Cô Ấy Biết Tất Cả

Lượt đọc: 5747 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »
Chương 20
tin đồn

❊ ❊ ❊

“Diêm Tử Long? Cô thích anh ta?” Cận Hải Dương nhìn theo ánh mắt của Thẩm Lưu Bạch về phía màn hình TV, vừa đúng lúc thấy khuôn mặt anh tuấn của Diêm Tử Long, anh không khỏi nhướng mày rậm, trong mắt tràn đầy chế nhạo.

Tuy rằng Thẩm Lưu Bạch đã lên chức giáo sư nhưng tính kỹ ra, cô vẫn còn là một cô bé đang tuổi thanh xuân.

Những cô gái trạc tuổi cô, hoặc là mới tốt nghiệp đi làm hoặc là học lên sau đại học, yêu thích thần tượng hay hội fan hâm mộ gì đó, đây đều là chuyện rất bình thường.

Anh lại nhìn lên thanh niên đang hát, nhảy trên truyền hình, có chút bắt bẻ lắc đầu.

“Bề ngoài không tồi, nhưng tô son trát phần hơi nhiều, không giống đàn ông.” Thẩm Lưu Bạch nhìn thoáng qua người đàn ông cao lớn mặc áo thun POLO màu đen trước mặt, không thể không thầm gật đầu trong lòng.

Xem cậu thần tượng kia biểu diễn một mình còn được, nhưng nếu so sánh với Cận Hải Dương, anh ta làm ra vẻ lạnh lùng mặt than, nhưng lại thiếu vài phần nam tính.

“Tôi không thích anh ta.” Thẩm Lưu Bạch dùng muỗng múc một viên hoành thánh cho vào miệng, nhai kỹ nuốt chậm một lúc lâu mới chậm rãi nói.

“Tôi không biết anh ta là ai, nhưng mà hai nữ sinh ngồi ở đây dường như rất thích anh ta, anh ấy là ai? Rất nổi tiếng sao?” Thức ăn thơm ngon trôi qua thực quản vào dạ dày, mang đến cảm giác ấm áp, thỏa mãn.

Cô không còn nhớ được lần cuối mình ăn sáng bên ngoài là khi nào, thức ăn ngon mang đến thỏa mãn khiến cô h4m muốn được trò chuyện chưa từng thấy.

Nhưng mà vấn đề này chính là làm khó Cận Hải Dương.

Thật ra anh không bao giờ chú ý đến điện ảnh hay minh tinh nào, cũng không xem tin tức giải trí, cái này cách rất xa với sinh hoạt của anh.

Tuy rằng hồi nhỏ anh có chơi cùng với tiểu minh tinh hay tiểu thịt tươi gì đó nhưng mà trước nay anh không tham gia với họ, họ cũng biết anh không thích như vậy, có họp mặt cũng không tìm anh.

Các cô gái trong cục thường xuyên thảo luận nào là minh tinh nào đẹp, ai sử dụng quy tắc ngầm, ai đã phẫu thuật thẩm mỹ, lúc đó anh nghe lỗ tai này qua lỗ tai kia, không quá quan tâm.

“Tôi cũng không biết anh ta…Tôi cho rằng các cô ở tuổi này đều thích như vậy.” Đại cảnh sát Cận cười nói.

Anh ăn rất nhanh, không đợi Thẩm Lưu Bạch ăn xong cái hoành thánh thứ hai, chén nước mì trong chén của anh đã vơi hơi phân nữa.

“Tôi chỉ là tò mò vừa rồi cô cười cái gì?” Nghe anh hỏi vậy, Thẩm Lưu Bạch dừng muỗng trong tay.

“Tôi chưa theo đuổi ngôi sao bao giờ, cảm thấy rất mới mẻ.” Cô nghĩ, cảm thấy cách nói này có chút không thực tế, vì thế bổ sung thêm.

“Thời đi học tôi luôn học vượt cấp, không có bạn bè thân thiết, cũng không ai nói chuyện phiếm với tôi.

Sau khi lên đại học, sinh viên cùng khóa đều lớn hơn tôi nhiều, càng không có đề tài chung để nói chuyện với tôi.” Cô nói rất bình thản, dường như chỉ đang kể lại một sự việc bình thường.

Nhưng Cận Hải Dương nghe xong lại thấy cảm động, anh nhận ra một chút tiếc nuối trong đó.

Lớn lên một mình, không có bạn bè cũng không ai nói chuyện, nhất định rất cô đơn.

Khó trách lại dưỡng thành tính cách kỳ lạ như vậy.

“Quên đi.” Cận Hải Dương dùng đũa gõ lên mặt bàn.

“Không có cũng được.

Theo đuổi ngôi sao gì đó rất ngốc, người ta vốn không quen cô, không biết cô là ai, theo đuổi cũng không làm được gì, vốn chỉ là đang lãng phí thời gian.” “Ở tuổi này của cô mấy ai có thể có phòng thí nghiệm độc lập? Cô đã vượt qua bọn họ, họ còn phải hâm mộ cô đó.” Hai người vừa ăn, vừa nói, nói chuyện trên trời dưới đất, trong khoảng thời gian ngắn cũng không đến nỗi tẻ nhạt.

Cận Hải Dương phát hiện, cô gái thoạt nhìn có vẻ không dính khói lửa phàm tục, trên thực tế là một thiên tài trong lĩnh vực trí nhớ.

Pháp y học, dấu vết học, vi sinh vật học, chuyên ngành nào cô cũng đều am hiểu, đúng là một bách khoa toàn thư di động.

Anh bỗng nhiên có một suy nghĩ.

Anh Chung sắp về hưu, dựa theo ước định giữa Cục Hải Đô và Trung Tâm Pháp Y, Phân Cục Tân Hải chắc là sẽ được phân cho một pháp y mới.

Bây giờ Phân Cục Tân Hải ngoại trừ anh Chung, hai vị pháp y còn lại đều làm việc chưa lâu, ngày thường là khám nghiệm hiện trường đơn giản hay hiện trường tai nạn thì không thành vấn đề, nhưng gặp phải những vụ án khó, còn phải làm phiền anh Chung ra tay.

Nếu có thể đem Thẩm Lưu Bạch đến Đội Hình Sự, về sau làm việc sẽ thuận tiện hơn nhiều.

Nghĩ đến đây, ánh mắt của đại cảnh sát Cận nhìn về phía giáo sư Thẩm càng thêm nhiệt tình, thái độ cũng thân thiết hơn.

Hai người lái xe đến trước cửa Trung Tâm Pháp Y, Thẩm Lưu Bạch mở cửa xe.

“Cảm ơn anh đã mời tôi ăn sáng, tối tôi sẽ mời anh ăn cơm hộp.” Nói xong cô xoay người xuống xe, vừa đặt chân trên đất, liền nghe phía sau có giọng la lên.

“Giáo sư Thẩm! Giáo sư Thẩm! Thật trùng hợp! Ở đây cũng có thể gặp cô!” Thẩm Lưu Bạch quay đầu, chỉ thấy một thanh niên mặc áo thun trắng từ xa chạy đến, miệng mở rộng, cười rất tươi.

Là Lý Thành.

“Ôi chao?” Chạy đến gần Lý Thành bỗng nhiên dừng bước, nhìn người đàn ông ngồi ở vị trí lái xe, gương mặt như bị sét đánh không thể tin được.

“Đây không phải…đội trưởng Cận sao? Anh…sao anh lại đi chung xe với giáo sư Thẩm…vậy?” “Trên xe Cận Hải Dương có con gái” là tin tức sốt dẻo nhất của Phân Cục Tân Hải sáng hôm nay.

Cục trưởng nghe nói tin đồn này, còn gọi riêng Cận Hải Dương vào văn phòng, nháy mắt cười nói anh rốt cuộc cũng thông suốt.

“Cục trưởng, đừng hiểu lầm, không phải như vậy.” Người đàn ông nhìn vẻ mặt trêu ghẹo của lãnh đạo, vẻ mặt tràn đầy bất lực.

“Đó là chuyên gia mới của Trung Tâm Pháp Y cách vách, ngày hôm qua mới dọn đến kế bên nhà tôi.

Ngài nói chúng ta hợp tác chặt chẽ với trung tâm như vậy, tôi không đưa người ta đi làm còn không phải sẽ bị mắng là không hiểu chuyện sao…” Nghe anh nói vậy, Cực trưởng béo cũng hiểu rõ hơn.

“Chuyên gia mới, chính là cô bé kia?” “Lần trước cùng cậu ở Quan Đào Các…Cũng là cô ấy?” Cận Hải Dương gật đầu, cục trưởng lại hỏi tiếp.

“Cậu cảm thấy…Cố ấy so với anh Chung, thế nào?” Cận Hải Dương suy nghĩ, cuối cùng vẫn quyết định nói thật.

“Về kiến thức lý luận chắc chắn không thành vấn đề, hơn nữa điều tuyệt nhất là cô ấy chẳng những là chuyên gia pháp y mà còn có nghiên cứu pháp chứng rất chuyên sâu.” “Nhưng cô ấy chỉ là một học bá chuyên học vượt, hầu hết thời gian đều ở trong trường đại học và phòng thí nghiệm, đoán chừng cơ hội xuất hiện cũng không nhiều lắm.” “Dựa theo tình huống lần trước tôi cùng cô ấy phá án, năng lực thích ứng của cô ấy rất mạnh, suy nghĩ rõ ràng, phản ứng nhanh, bởi vì hiểu biết về pháp chứng nên khám hiện hiện trường cũng toàn diện hơn.” Anh hơi dừng một chút, cuối cùng nói ra kết luận của mình.

“Tôi cảm thấy trước mắt cô ấy có thể đảm nhiệm những vụ án khó.” “Vậy thì tổt!” Cục trưởng vui vẻ vỗ bàn một cái.

“Lão Chung phải về hưu, tôi cũng đau đầu không biết trung tâm sẽ gửi ai đến đây.” “Bây giờ pháp y có kinh nghiệm đều có yêu cầu cao, các phân cục đều giữ người rất kỹ, cạy góc tường của ai cũng không dễ.” “Cuộc họp sáng nay nói cuối cùng Học Viện Hình Cảnh cũng thả bảo bối ra, tôi thấy mấy người kia đều muốn lôi kéo người, nếu chuyên gia ở kế bên nhà cậu, chúng ta làm việc cũng thuận tiện hơn.” Nói xong, ông đưa tay vỗ lưng Cận Hải Dương.

“Cậu làm chuyện này rất tốt, chính là muốn cho chuyên gia kia thấy được sự nhiệt tình của phân cục Tân Hải chúng ta.

Lát nữa trong cuộc họp buổi chiều với trung tâm về việc điều động người, cậu đi cùng tôi, tôi mặc kệ cậu dùng thủ đoạn gì, cũng phải đem người tôi muốn đến đây.” Nghe ông nói vậy khóe môi Cận Hải Dương mỉm cười, lộ ra nụ cười hở răng tiêu chuẩn.

“Yên tâm, lãnh đạo, tôi cũng nhìn trúng cô ấy, cho dù muốn tôi bán mình thì nhất định cũng sẽ hoàn thành việc cho ngài.” “Nhưng mà thất lễ nói trước, người tôi dành về được thì phải cho Đội Hình Sự tôi sử dụng độc quyền!”.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 2 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »