Cô Ấy Biết Tất Cả

Lượt đọc: 5793 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »
Chương 72
cô tự mình ra tay

❊ ❊ ❊

Sáng sớm hôm sau, lần đầu tiên Cận Hải Dương nhìn thấy Thẩm Lưu Bạch ở bên ngoài nhà mình.

Thường ngày đều là anh chủ động gõ cửa nhà cô, nhưng hôm nay cô lại tự mình đến trước cửa nhà anh, đúng là rất kỳ lạ.

Hai người không nói gì, lần lượt lên xe, khi xe dừng ở ngã tư chờ đèn đỏ, Thẩm Lưu Bạch nhẹ giọng nói.

“Cứ làm như anh nói đi.

Thật ra, hôm qua hắn có tìm tôi…” Nói xong, cô đưa tay giơ điện thoại lên.

Cận Hải Dương nhìn kỹ, trên màn hình hiện lên một tin nhắn gửi tới Thẩm Lưu Bạch, phía dưới ký tên của Đồ Hạo Nhiên.

Cận Hải Dương cau mày, vẻ mặt không hài lòng.

Tính kế người ta là một chuyện, nhưng người bị tính kế lại nhảy vào bẫy trước một bước khiến anh tự hỏi không biết kế hoạch của mình có phạm phải sai lầm nào nữa không.

“Hắn muốn giải thích mối quan hệ giữa hắn với Đồ Giai Giai cho em sao?” Cận Hải Dương mỉa mai, trên mặt không chút che giấu sự khinh thường với Đồ Hạo Nhiên.

“Em trả lời hắn thế nào?” “Tôi chưa trả lời.” Thẩm Lưu Bạch nhẹ nhàng nói.

“Tôi chỉ bảo hắn thông báo cho Kha Tĩnh đến lấy đồ của Đồ Giai Giai, chắc chắn hắn sẽ tự mình đến.” Nghe cô nói, Cận Hải Dương nhướng mày.

“Em nói thế nào? Em nói để Kha Tĩnh đến…” Anh cười, rồi nói tiếp.

“Có lẽ hắn sẽ để Kha Tĩnh đi…” “Hắn sẽ không!” Thẩm Lưu Bạch khẳng định.

“Đồ Hạo Nhiên là một người có tính cách thích kiểm soát điển hình.

Tuy rằng một người như vậy bề ngoài ra vẻ không khác gì người bình thường, nhưng trên thực tế, hắn hoàn toàn không thể nào hiểu được tình cảm như người bình thường, nếu hắn nói yêu hay thích thì cũng chỉ là biến tướng của sự cố chấp mà thôi.” “Tính cách thích kiểm soát không cho phép tồn tại bất kỳ yếu tố nào nằm ngoài tầm kiểm soát của hắn, ngay cả khi đó là đặc điểm đã từng thu hút hắn, hắn sẽ đem hình mẫu lý tưởng này gán lên người khác để tạo ra một người thay thế có thể tuân theo và đáp ứng các tiêu chuẩn của hắn.” “Nếu anh thật sự cho rằng hình mẫu lý tưởng ban đầu của Đồ Hạo Nhiên là tôi, thì hắn sẽ không bao giờ từ bỏ ý định cải tạo tôi, cũng không cho phép người thay thế làm hỏng kế hoạch của hắn.” “Cho nên, Đồ Hạo Nhiên nhất định sẽ tìm cơ hội tiếp cận tôi.” Thẩm Lưu Bạch quay đầu, đôi mắt đen như mực lóe lên một tia sáng, giọng nói dường như có chút kỳ lạ.

“Thú vị nhất là hành động của họ có xu hướng rất thường xuyên, hiện tượng tương tự như chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế.

Theo kiểu hành vi trước đây của Đồ Hạo Nhiên, có lẽ trưa hôm nay hắn sẽ đến Trung Tâm Pháp Y gặp tôi.” “Lát nữa anh gọi cho Kha Tĩnh, bảo cô ấy đến Trung Tâm Pháp Y nhận di vật của Đồ Giai Giai đi.” “Đừng đến sớm quá, nên đến trước một tiếng trước khi tan làm.

tốt nhất là gần nghỉ trưa, khi cô ấy đến anh có thể gửi tin nhắn cho tôi.” Đúng như dự đoán của Thẩm Lưu Bạch, Đồ Hạo Nhiên xuất hiện trước phòng làm việc của Thẩm Lưu Bạch vào khoảng mười giờ sáng.

Hôm nay, anh ta mặc áo sơ mi trắng ngắn tay cùng quần jean, thay kính cận bằng gọng tròn màu đen, trông trẻ hơn trước rất nhiều.

“Bạn học Thẩm, tôi lại đến làm phiền em rồi.” Hắn cười nói.

“Nghe nói vẫn còn di vật của Giai Giai, tôi muốn đem về làm kỷ niệm.” Thẩm Lưu Bạch gật đầu, khuôn mặt xinh đẹp không có chút biểu cảm nào.

Cô kéo ghế trong phòng làm việc ra, nói Đồ Hạo Nhiên ngồi xuống, đặt một xấp hồ sơ trước mặt Đồ Hạo Nhiên, nhẹ giọng nói.

“Đây là danh sách di vật của người chết, có bốn bản, anh hãy ký tên sau khi xác nhận.

Phải mất một thời gian nữa hài cốt mới được trả lại cho người nhà.

Dù sao thì đây cũng là án hình sự, cục cảnh sát phải điều tra rồi mới có hướng xử lý tiếp.” Đồ Hạo Nhiên gật đầu.

Anh ta tò mò nhìn cách sắp xếp trên bàn Thẩm Lưu Bạch, sau đó, mắt chợt sáng lên.

“Bạn học Thẩm, đây là sắp xếp theo tiêu chuẩn bàn học ở trường trung học Tây Duyên…À…Văn phòng làm việc lúc đó của tôi cũng sắp xếp như vậy như vậy, thật là hoài niệm…” Thẩm Lưu Bạch gật đầu.

“Đã quen rồi, cũng lười thay đổi.” Chỉ một câu đơn giản như vậy, liền làm Đồ Hạo Nhiên lộ ra vẻ kinh ngạc.

“Đúng vậy! Tôi cũng nghĩ vậy! Hai chúng ta thật sự nên hợp tác với nhau.

Tất cả bàn làm việc trong phòng tư vấn của tôi đều sắp xếp như vậy.” Hắn mỉm cười nhìn cô, khuôn mặt được bảo dưỡng lộ ra sự vui vẻ, Thẩm Lưu Bạch nhận thấy ngón tay của hắn cong lên không tự nhiên, đây không phải là cảm xúc giả mà là phản ứng thật của hắn.

Cô bình tĩnh gật đầu.

“Anh Đồ, vui lòng ký tên vào từng trang sau khi xác nhận danh sách bàn giao, sau đó giữ lại bản phụ, để các bản còn lại trên bàn của tôi.” Vừa nói, cô vừa quay người ngồi xuống ghế sô pha bên cạnh, lấy ra một quyển sách để đọc, xem như ở đó không có ai.

Đồ Hạo Nhiên nhìn cảnh tượng trước mặt có chút mê hoặc.

Một căn phòng yên tĩnh…một cô gái chuyên chú ngồi trên ghế sô pha… giữa ánh nắng trưa… Mọi thứ giống hệt như trong trí nhớ của hắn, mười năm trước hắn tình cờ nhìn thấy một cảnh tượng như vậy, hắn không thể che giấu cảm xúc của bản thân nữa, dù cố hết sức mô phỏng hay sao chép thế nào thì cuối cùng cũng không có được cảm xúc ban đầu.

Hàng giả là hàng giả, luôn kém hơn hàng thật!

Mặc dù Thẩm Lưu Bạch đã trưởng thành hơn nhiều so với thời điểm đó, nhưng thần thái khi cô chìm đắm trong thế giới của bản thân vẫn còn đó, đó chính là điểm khiến hắn bị thu hút nhất.

Hắn thật sự muốn cô là của hắn…một món đồ chơi có thể điều khiển được…dáng vẻ khi cô ngoan ngoãn nghr lời nhất định rất đáng yêu…hắn nhìn đến mức ngây người.

Cận Hải Dương lặng lẽ đưa Kha Tĩnh đang ngẩn người ra ngoài.

Vừa rồi bọn họ đứng đối diện cửa, có thể chứng kiến hoàn toàn cảnh tượng tình cảm đặc sắc này.

Trong phòng làm việc yên tĩnh, một người đàn ông có thể xem là thư sinh nho nhã đang mỉm cười ngồi ở bàn làm việc, lẳng lặng nhìn một cô gái trẻ đang tập trung đọc sách cách đó không xa, ánh mắt đầy chăm chú và nuông chiều.

Anh nhìn mà ê cả răng, không hiểu sao phòng làm việc của Thẩm Lưu Bạch lại đột nhiên thay đổi, cô lại để cho Đồ Hạo Nhiên ngồi vào chiếc ghế đặc biệt của mình!

Tuy nhiên, người bị ảnh hưởng nhiều hơn anh lại là Kha Tĩnh.

Gương mặt cô ta gần như tái nhợt khi nhìn thấy cảnh này, đôi mắt dường như không còn tiêu điểm, chỉ còn lại sự hư không và mờ mịt.

Cô ta thất thần đứng đó, như thể cả thế giới phản bội mình, cả người mệt mỏi.

truyện tiên hiệp hay Cận Hải Dương kéo cô ta đi, nhưng cô ta không biết phản kháng như thế nào, cô theo anh ra khỏi Trung Tâm Pháp Y, hồn bay phách tán, đứng dưới ánh mặt trời cũng không thể thở được.

“Họ…họ…” Kha Tĩnh dùng đôi tay run rẩy che miệng, đôi mày nhíu chặt vào nhau, hai hàng nước mắt lớn lăn dài trên má, cô muốn nói, nhưng cuối cùng chỉ phát ra được vài âm thanh vụn vặt, còn lại đều nghẹn lại ở cổ họng, không thể nói nên lời..

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 2 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »