Cô Ấy Biết Tất Cả

Lượt đọc: 5758 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »
Chương 73
chịu đả kích lớn

❊ ❊ ❊

“Cổ ổn chứ?” Cận Hải Dương nhìn Kha Tĩnh đã bình tĩnh lại, nhẹ giọng hỏi.

Khả Tĩnh ngẩng đầu, đôi mắt đen kịt không một tia sáng, tràn đầy tuyệt vọng.

Nhìn thấy cô ta như vậy, Cận Hải Dương thở dài một hơi rồi đưa lên phòng tiếp tân ở tầng một để uống trà.

Thật lâu sau, Kha Tĩnh như mới định thần lại, ánh mắt vô thần nhìn Cận Hải Dương đang ngồi cách đó không xa.

“Tại sao anh ấy lại ở đây?” Cảnh tượng trước đó trong phòng làm việc của Thẩm Lưu Bạch đã trực tiếp chạm đến nỗi sợ sâu kín nhất trong lòng Kha Tĩnh, khiến cô như quay về mười năm trước, lại một lần nữa trải qua cảm giác tuyệt vọng khi không đạt được điều mình muốn.

Cũng chính là ngày đó, nam thần trong lòng cô đang ngồi trong phòng làm việc, nhìn một cô gái khác nở nụ cười, trong mắt mang theo tình cảm không che giấu, nhưng cô chỉ có thể đứng ở cửa nhìn bọn họ ở trong thế giới của mình, không thể hòa nhập được.

Cảm giác bị cô lập đó rất tệ.

Mười năm sau, cảnh tượng tương tự lại xuất hiện, cũng là ba người bọn họ, ngay cả vị trí đứng cũng không thay đổi!

Cô cho rằng mình đã có được Đồ Hạo Nhiên, cô vì anh mà thay đổi tính cách, nghe theo mệnh lệnh của anh, thậm chí cố ý hay vô tình bắt chước lý tưởng của anh.

Bây giờ nhìn lại, có vẻ cô chưa bao giờ là người mà anh muốn!

Nghe câu hỏi của cô, Cận Hải Dương lắc đầu khó hiểu.

“Tôi không biết, khi chúng tôi có thông báo với gia đình đều báo với cô…” “Anh ấy…anh ấy…làm sao anh ấy có thể…” Khả Tĩnh che miệng lại, cơn ác mộng và hiện thực lúc này chồng chất lên nhau, cuối cùng buộc cô phải sụp đổ.

“Anh ấy…anh ấy…làm sao anh ấy có thể…” “Mười năm…mười năm…mười năm! Chúng tôi đã kết hôn, tôi là vợ hợp pháp của anh ấy, tại sao anh ấy không thể quên cô ta…” Cô ta tự lẩm bẩm như thể bị quỷ ám.

“Hồi đó cũng vậy, anh ấy chỉ nhìn thấy cô ta, trong mắt không có ai khác…tại sao…người ta còn không biết anh ấy là ai…ha ha…anh ấy thật ngốc…” “Nhưng người ngu ngốc nhất vẫn là tôi…Tôi đã ngu ngốc bao nhiêu năm rồi…Đáng lẽ tôi nên từ bỏ khi anh ấy nhận nuôi con bé thối tha kia, anh ấy bị ma nhập rồi…Anh ta muốn tạo ra một Thẩm Lưu Bạch.

” “Anh ta cấm Giai Giai đứng lên, chỉ nói chuyện với một mình anh ta…chỉ ăn những gì anh ta cho…anh ta muốn con bé chăm chỉ học hành…ha ha…giả là giả… dù thể nào đi nữa cũng không được, không thể sánh được…” “Buồn cười nhất là tôi lại ghen tị.

Tôi ghen tị với ai chứ…Chúng tôi chỉ là đồ chơi của anh ta.

Nếu anh ta không thích, anh ta có thể tùy ý vứt bỏ chúng tôi…” Nghe cô nói lời này, Cận Hải Dương đột nhiên ngắt lời cô.

“Giống với Đồ Giai Giai?” Két…?

Kha Tĩnh nín khóc nhìn Cận Hải Dương vẻ mặt khó hiểu, dường như không biết bản thân đang nói cái gì.

Cận Hải Dương không vội, vươn tay đẩy một xấp hồ sơ đến trước mặt Kha Tĩnh, nhẹ giọng nói.

“Đêm nguyền rủa luân hồi, chắc cô có biết chuyện này.

” Kha Tĩnh rưng rưng liếc mắt nhìn quyển sách, có chút nghi ngờ gật đầu.

“Nhiều năm trước tôi đã nghe nói, nhưng đây không phải là truyền thuyết sao?” Nghe câu trả lời của cô, Cận Hải Dương cười đầy ẩn ý, anh lấy ra một tấm bản đồ, dùng bút đỏ vẽ vài vòng tròn.

“Nhìn những vị trí này, cô có thấy quen thuộc không?” Kha Tĩnh nghiêng người nhìn kỹ một hồi, càng nhìn càng nhíu chặt mày.

“Đây là…” “Đây là nơi chúng tôi đã ở trong mấy năm qua…” Cô kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Cận Hải Dương với vẻ nghi ngờ.

“Làm sao anh biết được?” “Đây là nơi có người tự sát vào đêm nguyền rủa luân hồi trong 8 năm qua.

” Cận Hải Dương lạnh lùng nói.

Anh đưa tay ra phía sau, Vương Dật liền đem hai tấm ảnh đặt lên bàn, mỗi tấm ảnh đều có một cô gái xinh đẹp.

“3 người chết trong 8 năm, người cuối cùng là con gái nuôi Đồ Giai Giai của cô.

” “Cả hai người họ đã nhảy lầu lúc nửa đêm, cô chắc có ấn tượng gì đó, một người là nhân viên lễ tân trong phòng tư vấn của chồng cô, sau khi điều tra người còn lại thì đã từng nhận được lời mời làm việc ở phòng tư vấn.

” Kha Tĩnh nhìn ba tấm ảnh đặt cạnh nhau, mặt mũi và ngoại hình khác nhau nhưng khí chất lại giống nhau.

“Là giả…Là giả…Đều là giả!” Cô ấy vừa khóc vừa nói.

“Đúng là bọn họ tự sát, nhưng lý do tự sát cũng giống Đồ Giai Giai, bọn họ đều nhảy lầu chết, không lệch một giây nào!” “Bốn năm trước Hải Đô không có truyền thuyết đêm nguyền rủa gì đó, cô nói cô có nghe nói, cô có tự hỏi vì sao lại như vậy không?” “Cô Kha, hãy tỉnh lại đi.

Đồ Hạo Nhiên từ đầu đến cuối không muốn cô, anh ta chỉ muốn biến tất cả các cô thành hình tượng lý tưởng trong lòng.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, bốn năm tới người sẽ chết có thể chính là là cô!” Giọng nói Cận Hải Dương không lớn, nhưng từng lời anh ta nói đều như cứa vào tim Kha Tĩnh.

“Kế tiếp…” Cô ta tự lẩm bẩm.

“Đúng vậy, anh ta đã tìm được người thật, đương nhiên không cần hàng giả như cô, cô cho rằng cái chết của ba người này là do ngẫu nhiên sao? Cô nói cho tôi biết tại sao Đồ Giai Giai lại tự sát? Di thư kia của cô bé, chẳng lẽ cô không rõ có ý gì sao?” Cận Hải Dương chế nhạo, với vẻ mỉa mai không che giấu.

“Thật xin lỗi ba, cuối cùng so ra con vẫn không phải là cô ta.

” “Không phải là cô ta? Cô ta là ai? Người trong ảnh phải biến thành ai?” Ngón tay mảnh khảnh của anh không ngừng gõ lên mặt bàn, nhưng một đôi mắt sắc bén vẫn kiên quyết dán chặt vào mặt Khả Tĩnh.

“Vậy…Cô Kha, cô có thể nói cho chúng tôi biết đã xảy ra chuyện gì không?” Nghe câu hỏi của anh, Kha Tĩnh im lặng một lúc lâu.

Mái tóc dài xõa ngang mặt che đi biểu cảm, khiến người ta không thể nhìn thấu suy nghĩ của cô.

Cận Hải Dương cũng không vội.

Tiến triển như vậy đã là một bất ngờ rồi, nếu như trong lần này lòng Kha Tĩnh không thể hoàn toàn tuyệt vọng, anh chỉ có thể trông cậy bên Cao Đại Thượng sẽ phát hiện được chuyện gì đó.

Một lúc sau, Kha Tĩnh mới chậm rãi ngẩng đầu, khàn giọng nói.

“Cho tôi một điếu thuốc.

” Cận Hải Dương cười, theo thói quen đưa tay sờ túi, nhưng lại phát hiện trống rỗng.

Giáo sư Thẩm không thích mùi thuốc lá nên anh không mang theo thuốc lá nữa, bây giờ cần dùng đến lại không có, thật là có chút ngượng ngùng.

“Tôi có đây.

” Vương Dật nhạy bén đưa một điếu.

Sau khi anh châm lửa, Kha Tĩnh nghiêng đầu qua một bên, hít một hơi thật sâu, ngón tay gầy guộc cầm điếu thuốc màu trắng, nét mặt cô đã hoàn toàn bình tĩnh lại trong làn khói thuốc.

“Mọi thứ phải bắt đầu kể từ mười năm trước.

”.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 2 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »