Cô Ấy Biết Tất Cả

Lượt đọc: 5825 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »
Chương 66
không bằng cầm thú

❊ ❊ ❊

Nghe hắn nói lời vậy, Cận Hải Dương không nhìn tờ giấy, lạnh lùng nói.

“Anh đến thẩm vấn mà còn mang theo thứ này? Anh thật chu đáo, đã chuẩn bị đủ hết rồi.” Anh nhìn Đồ Hạo Nhiên cười khẩy, trong mắt hiện lên vẻ mỉa mai.

Người đàn ông lịch lãm không quan tâm, nhẹ nhàng cười, chỉ vào chiếc túi trên tay.

“Tôi đem theo rất nhiều đồ, đội trưởng Cận có muốn xem qua không?” “Hôm nay khi đến cục cảnh sát, tôi nghĩ mình sẽ giải quyết chuyện giấy phạt, nên tiện thể mang theo.” “Đội trưởng Cận, nếu không có vấn đề gì khác, vui lòng để tôi đi một chút.

Dù sao, hiện tại tôi vẫn đang rảnh rỗi.

Tôi muốn sang phòng giao thông bên cạnh nộp phạt.” Nghe hắn nói lời này, mắt Bùi Diệu liền trừng lên.

Anh đang định mắng, nhưng đã bị Cận Hải Dương ngồi bên cạnh ngăn lại, mỉm cười lắc đầu với Đồ Hạo Nhiên.

“Anh Đồ đừng gấp, một lát nữa chúng ta sẽ có kết quả giám định, nếu bây giờ anh rời đi, lát nữa tôi lại phải đi tìm anh.

Anh tiết kiệm chút hơi sức này đi, đợi khi có kết quả xét nghiệm không có vấn đề gì thì anh muốn đi bất cứ nơi nào cũng được.” Tuy giọng nói như đang thương lượng nhưng ý tứ bên trong lại rất cứng rắn, khiến cho Đồ Hạo Nhiên nhất thời không thể phản bác lại được gì, đành phải ngồi trong phòng thẩm vấn chờ đợi.

Cả hai đều không có gì để nói với đối, bầu không khí trong phòng thẩm vấn im lặng và nặng nề, chỉ có thể nghe được tiếng tích tắc của đồng hồ trên tường.

“Cho tôi hỏi, tại sao anh lại nghi ngờ tôi?” Đồ Hạo Nhiên trầm giọng hỏi, nhắm mắt lại.

Cận Hải Dương cũng ngẩng đầu nhìn hắn, trên khuôn mặt tuấn tú không có một chút biểu cảm.

“Không tại sao cả, trực giác thôi.” Anh nhàm chán ngoáy tai, lười biếng nói.

“Lời nói dối trước đây của anh có hơi phóng đại, tôi thực sự không thích nghe nó.” “Anh nói rằng anh nhận nuôi Đồ Giai Giai là vì ba mẹ cô bé đã mất.

Lúc đó anh mới 30 tuổi, nếu chưa kết hôn và chưa có vợ thì không thể nhận nuôi người khác giới khi chưa đến 40 tuổi.” Nghe anh ta nói vậy, trên môi Đồ Hạo Nhiên nở một nụ cười.

Anh gật đầu và nói với giọng thoải mái.

“Anh nói đúng, đúng là có một phần không đúng sự thật.” Đồ Hạo Nhiên vẫn nhắm mắt lại, nhưng khóe miệng hơi nhếch lên, rõ ràng tâm tình đang rất tốt.

“Nhưng tôi không nghĩ đó là lý do để anh nhắm vào tôi.” “Anh sợ, anh sợ bộ dáng của tôi uy hiếp anh, sợ cô ấy bị tôi hấp dẫn, cho nên liều mạng nhắm vào tôi, không phải sao?” Giọng của hắn có một nhịp điệu đặc biệt, giọng nói hơi cao hơn khi truyền vào tai, nghe đặc biệt mượt mà.

Bùi Diệu quay đầu nhìn Cận Hải Dương, trong mắt có chút nghi ngờ.

Lúc này, đội trưởng Cận thật sự cảm nhận được cảm giác của Thẩm Lưu Bạch ngày đó.

Ngôn ngữ của Đồ Hạo Nhiên có một ma lực, anh ta có thể nắm bắt chính xác mối nghi ngờ trong lòng của mỗi người, sau đó phóng đại nó lên vô hạn, làm bao phủ, thậm chí thiết lập lại nhận thức của một người về sự việc nào đó.

Như Bùi Diệu hiện tại, cậu ta đã sớm nói anh muốn báo thù riêng, tuy rằng lúc đó đang nói đùa, nhưng trong tiềm thức của không hẳn là không có suy đoán như vậy, còn Đồ Hạo Nhiên lại mở rộng suy đoán như vậy, làm Bùi Diệu được đồng cảm.

Vốn dĩ anh không tin lời nói đùa, nhưng bây giờ anh thật sự hoài nghi bản thân mình như vậy.

Tuyệt vời! Thật sự tuyệt vời!

Cận Hải Dương điềm nhiên cười đáp: “Anh nói như vậy, không sợ sau này kết quả ra sẽ như tự vả vào mặt mình sao?” Hắn lười biếng vươn người, không tức giận, chỉ cười nói.

“Tôi lười nói những điều vô nghĩa với anh.

Sau khi có kết quả, chúng ta sẽ thảo luận vấn đề này sẽ thích hợp hơn.” Một lát sau, tiếng bước chân lại vang lên trên hành lang.

Ngay sau đó Lý Thành bước vào phòng thẩm vấn, trên tay cầm một bản báo cáo, vẻ mặt có thể nói là không thể diễn tả được.

“Đội trưởng Cận, mời xem.” Vừa nói, anh vừa đặt báo cáo trước mặt Cận Hải Dương, Cận Hải Dương cầm lên quét qua, ánh mắt anh cuối cùng cũng dừng lại ở phần kết luận ở trang cuối cùng.

Anh khẽ nhướng mày, nở một nụ cười đầy ẩn ý.

“Anh Đồ, đây là biên bản đối chiếu DNA của t*ng trùng thu được trong người con gái anh, anh xem qua đi.” Nói xong, anh đứng dậy đặt trang giấy trước mặt Đồ Hạo Nhiên.

Trong phòng đột nhiên im lặng, Bùi Diệu không tin nhìn Đồ Hạo Nhiên, cảm tình vừa mới thiết lập dĩ nhiên biến mất trong tích tắc.

Một tên cặn bã đã cưỡng hiếp con gái mình, sao có thể nghĩ những gì mình nói là hợp lý?

Nghĩ đến đây, Bùi Diệu toát mồ hôi lạnh, giống như tỉnh lại từ trong mộng.

Tuy nhiên, anh phát hiện ra vẻ ngạc nhiên trên mặt Đồ Hạo Nhiên còn lớn hơn anh, hắn nhìn chằm chằm vào tờ giấy trước mặt, trong mắt như bùng lên một ngọn lửa.

“Không thể nào…có nhầm lẫn…làm sao có thể…” Trong khi lẩm bẩm một mình, anh ta rùng mình, chạm vào chiếc túi xách bên cạnh, như thể đang lục tìm thứ gì đó.

“Tôi sẽ gọi cho vợ tôi…” Anh ta khẩn cầu nhìn Cận Hải Dương, người đang ngồi bên cạnh mình.

“Tôi nhớ vợ tôi đã ở bên tôi đêm đó, cô ấy phải biết chuyện gì đang xảy ra…” Nhìn hắn như trên trời rơi xuống, Bùi Diệu không khỏi cũng nhìn Cận Hải Dương với ánh mắt cầu xin thương xót.

Cận Hải Dương nhíu mày, nhưng cuối cùng vẫn lắc đầu.

“Anh Đồ, không phải là tôi không thông cảm.

Tình hình hiện tại là trong âm đ*o người chết Đồ Giai Giai thấy có dấu vết bị xâm hại và t1nh dịch của anh.” “Theo kết quả kiểm tra hiện tại, người chết Đồ Giai Giai thuộc về trẻ dưới 14 tuổi.

Theo quy định của pháp luật hình sự trong nước, quan hệ tình dục với trẻ dưới 14 tuổi bị xem là tội cưỡng hiếp, chúng tôi đã lập án, mong anh phối hợp điều tra với chúng tôi.” “Anh nói vợ anh biết chuyện quan hệ của anh với Đồ Giai Giai, không sao, tiếp theo chúng ta sẽ thẩm vấn cô Kha.” “Tất nhiên, nếu anh nghĩ kết quả giám định có vấn đề, anh có thể nộp đơn xin giám định lại.” Cận Hải Dương nhìn Đồ Hạo Nhiên với ánh mắt rực lửa.

Ngay khi có kết quả báo cáo, có thể nói toàn bộ vụ án đã được giải quyết ổn thỏa, không biết Đồ Hạo Nhiên có giở trò gì để chối tội hay không, nhưng chứng cứ xác thực, dù hắn xoay sở thế nào cũng không có tác dụng.

Chắc chắn rồi, nghe anh ta nói vậy, sắc mặt của Đồ Hạo Nhiên càng trở nên tồi tệ hơn.

“Mọi người chắc hiểu lầm gì đó rồi, tôi thật sự không nhớ mình đã làm gì với Giai Giai, chuyện không bằng cầm thú như vậy…” “Lúc đó tôi uống quá nhiều, tôi nhớ đã ở chung với vợ mình, mọi người tìm cô ấy đi, chắc đã có hiểu lầm gì rồi…” “Uống rượu không phải là lý do để gây ra tội ác! Anh sẽ không bao giờ say đến mức đến người lớn và trẻ em mà còn không phân biệt được! Vì bảo vệ trẻ vị thành niên, pháp luật sẽ không bởi vì anh say mà không truy cứu trách nhiệm của anh!” Lý Thành nghe không được nữa, bên cạnh lạnh lùng nói.

Lời nói của anh khiến Đồ Hạo Nhiên trầm mặc, cúi đầu ngồi im lặng một lát, khi ngẩng đầu lên lần nữa, cả người mới hoàn toàn bình tĩnh.

“Tôi nhớ…Giai Giai đã hơn 14 tuổi rồi.” Hắn nhẹ nhàng nói.

“Tốt hơn hết anh nên điều tra kỹ càng.

Tôi có bản sao hồ sơ nhận con nuôi của Giai Giai.

Lúc đó vợ tôi cũng có mặt, anh có thể tìm vợ tôi xác thực lại.” “Ngoài ra, tôi muốn luật sư của tôi đến.”.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 2 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »