Cô Ấy Biết Tất Cả

Lượt đọc: 5766 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »
Chương 63
lợi dụng cơ hội

❊ ❊ ❊

Phần trình diễn được sắp xếp cuối cùng, sau đó là lễ trao giải quán quân và á quân, cảm xúc của sinh viên còn chưa nguôi ngoai thì Thẩm Lưu Bạch đã nhận được một nhiệm vụ đặc biệt.

“Ha ha, giáo sư Thẩm, làm ơn đi, cô Vương không đến được, cô giúp em đi mà…” Hội trưởng hội sinh viên cười nói.

Học Viện Hình Cảnh như một ngôi miếu hòa thượng, đại hội hằng năm đều mời một cô giáo lên trao giải, thường sẽ mời cô Vương của khoa pháp y đảm nhiệm.

Bây giờ cô Vương đang bận họp, hội sinh viên lại nhắm vào Thẩm Lưu Bạch hiếm khi xuất hiện.

Tất cả các sinh viên đang chờ nhận giải đều mặc đồng phục và cười vui vẻ phía sau sân khấu.

Khi Thẩm Lưu Bạch đi qua, hậu trường đang ồn ào bỗng rơi vào yên lặng, đến mức có thể nghe thấy tiếng cây kim rơi trên đất, điều này nhất thời khiến cô cảm thấy rất xấu hổ.

Hậu trường chật kín sinh viên, thỉnh thoảng có làm cô giáo trao giải cô cũng không biết, cô không tham gia các hoạt động của trường, bây giờ cũng không thích nghi được.

Cô phụ trách trao giải cho quán quân, trước đó sẽ có lãnh đạo nhà trường phát biểu và trao giải phần thi cá nhân, cũng không cần gì gấp gáp.

Cô chợt cảm thấy khó xử, vừa nghĩ ngợi vừa lặng lẽ lướt qua đám đông, tìm một phòng chờ yên tĩnh để chờ lên sân khấu.

Mãi cho đến khi bóng dáng của cô biến mất, đám thanh niên trong hậu trường mới thở phào nhẹ nhõm.

“Mẹ ơi…đó là giáo sư Thẩm khoa pháp y sa…thật xinh đẹp và dễ thương nha…” “Cô ấy sẽ trao giải cho tôi sao? Phúc lợi năm nay tốt quá, còn được bắt tay với nữ thần nữa!” Quán quân vừa nói ra thì lập tức bị mọi người vây lại “đập” không thương tiếc, ai cũng nói tên nhóc này thật may mắn, thật muốn giết nó trước để nó khỏi mạo phạm đến nữ thần.

Thẩm Lưu Bạch đang ngồi xem chương trình phát sóng thì cửa bị đẩy ra khiến cô bất ngờ.

Thì ra là Cận Hải Dương.

Anh cũng là khách mời của ngày hôm nay.

“Đám nhóc đó thật là biết tận dụng, chúng đã đá anh trao giải cho á quân khi nhìn thấy em…” Cận Hải Dương dựa vào tường, mỉm cười nhìn cô.

“Thật ra…quán quân phải là anh mới đúng…Em trao giải cho anh…” Anh có phàn nàn một chút.

“Nhưng anh không phải là sinh viên Học Viện Hình Cảnh.” Thẩm Lưu Bạch khẽ chau mày, chỉ xem như anh đang phát bệnh, tùy tiện đáp.

Tuy đây là phòng chờ riêng biệt, lối vào nằm cạnh hành lang nhưng lại là đường lên xuống sân khấu duy nhất, người qua lại rất nhiều, cô không muốn tranh cãi với anh ta ở đây, sẽ tạo ra phiền phức không cần thiết.

“Anh đánh thắng tên kia đó nha…Em có biết nguy hiểm thế nào không, tên nhóc kia ra tay rất ác, em xem chỗ này của anh…” Người đàn ông vừa nói vừa cởi áo sơ mi, để lộ cơ bụng tám múi săn chắc.

Dự cảm bất tường đã thành sự thật!

Vừa định nói, cô đột nhiên bị đẩy vào ngăn tủ phía sau, thân thể anh áp chặt vào người cô, cô có thể cảm nhận được hơi thở nóng bỏng bên tai.

Ngay sau đó, cửa phòng chờ bị đẩy ra, hai sinh viên bước vào.

“A? Đội trưởng Cận đâu? Mình muốn có chữ ký của anh ấy…” “Ừ, vừa rồi mình thấy anh ấy ở đây, anh ấy đi nhanh vậy sao?” “Quên đi, lát nữa mình sẽ tìm anh ấy khi trao giải, bây giờ mình sẽ nghỉ một chút, tìm anh ấy thật là mệt.” “Thật ra thì, mình muốn chữ ký của giáo sư Thẩm…” “Hahaha…Mình cũng vậy…” Trong tủ không có nhiều chỗ, một mình Thẩm Lưu Bạch còn có thể miễn cưỡng, huống chi còn thêm Cận Hải Dương cao to bên cạnh.

Trong không khí thoang thoảng mùi ẩm mốc, nhưng ngay sau đó cô không thể ngửi thấy, bởi vì Cận Hải Dương bỗng nhiên cúi đầu xuống, cằm tựa vào vai cô.

“Suỵt …” Thẩm Lưu Bạch còn chưa kịp phản ứng đã bị anh bế lên, đặt trên đùi săn chắc.

Anh ấn vào vai cô hoàn toàn áp chế sự phản kháng của cô, cô bị giam giữ giữa anh và bức tường tủ như một đứa trẻ.

Họ gần gũi đến mức hòa quyện cả hơi thở của nhau.

“Yên lặng đi, bị bọn họ thấy…Anh thì không sao…” Cận Hải Dương nói nhỏ.

Nhịp tim của Thẩm Lưu Bạch rất nhanh, cả người đều cứng đờ, sợ rằng một cử động nhẹ sẽ khơi dậy sự nghi ngờ cho hai người ngoài.

Cũng may Cận Hải Dương vẫn kiềm chế, không có hành động quá mức, chỉ cùng cô quan sát tình hình bên ngoài.

Hai người bên ngoài đã bắt đầu tán gẫu về những mẩu chuyện vụn vặt trong đại hội này, họ hoàn toàn không có ý định rời đi.

“Cậu nói xem động tác vừa rồi của đội trưởng Cận là có ý gì…” “Còn có thể là ý gì, tất nhiên là thổ lộ với giáo sư Thẩm, chẳng lẽ là với A Hoa bên cạnh sao?” “Chậc chậc, có nhiều người tỏ tình với giáo sư Thẩm.

Mình thấy giáo sư Thẩm không hề dao động, thậm chí còn có chút buồn cười, chắc là không có đâu!” “Sao cậu biết không có? Đội trưởng Cận người ta có gia thế lại rất đàn ông, còn mạnh mẽ nữa, ai biết được giáo sư Thẩm có bị động lòng hay không…” Thẩm Lưu Bạch chỉ nghe thấy bên tai có tiếng cười chế nhạo, lập tức dùng tay che lại theo bản năng, lòng bàn tay chạm vào một thứ ấm áp mềm mại, sau đó đối phương li3m tay cô, tràn đầy khiêu khích.

Cô rút mạnh tay về, tức giận nhìn anh một cái, có lẽ do ánh sáng lờ mờ nên đôi mắt anh hơi tối.

Sau đó, cô ấy thấy bên dưới bị vật gì đó chạm phải càng nóng hơn.

“Anh muốn làm gì?” Cô quay đầu, dùng khẩu hình hỏi.

Anh hít một hơi thật sâu, bỗng nhiên giơ tay lên, dùng đốt ngón tay nhẹ nhàng chạm vào mặt cô.

“Phản ứng theo bản năng, không thể khống chế được.” Giọng nói của anh trầm thấp, tuy rằng nói rất nhỏ nhưng vẫn như sấm bên tai cô.

Thẩm Lưu Bạch càng nóng nảy hơn.

Tất nhiên cô biết phản ứng của anh là gì, ngay cả cơ chế hoạt động và cấu tạo cơ quan của phản ứng này cô cũng có thể giải thích rõ ràng, không chút sai xót.

Tuy nhiên, hiểu biết mặt sinh lý sinh học cũng không khỏi khiến cô cảm thấy bối rối.

Xem trong sách và tận mắt trải nghiệm là hai việc hoàn toàn khác nhau.

Cô đã từng nhìn thấy rất nhiều thi thể khác phái, nhưng tất cả đều lạnh lẽo hoặc đã được ngâm trong dung dịch chống phân hủy, đây là lần đầu tiên “nó” vẫn còn sống thế này.

May mắn là hai sinh viên kia đã đi.

Cửa vừa được đóng lại, Thẩm Lưu Bạch lập tức nhảy ra khỏi tủ, vài bước là cô có thể chạy đến cửa, mở cửa, không chút do dự bước ra ngoài, không thèm nhìn Cận Hải Dương vẫn đang ngồi trong tủ.

Cận Hải Dương ngồi trong tủ một lúc lâu, tựa như đang hồi tưởng lại chuyện bất ngờ vừa rồi, mãi cho đến khi hơi thở của cô hoàn toàn tan biến, anh mới miễn cưỡng từ bên trong nở nụ cười bước ra ngoài cửa..

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 2 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »