Cô Ấy Biết Tất Cả

Lượt đọc: 5739 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »
Chương 85
vợ chưa cưới

❊ ❊ ❊

Cận Hải Dương vừa đi vào, đúng lúc nghe được kết luận của Lý Thành, lập tức nhướng mày hứng thú.

“Tự mình cắt sao?” “Đó là tự bản thân cô ấy làm hay do sử dụng ma túy?” Nghe câu hỏi của anh, Thẩm Lưu Bạch khẽ lắc đầu.

Cô cắt một ít tóc, móng tay và một ít da của người chết, cẩn thận cho vào một chiếc túi kín rồi nghiêm túc nói.

“Hiện vẫn chưa rõ ràng, phải chờ chúng tôi kiểm tra mới có thể đưa ra kết luận.” Khi Cận Hải Dương tìm hiểu, giáo sư Thẩm là loại pháp y không được yêu thích nhất, chỉ nói chuyện dựa vào chứng cứ, một câu cũng không nói thêm, càng không bao giờ đưa ra những suy đoán vô căn cứ.

Về cơ bản là không thể nhận được những câu trả lời chủ quan từ miệng của cô.

Thi thể nữ xuất hiện một cách bí ẩn này sẽ không đến nỗi khiến mọi người bất ngờ.

Cận Hải Dương đã sắp xếp cho Bùi Diệu và Vương Dật đến cửa hàng tiện lợi mà anh và Thẩm Lưu Bạch ghé hôm qua, đồng thời đưa nhân viên trực đêm hôm qua đến nhờ cô ấy nhận dạng thi thể.

Sau khi Thẩm Lưu Bạch khám nghiệm sơ bộ xong, anh sẽ dẫn theo vài người lên du thuyền xem có thể tìm ra thêm manh mối nào khác không.

Tóm lại, phòng giải phẫu là bước đệm thôi.

Trong anh âm thầm tính toán, Thẩm Lưu Bạch không hay biết gì.

Mọi sự chú ý của cô đều đổ dồn vào thi thể trước mặt, cô nhìn từ đầu đến chân, càng nhìn càng nhíu mày.

Quần áo rách nát của cái xác bị cắt ra, thứ phơi bày trên bàn giải phẫu là một cái xác đầy vết thương.

Phần bụng của tử thi có ba vết thương hở, miệng vết thương rất sâu, gan gần như bị xé toạc, một phần ruột non lộ ra bên ngoài cơ thể.

Trên mắt cá của thi thể có một vết sẹo lâu năm, bề mặt da tổn thương tương đối nghiêm trọng, như là dùng thứ gì đó treo ngược lên tạo thành.

“Đây là…bị chém chết sao?” Cận Hải Dương nhìn thi thể người phụ nữ với những vết thương khủng khiếp trước mặt, vừa sờ cằm vừa đoán.

Thẩm Lưu Bạch lắc đầu.

“Không, người chết đã chết đuối, hai vết thương này chắc là do chuyển động quay của cánh quạt tạo thành.” “Khi cánh quạt quay ở tốc độ cao, vết thương tạo ra thường có tình trạng giống nhau, mặt trong vết thương chủ yếu là hình vòng cung, nó được sắp xếp song song với sự dịch chuyển của vật thể, thời gian như nhau, giống như bị chém bằng dao.” Cô chỉ vào vết thương trên thi thể, ra hiệu cho Cận Hải Dương, Lý Thành và những người khác nhìn sang, bình tĩnh nói.

“Nhìn đi, đây là một vết thương điển hình ở cổ tay, nguyên nhân là do lưỡi dao cắt theo hướng vuông góc hoặc gần như vuông góc, bề ngoài giống với vết thương do vũ khí sắc bén gây ra, chủ yếu là hình vòng cung, bề mặt vết thương rất dài, đy vết thương từ trung tâm sẽ cạn dần về phía trước.” “Tuy nhiên, những vết thương này được hình thành sau khi chết, không phải là nguyên nhân tử vong chính”.

“Với lại, người nhà của người chết vẫn chưa xuất hiện.

Theo quy định, chúng tôi không thể khám nghiệm tử thi thêm.

Cái chết này không đơn giản.

Tôi đề nghị các anh nhanh chóng xác định danh tính và liên hệ ngay với người nhà nạn nhân để có thể tiến hành khám nghiệm tử thi.” Cận Hải Dương gật đầu.

Về mặt chuyên môn, Thẩm Lưu Bạch là một người đặc biệt đáng tin cậy, nếu cô nói thi thể có vấn đề thì anh cũng phải quan tâm nhiều hơn.

“Anh đã cử người đến cửa hàng tiện lợi, lát nữa người trên du thuyền sẽ đến nhận dạng.

Sẽ nhanh chóng có kết quả thôi.” Đội trưởng Cận không nói dối, mười lăm phút sau, Tô Bồi Hằng được đưa vào phòng giải phẫu số 2 của Trung Tâm Pháp Y.

Khoảnh khắc nhìn thấy thi thể nữ nằm trên bàn giải phẫu, vẻ mặt anh ta từ kinh ngạc sau đó chuyển sang nghi ngờ.

Người đàn ông cảm thấy thích thú trước biểu hiện mâu thuẫn của anh ta.

“Gật đầu rồi lắc đầu, cậu muốn nói cái gì?” Anh hỏi với sự mỉa mai.

Tô Bồi Hằng xấu hổ cười, không quên hiện tại mình đang ở đâu, vội vàng giải thích.

“Ý tôi là tôi biết người phụ nữ này, nhưng cô ấy không phải là người cùng lên thuyền với chúng tôi!” “Ồ? Cậu biết cô ấy? Lai lịch của cô ấy thế nào?” Tô Bồi Hằng do dự, vẻ mặt tái nhợt lộ ra vẻ xấu hổ.

“Cô ấy tên là Văn Nguyên Hinh.

Đúng.

Cô ấy là vợ chưa cưới của tôi” “Phốc.” Lý Thành không nhịn được bật cười, anh nhìn anh chàng sành điệu trước mặt với bộ dạng ngốc nghếch, vẻ mặt kỳ quái hỏi.

“Không phải anh nói Vương Bối Bối là vợ chưa cưới của anh sao? Tại sao lại trở thành Văn Nguyên Hinh rồi? Anh có bao người vợ chưa cưới vậy? Đất nước chúng ta theo chế độ mộy vợ một chồng đó.” Nghe anh hỏi như vậy, sắc mặt Tô Bồi Hằng càng xấu.

Anh ta do dự hồi lâu, cuối cùng cũng nói ra sự thật.

“Vương Bối Bối là vị hôn thê cũ của tôi, cả hai chúng tôi lớn lên cùng nhau, chúng tôi đều muốn kết hôn.” “Nhưng do ba tôi.

Ba tôi không thích gia đình Bối Bối.

Ông ấy nghĩ rằng gia đình cô ấy chỉ mở nhà hàng, không thể giúp cho tôi, vì vậy ông ấy đã sắp đặt cho tôi kết hôn với con gái nhà họ Văn.” “Tôi và Văn Nguyên Hinh không quen biết nhau, tôi cũng không muốn cưới cô ấy.

Nhưng ba tôi nói, nếu tôi không nghe theo sự sắp xếp của ông ấy, tôi sẽ bị đuổi ra khỏi nhà, đóng băng tài chính của tôi, tôi đành phải nghe theo ông ấy chia tay với Bối Bối.” “Thật ra, lần này là chuyến đi chia tay của tôi và Bối Bối.

Nếu anh không tin có thể hỏi bạn của tôi, bạn tôi đều biết chuyện này.” Anh ta thành khẩn nói, cũng không giống như đang nói dối, cuối cùng xúc động nước mắt rưng rưng, nhìn qua có chút xót xa.

“Năng lực để lấy được người mình thích cậu cũng không có thì có gì mà khóc? Tôi nghĩ người khóc phải là vị hôn thê cũ của cậu mới đúng.” Cận Hải Dương mỉa mai, lạnh lùng nói.

Anh là đại thiếu gia cao cấp trong giới, đã từng chứng kiến rất nhiều cuộc hôn nhân thương mại của các đại gia đình, đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy một kẻ vô dụng chấp nhận nhượng bộ vì không có tiền tiêu.

Anh biết nhà họ Văn sở hữu một chuỗi siêu thị lớn, cũng có tiếng ở Hải Đô.

Mặc dù anh đã không lăn lộn trong giới lâu rồi, nhưng những thông tin mà anh nên biết vẫn rất rõ, luôn có người bên cạnh kể cho anh nghe những tin đồn trong giới này.

Nhà họ Tô đã đến mức phải bán hôn nhân của con trai mình để tồn tại sao?

“Cậu nói đây là Văn Nguyên Hinh hả, làm sao chứng minh?” Anh hỏi.

Làm thế nào để chứng minh?

Trên mặt Tô Bồi Hằng lộ ra vẻ nghi ngờ.

Thật ra anh cũng không quen Văn Nguyên Hinh, mới gặp hai lần ở tiệc rượu, cũng chỉ có ấn tượng sơ thôi.

Anh nghĩ chỉ cảm thấy giống nhau thôi, làm sao anh có thể chứng minh được?

Không biết có phải tác dụng của thuốc giảm bớt hay không mà đại não của Tô Bồi Hằng bỗng trở nên linh hoạt, anh vội vàng nói.

“Anh đi hỏi nhà họ Văn đi?” “Nhà họ Văn gia có một đứa con gái là Văn Nguyên Hinh, nếu cô ấy mất tích, họ nhất định sẽ báo cảnh sát để tìm người, nói không chừng mọi người đã nhận được báo án mất tích rồi!” “Nếu anh không tin những gì tôi nói, vậy thì hãy để người nhà cô ấy đến nhận dạng đi! Họ sẽ không nhận sai đâu!”.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 2 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »