Cô Ấy Biết Tất Cả

Lượt đọc: 5757 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »
Chương 29
lãnh địa ý thức

❊ ❊ ❊

Khám nghiệm hiện trường xong, ngoại trừ các cảnh sát túc trực bảo vệ hiện trường, những người khác trong đội Hình Sự đều rút về phân cục.

Tin đồn “Đội trưởng giận dữ đuổi chó săn” đã loan truyền, khi quay về mọi người có mắt nhìn đều cố tránh ngồi lên chiếc xe bán tải màu xám bạc kia, trên xe chỉ còn một mình Thẩm Lưu Bạch.

Trong xe hơi yên tĩnh một chút, Cận Hải Dương bật âm thanh nổi trên xe, bên trong truyền ra tiếng phát tin tức.

Anh đã quen nghe kênh tin tức.

Nhưng mà Thẩm Lưu Bạch…chắc là không hứng thú với cái này.

Trong thế giới của cô chỉ có nghiên cứu khoa học, còn rất nhiều điều ở thế giới bên ngoài mà cô ấy không hiểu.

Giống như là…một bông hoa được trồng trong phòng cách ly chân không đột nhiên được đặt ở nơi hoang vu, luôn cảm thấy mơ hồ và mâu thuẫn.

Đột nhiên có một suy nghĩ, anh nhớ lại hoàn cảnh lần đầu tiên họ gặp nhau, ma xui quỷ khiến lại hỏi.

“Tiểu Bạch, hôm đó cô…vì sao lại đến bữa tiệc của Nhậm Húc Đông?” Không thể trách anh hiểu lầm, hơn nửa đêm tham gia loại tiệc như vậy, các cô gái ở đó tám chín phần mười đều là gái làng chơi, ai lại nghĩ đến trong có một nhà khoa học!

Thẩm Lưu Bạch không phải loại người như vậy, cái này anh rõ hơn người khác nhiều, nhưng cô ấy lại cố tình đến bữa tiệc, lại còn ở đó ngây người cả một đêm!

Cô biết điều đó có ý nghĩa gì không?

Nghe anh hỏi vậy, cô gái ngồi ghế phụ im lặng chốc lát, rất lâu sau mới lạnh nhạt nói.

“Tôi được mời.

” “Ai mời?” Anh hỏi một câu.

Đối phương không trả lời.

Anh cho rằng cô không nghe được liền lặp lại một lần nữa.

“Là ai mời cô đến bữa tiệc đó, ngày đó chỉ có một mình cô, sao tôi không thấy người khác?” Nhưng khi xe chuẩn bị đến phân cục, anh cũng không đợi được câu trả lời.

“Tôi về trung tâm.

” Cận Hải Dương không nói gì.

Khi Thẩm Lưu Bạch kéo cửa xe, anh đưa tay ấn cô về chỗ ngồi.

“Tôi nói vậy cô không vui sao?” Thẩm Lưu Bạch yên lặng vặn ngón tay của anh, chỉ là sức lực đối phương quá lớn, năm ngón tay thon dài giống như móc thép, ngay cả khi cô dùng cả hai tay cũng không thể di chuyển dù chỉ là một chút.

Cận Hải Dương híp mắt nhìn cô giày vò, một lúc lâu sau chỉ bật cười.

“Cô có biết trong tình huống như vậy, mấy người đàn ông trong đó có ý định gì hay không? Một cô bé khờ khạo như cô có thể ứng phó được sao.

” “Đừng nghĩ đầu óc linh hoạt là vạn năng.

Đôi khi căn bản không cần đấu trí với cô, như bây giờ, tôi muốn làm gì cô, chỉ cần một tay cũng thu phục được cô.

” Thẩm Lưu Bạch không làm gì được anh, cũng không muốn giải thích, đơn giản quay đầu nhìn ngoài cửa sổ xe, không nói câu nào.

Cận Hải Dương bị thái độ lạnh nhạt này chọc tức, anh liếc mắt nhìn cô, đột nhiên đạp vào chân ga.

Động cơ “Ầm” một tiếng vang lớn, sức mạnh của chiếc xe bán tải được phát huy tối đa, chiếc xe lao ra xa hàng chục mét.

Thẩm Lưu Bạch thân hình gầy gò, theo quán tính hướng về phía trước, lại bị dây an toàn kéo lại.

Cô lấy lại bình tĩnh, tức giận nhìn Cận Hải Dương, người cũng đang nhìn lại, không thèm kháng cự một cách thụ động nữa.

“Lái xe như vậy quá nguy hiểm!” “Cô cũng biết à!” Vẻ mặt Cận Hải Dương cười như không.

“Tôi còn tưởng cái gì cô cũng không sợ, là mình đồng da sắt đó!” “Thẩm Lưu Bạch tôi nói với cô, trái đất này sẽ không chuyển động theo thiết kế của cô, đừng nghĩ mọi việc đơn giản quá!” “Sau này cô không cần đến những bữa tiệc rối loạn đó nữa.

Với một cô bé như cô, chỉ cần một người âm thầm tính kế, cô muốn tìm chỗ khóc cũng không có đâu!” Cũng không biết có phải tự nhiên bị anh bùng nổ tình tình dọa hay không, sau đó trên đoạn đường còn lại, giáo sư Thẩm ngoan hơn rất nhiều.

Cô ngoan ngoãn tiếp thu giáo dục, ngay cả thái độ không nghe lời trước đó cũng không tái diễn.

Đại đội trưởng Cận rất vừa lòng.

Khi còn tại ngũ không có gì mà anh không trị được, đến đội Hình Sự anh cũng là một bãi nước bọt một cái đinh.

(*) Hiếm khi anh muốn làm hàng xóm tốt, chăm sóc cô bé khờ khạo kế bên nhà, sao có thể không tính sổ với cô được!

“Cô làm việc đi, tan tầm gọi điện thoại cho tôi, nếu tăng ca thì cùng nhau ăn cơm sau đó về nhà.

” Xe đến cửa Trung Tâm Pháp Y, anh vừa ấn đai an toàn của ghế phụ, vừa dặn dò.

Thẩm Lưu Bạch xuống xe, động tác hơi ngừng lại một chút, cuối cùng vẫn gật đầu, yên lặng đi vào cửa trung tâm.

“Giáo sư Thẩm thật đáng thương, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch kia, không còn chút máu!” Bùi Diệu vừa vào phân cục nhỏ giọng nói.

Họ ở ngã tư cuối cùng gặp được xe bán tải của Cận Hải Dương, tốc độ của đối phương tuy nhanh nhưng khoảng cách lại không quá xa.

“Vừa nãy ở hiện trường vụ án còn tốt mà, chẳng lẽ là say xe?” “Chắc là lão đại làm chuyện xấu với người ta rồi! Cô bé da mặt mỏng, gặp gỡ lão lưu manh cũng chỉ có sợ hãi, không dám phản kháng…” Mạnh Sơn Hổ lộ ra nụ cười đáng khinh.

Nhưng mà anh ta còn chưa nói xong, đã bị Cận Hải Dương đánh vào ót, sợ tới mức liền ngậm miệng lại.

“Cái gì mà lão lưu manh…Tôi còn không hơn đến 10 tuổi đâu!” “Tôi nói lại lần nữa, giáo sư Thẩm không phải người mặt dày, không biết xấu hổ giống như các cậu, cô ấy còn nhỏ, còn để tôi nghe được mấy người ở sau lưng phá hoại thanh danh người ta, tôi sẽ ra tay đó.

” Cận Hải Dương cười trừng mắt liếc bọn họ một cái, bắt đầu dặn dò công việc kế tiếp.

“Hổ Tử và Tiểu Bạng đi điều tra tình hình cá nhân người chết, Bùi Diệu và Ngô Đạt lấy lời khai Nguyễn Giang, đặc biệt là toàn bộ quá trình anh ta ngồi rình ở hiện trường, có nhìn thấy Diêm Tử Long ở gần đó không, ghi chép chi tiết lại.

” “Đại Thượng cùng tôi đi gặp tiểu thịt tươi kia.

” Trong phòng thẩm vấn, Diêm Tử Long ngồi nghiêng trên ghế, cuối đầu không biết nghĩ gì.

Khi Cận Hải Dương đi vào phòng, anh ta nhàm chán bẻ ngón tay, đôi mắt lại trống rỗng, có vẻ như tâm sự nặng nề.

“Diêm Tử Long, chúng tôi đã xem băng ghi hình.

” Thấy đối phương liền ngẩng đầu nhìn về phía mình, trên mặt người đàn ông lộ ra nụ cười thần bí.

Anh đem một đoạn đưa đến trước mặt Diêm Tử Long, đưa tay ấn nút phát đoạn phim.

Đó là đoạn phim ngày xảy ra vụ án, ghi lại quá trình ra vào của mọi người.

Diêm Tử Long tập trung nhìn màn hình laptop, sắc mặt ngày càng tái nhợt.

Tay anh không tự giác nắm lại thành nắm đấm, dường như đang kiềm chế để bản thân không bùng nổ.

Cận Hải Dương lần lượt nhìn thấy sự ngạc nhiên, nghi ngờ, hoảng sợ, tức giận trên gương mặt anh ta, và cuối cùng, những cảm xúc này biến thành tuyệt vọng và thương tiếc.

Rất có ý nghĩa.

Anh cố gắng đoán lý do của những cảm xúc này, anh cảm thấy rằng người thanh niên trước mặt chắc đã phát hiện ra điều gì đó từ đoạn băng ghi hình hay biết được điều gì đó mà họ chưa tìm ra, điều này sẽ đóng vai trò quan trọng trong việc phá án.

Nhưng mà suy đoán này không thể để Diêm Tử Long biết được, nét mặt Cận Hải Dương không thay đổi, anh nhẹ nhàng nói.

“Tình huống này rất bất lợi với cậu, nếu dựa theo đoạn băng ghi hình, cậu có hiềm nghi rất lớn.

” “Cậu muốn giải thích thế nào đây?” (*) một bãi nước bọt một cái đinh: mình nghĩ cũng giống câu không gì là không trị được.

.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 2 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »