sắc bén, anh ta gần như ngay lập tức nhận ra điều gì đó bất thường ở nơi này.

“Là vết lõm.” Thẩm Lưu Bạch nhẹ giọng nói.

“Khi con người còn sống, quá trình tuần hoàn máu diễn ra bình thường, các động mạch, tĩnh mạch và mao mạch chứa đầy máu.

Ngay cả khi họ gặp phải cục huyết khối, chúng cũng không bị ngăn cách hoàn toàn.” “Nếu cơ thể bị ngoại lực nén, máu trong mao mạch sẽ bị ép ngoàòavùng chịu lực, phần bị nén lại sẽ gây ra tình trạng thiếu máu cục bộ tạm thời.” “Giống như vầy.” Cô vừa nói vừa làm mẫu nắm chặt cánh tay mình, quả nhiên khi buông ra, vị trí bị nắm có một đốm màu trắng xuất hiện ngắn ngủi.

“Vết lõm biến mất do máu chảy đầy mao mạch sau khi thả tay ra.

Nhưng nếu một người bị chèn ép dưới tình trạng đã chết, thì do máu không còn chảy nữa, dù có giải phóng áp lực thì máu cũng không chảy trở lại, nên dấu vết này sẽ còn mãi.” “Suy đoán này được xác nhận bởi kết quả giải phẫu ngực và bụng.” Thẩm Lưu Bạch lấy một chồng ảnh chụp, dựa theo thứ tự sắp xếp trước mặt Cận Hải Dương.

“Đây là mặt cắt của vết mổ.

Không có máu trong mao mạch, còn có dấu hiệu của thiếu máu cục bộ ở cơ dưới da.” “Tôi tìm thấy một số sợi nhân tạo trong miệng và mũi của người chết.

Để xác minh nguyên nhân cái chết của người chết, tôi đã giải phẫu hộp sọ của người chết.” Cô chỉ vào một trong những bức ảnh hộp sọ.

“Đây là vòm tai trong hình nón cụt của xương thái dương, khi giải phẫu mở vào ống thính giác trong, nếu người chết đột quỵ, áp suất khí ở tai trong không được thay đổi, phần xương thái dương cũng không có dấu hiệu chảy máu.

“ “Nhưng ở đây, có thấy những vết đen này không? Đó là máu khô.

Có nghĩa là, người chết đã bị chảy máu từ vòm tai trong hình nón cụt trước khi chết, vì vậy nguyên nhân cái chết của cô ấy phải là ngạt thở.” “Tổng hợp lại, kết quả khám nghiệm tử thi cho rằng người chết đang trong quá trình hấp hối, có một vật nặng liên tục đè lên ngực, đây là cách thức khống chế hoạt động của người chết.

Sau khi hung thủ làm cho người chết không thể hoạt động, hắn đã sử dụng loại sợi nhân tạo làm người chết bị ngạt thở.

“ “Vết lõm trên ngực của người chết phải là vết do một vật nặng để lại.

Đây là hình ảnh phóng to.” Nói xong, Thẩm Lưu Bạch gõ vài cái màn hình máy tính, phóng to hình ảnh trước mắt.

“ZJ?” Cận Hải Dương híp mắt quan sát một lúc lâu, cuối cùng mơ hồ nhận ra hai chữ cái tiếng Anh từ dấu vết biến dạng.

“ZJ là có ý gì, là tên người sao?” Sau đó anh liền lắc đầu phủ định suy nghĩ của mình.

“Người chết bị hung thủ dùng vật nặng đè trước ngực, không thể chống lại nên cuối cùng đã chết.

Vậy thì hai chữ cái này là do vật nặng đó gây ra.” Anh vừa vuốt cằm, vừa quan sát vùng nhợt nhạt trước ngực của người chết, có chút không xác định nói.

“Nhìn hình dạng…Nó phải là một mảng dài…Nặng…Hung thủ còn làm ngạt người chết bằng vải sợi…” Anh bỗng nhìn về hướng Thẩm Lưu Bạch bên cạnh.

“Giúp tôi một chút.” Cái gọi là giúp, thật ra là nhờ Thẩm Lưu Bạch giả làm người chết.

Bên ngoài phòng giải phẫu có một ghế sô pha dài, vừa vặn có thể cho họ tái diễn hiện trường.

“Đến đây đi.” Thẩm Lưu Bạch ngoan ngãn nằm trên sô pha, trong tay cầm gối tựa sô pha, đây là hung khí để Cận Hải Dương làm cô ngạt thở.

Thái độ cô rất thản nhiên, ngược lại Cận Hải Dương đưa ra yêu cầu thực nghiệm lại có chút không tự nhiên.

Cô gái xinh đẹp mềm mại nằm trên ghế sô pha màu đen, đôi mắt to tin tưởng nhìn mình, đôi môi màu anh đào nhợt nhạt phát ra lời mời gọi ngây thơ.

ĐM! Thật muốn lấy mạng ông đây.

Cận Hải Dương không biết mình bị làm sao, anh không dám nhìn Thẩm Lưu Bạch lâu hơn, anh đặt tay ở đâu cũng cảm thấy không tự nhiên, cuối cùng cũng do Thẩm Lưu Bạch giục nhiều lần mới lên sô pha.

Lúc này anh phát hiện, so với mình, cô gái dưới thân có chút đáng thương.

Một bàn tay có thể che khuất khuôn mặt, cổ tinh tế yếu ớt dường như chỉ cần dùng sức một chút có thể bẻ gãy.

Còn có thân thể lả lướt đường cong hấp dẫn, hết thảy đều in sâu vào tâm trí của anh.

“Đặt cái này lên mặt của tôi, sau đó khống chế hoạt động của tôi.” Thẩm Lưu Bạch đưa anh cái gối tựa sô pha, Cận Hải Dương bình tĩnh lại, đặt chiếc gối lên mặt cô.

Anh cố gắng bình tĩnh lại, không ngừng nhắc nhở mình, đây chỉ là thí nghiệm khoa học thôi.

“Còn thiếu một vật giống như vật nặng.” Thẩm Lưu Bạch thử nhúc nhích, cảm thấy thiếu gì đó.

“Không cần.” Cận Hải Dương miệng đắng lưỡi khô nói, mắt anh không nhìn cô gái, đôi mắt anh nhìn vào bức tường gần như muốn phun ra lửa.

“Muốn không chế cô chỉ cần dùng đầu gối chặn ngực cô là đủ rồi.

Nếu dùng những thứ khác sẽ không có tác dụng.” Nói xong, chân dài của anh, chặn trước ngực Thẩm Lưu Bạch.

Anh có thể cảm nhận được ánh mắt chăm chú của cô gái, cánh tay áp vào mặt cô khẽ run lên.

“Giáo…” “Tôi chưa nhìn thấy gì hết! Tôi chưa nhìn thấy gì hết! Tôi chưa nhìn thấy gì hết!” Một giọng nam the thé vang lên từ cửa, rồi nhanh chóng biến mất ở cuối hành lang, phá vỡ sự ái muội lúc này.

Cận Hải Dương xoay người xuống sô pha, chỉ cảm thấy trán không ngừng co giật, như muốn vỡ mạch máu..

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 2 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »