Cô Ấy Biết Tất Cả

Lượt đọc: 5784 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »
Chương 16
bụi trần lắng đọng

❊ ❊ ❊

Năm ngày sau, sau khi hoàn thành việc giải phẫu nghiệm thi.

Trong dạ dày của người chết Lý Miên Miên phát hiện thành phần thuốc ngủ, trong phòng có hai ly đế cao, cũng đã tìm được vân tay và DNA của Nhậm Húc Đông và người chết.

Khi soát người Nhậm Húc Đông tìm được dây câu cá giống với suy đoán của Thẩm Lưu Bạch, trên đó còn có vết máu của người bị hại, hơn nữa cũng đồng thời kiểm tra được DNA của Nhậm Húc Đông.

Bằng chứng đã được phục hồi tại hiện trường.

Chiếc dây câu này, được buộc đơn giản bằng hai nút, tương ứng với những vết sẹo trên ngực, bụng và cánh tay của nạn nhân, vết máu ở hai cánh tay cùng trước ngực của Lý Miên Miên, phần đuôi có vết máu của Nhậm Húc Đông, chắc là lúc hắn dùng sức giữ người chết không cần thận để bị thương.

Một người dùng lượng lớn thuốc ngủ không thể tự mình ra ban công, điểm này cũng giống với lời khai của Nhậm Húc Đông.

Đến bây giờ, vụ án mưu sát ngã lầu trong bữa tiệc đã được phá, toàn bộ vụ án đã được chuyển sang Viện Kiểm Sát để xem xét và phê chuẩn bắt giữ.

Bảy ngày sau, Viện Kiểm Sát Hải Đô phê chuẩn bắt nghi phạm Nhậm Húc Đông về tội cố ý giết người.

Hai tháng sau, Nhậm Húc Đông bị Viện Kiểm Sát khởi tố, Tòa Án Hải Đô theo luật phán phạm nhân Nhậm Húc Đông tù chung thân.

Nhậm Húc Đông hoàn toàn phục tùng phán quyết, không muốn kháng án.

Phán quyết có hiệu lực sau nửa tháng, Thẩm Lưu Bạch ở phòng thí nghiệm Học Viện Hình Cảnh tiếp đón một vị khách ngoài ý muốn.

“Bác sĩ Thẩm, thực xin lỗi đã làm phiền cô, tôi là Lý Mạn, luật sự của Nhậm Húc Đông, tối hôm xảy ra vụ án chúng ta có gặp mặt một lần, không biết giáo sư Thẩm còn nhớ không?” Thẩm Lưu Bạch bình tĩnh gật đầu.

Trí nhớ của cô rất tổt, đối với việc nhận diện khuôn mặt người đặc biệt nhạy bén, nữ luật sư này có nhiều điểm đặc trưng trên khuôn mặt, cô sẽ không quên.

Thấy thái độ cô như vậy, Lý Mạn thầm thở phào nhẹ nhõm Vốn tưởng nhà khoa học thiên tài đều không hiểu nhân tình thế thái, còn cô gái này tương đối bình dị gần gũi, vì vậy với yêu cầu khó mở lời này cô cũng không đến mức không tiện nói.

“Bác sĩ Thẩm, thân chủ tôi, anh Nhậm Húc Đông đang ở ngục giam Đinh Sơn thi hành án.

Ba ngày trước tôi có gặp qua anh ấy, anh nhờ tôi một việc, anh ấy hy vọng có thể gặp cô một lần.” “Nhậm Húc Đông muốn gặp tôi?” “Vì sao?” Thẩm Lưu Bạch hơi nhíu mày, không đáp ứng cũng không cự tuyệt.

truyện ngôn tình Vấn đề này chính là cái khó của Lý Mạn.

Thực ta cô cũng không biết vì sao thân chủ lại muốn gặp pháp y.

Cô thay hắn gửi thư cho bạn, xử lý công việc còn lại ở công ty, lo giải quyết hậu sự của Lý Miên Miên, đó đều là những yêu cầu có thể lý giải.

Nhưng…gặp mặt pháp y? Cô thật không biết vì sao.

“Cái này…” Sắc mặt Lý Mạn có chút xấu hổ.

Cô do dự một lát, cuối cùng vẫn quyết định dựa theo yêu cầu của thân chủ, vì thế liền hắng giọng một cái rồi nói.

“Bác sĩ Thẩm, thực ra tôi cũng không biết vì sao.” “Anh Nhậm chỉ muốn tôi truyền lại một câu cho cô, muốn đi hay không tùy cô quyết định.” Nói xong, cô hơi ngừng lại một chút, sau đó nói ra từng câu từng chữ của Nhậm Húc Đông.

“Nguyện ngôn tư tử, bất hà hữu hại.” Nghe những gì cô ấy nói, vẻ mặt lãnh đạm ban đầu của Thẩm Lưu Bạch bỗng trở nên nghiêm nghị.

Nguyện ngôn tư tử, bất hà hữu hại Đây là một câu trong Kinh Thi – Bội Phong, chương 19: Nhị Tử Thừa Chu, là một bài thơ chia tay nổi tiếng.

Nhị tử thừa chu, Phiếm phiếm kỳ thệ.

Nguyện ngôn tư tử, Bất hà hữu hại?

Hai người đi thuyền, Bóng thuyền dần dần trôi xa.

Bao nhiêu nhớ thương với hai người, Lẽ nào đã có tai họa rồi sao?

Câu thơ này còn có một điển cố lịch sử.

Con của vợ lẽ của Vệ Tuyên Công mơ ước ngô vị thế tử của Cấp Tử, anh ta cùng mẹ buông lời gièm pha với Vệ Tuyên Công, ba người lập mưu muốn gi3t ch3t Cấp Tử trên đường đi sứ.

Con của vợ lẽ tên Cơ Sóc, có người anh trai tên Cơ Thọ, anh ta có mối quan hệ tốt với Cấp Tử cho nên đã nói mọi việc cho Cấp Tử biết, muốn giúp Cấp Tử khỏi việc bị đuổi giết.

Cấp Tử không nghe lời anh ta khuyên, khi anh chuẩn bị chịu chết, Cơ Thọ không đành lòng liền chuốc say anh ta sau đó thay anh ta lên đường.

Chờ Cấp Tử tỉnh lại thì đã phát hiện Cơ Thọ đã chịu bị giết thay anh.

Cấp Tử đau thương tột cùng, nói cho sát thủ biết chân tướng và cũng khẳng khái chịu chết.

Sát thủ đem thủ cấp của hai người về cho Vệ Tuyên Công, Tuyên Công nhìn thấy cũng bi thương quá độ mà chết.

“Được, tôi đồng ý với cô.” Thẩm Lưu Bạch im lặng một lúc lâu, sau đó dứt khoát đồng ý cuộc hẹn này.

Lý Mạn rất kinh ngạc.

Cô không hiểu được những người này đang đánh đố gì nhau.

Nhưng việc này không có quan hệ với cô, có thể hoàn thành yêu cầu của thân chủ là nhiệm vụ của cô đã hoàn thành, vì thế cô lập tức hẹn thời gian với Thẩm Lưu Bạch, hẹn cô ấy khoảng 3 giờ chiều đến rước cô ấy.

Ngục giam Đinh Sơn.

Nhậm Húc Đông, bị ngăn bởi một bức tường, có tinh thần khá hơn nhiều.

So với đêm xảy ra vụ án hắn sa sút cùng tuyệt vọng, hiện tại hắn dường như bình tĩnh hơn nhiều.

“Anh muốn gặp tôi.” Thẩm Lưu Bạch cầm điện thoại, giọng nói bình tĩnh.

Không phải cô đang dò hỏi Nhậm Húc Đông, chỉ là cô đang trần thuật một sự thật.

Thấy cô như vậy, người đàn ông đối diện bỗng dưng nở nụ cười, ánh mắt vô cùng đắc ý.

“Tôi cho rằng cô sẽ chủ động đến gặp tôi.” Hắn cười nói.

“Cô đã nhìn ra, không phải sao?” Thẩm Lưu Bạch không định tiếp tục cùng hắn giải đố.

“Là anh gửi thư mời cho tôi?” Sau đó cô lại lắc đầu.

“Không thể nào.

Kế hoạch của anh không hề hoàn mỹ, rất nhiều sơ hở chỉ cần quan sát cẩn thận sẽ phát hiện ra.” Nghe cô nói vậy, Nhậm Húc Đông chậm rãi gật đầu.

“Tôi bị hắn lừa, hắn không dạy cho tôi kế hoạch hoàn chỉnh, cái tôi học được chỉ là một kế hoạch lỗi.” “Tôi biết sẽ xảy ra vấn đề, nhưng thời gian không đợi người, tôi không thể nhìn Lý Miên Miên lấy đi bảo bối của tôi, vì vậy tôi đánh cược một phen, xem ra vẫn là vận khí không tốt.” “Thư mời kia tôi không biết ai gửi, nhưng tôi nhận được một bưu kiện, trên đó chỉ nói muốn mời một vị khách đặc biệt.” Nghe hắn nói vậy, Thẩm Lưu Bạch hơi nhíu mày.

“Hai năm trước, lần đầu Lý Miên Miên nháo ly hôn, có người đưa ra chủ ý, để anh mua lại khách sạn Quan Đào Các, còn đem vụ án tử vong không bình thường ở đó nói cho anh biết.

Sau này quan hệ của hai người đã dịu lại, vì thế anh tạm gác chuyện này sang một bên.” “Hai tuần trước, anh phát hiện Lý Miên Miên chuyển nhượng tài sản công ty, vì thế anh động tậm muốn bắt chước theo vụ án đó nên liền sửa lại cửa, còn chuẩn bị dây câu cá loại tốt.” “Bởi vì anh đã thí nghiệm trước nên anh tìm vị trí đặt dây câu cá rất chính xác.

Thật tiếc là ngay từ đầu anh đã bị cảnh sát nghi ngờ cho nên không có cơ hội xử lý hung khí.” Nhậm Húc Đông gật đầu.

“Cô nói đều đúng.” Thẩm Lưu Bạch lại lắc đầu.

“Đáng tiếc không có chứng cứ rõ ràng, chung quy chỉ là suy đoán.” “Nếu thư kia không phải anh gửi, sao anh biết nội dung trong đó?” “Nguyện ngôn tư tử, bất hà hữu hại.” Cô đọc lại 8 chữ này, vẻ mặt bình tĩnh nhìn kỹ người đàn ông cách bức tường.

“Tôi đâu biết được tôi bị người kia lợi dụng, nếu hắn không nói kế hoạch này cho tôi, tôi cùng lắm cũng chỉ tranh tài sản với Lý Miên Miên, căn bản không thể giết cô ấy!” “Anh nói xem, người kia rốt cuộc là ai?” Thẩm Lưu Bạch nhíu mày hỏi, lại thấy người đàn ông đối diện nhẹ nhàng lắc đầu.

“Tôi không nhớ rõ.” Trên mặt hắn tràn đầy hoang mang cùng mơ hồ.

“Tôi thật sự không nhớ rõ.” “Tôi tìm cô đến chính là muôn hỏi cô biết hắn là ai không?” “Nếu có thể được, mong cô bắt được hắn, cũng xem như thay tôi báo thù.”.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 2 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »