Cô Ấy Biết Tất Cả

Lượt đọc: 5761 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »
Chương 80
tin đồn

❊ ❊ ❊

Ngày hôm sau, khi đến văn phòng, Cận Hải Dương cảm thấy có chút kỳ lạ.

Đám người cấp dưới đều nhìn anh anh, nhưng khi anh nhìn lại, bọn họ đều cúi đầu bỏ đi, nói không có chuyện mới là lạ!

Anh liếc mắt nhìn mọi người giả vờ bận rộn, cuối cùng chọn được Cao Đại Thượng trung thành, thật thà, trung thực và đáng tin cậy nhất.

“Đại Thượng, cùng tôi vào đây.” Nghe anh nói vậy, mọi ánh mắt trong phòng làm việc đều đổ dồn về phía Cao Đại Thượng.

Anh ta lúng túng đứng dậy, cúi đầu đi theo Cận Hải Dương vào phòng làm việc.

Cánh cửa đóng lại ngăn đi sự bàn tán bên ngoài, Đội trưởng Cận ngồi vào chỗ của mình, chỉ vào ghế sô pha bảo Cao Đại Thượng ngồi xuống.

“Nói cho tôi biết, đã xảy ra chuyện gì? Sao mới sáng sớm mà đã thần bí như vậy…?” Nghe anh hỏi, khuôn mặt lương thiện giản dị của Cao Đại Thượng lộ ra một chút ngượng ngùng.

Anh ta lắp bắp ngập ngừng, đến mức đợi đội trưởng Cận có chút nóng nảy, cuối cùng mới chịu nói ra sự thật.

Thì ra tối hôm qua khi Vương Dật đi uống rượu với bạn bè về, vô tình nhìn thấy Cận Hải Dương và Thẩm Lưu Bạch đang đứng trong cửa hàng tiện lợi tính tiền.

Nửa đêm, trai đơn gái chiếc cùng nhau xuất hiện ở đó còn có thể mua cái gì, chắc chắn không phải mua mì gói rồi!

Nhưng mà, cũng sáng hôm đó, có một cô gái trang điểm đậm đến cổng cục cảnh sát, nói muốn gặp Cận Hải Dương.

Trước có người đẹp xinh tươi như hoa, sau có người đẹp lạnh lùng như ngọc, đây chẳng phải là điều mà đàn ông nào cũng ao ước sao?

Cho dù đội trưởng Cận có nhiều tiền, cũng không thể bắt nạt FA người ta như vậy!

Không bán cơm chó thì không có đau thương!

“Phùng Vi tìm tới cục sao?” Nghe được tin này, Cận Hải Dương sa sầm mặt lại.

Không hề nghĩ ngợi gì, anh bấm số điện thoại, trầm giọng nói chuyện của Phùng Vi cho đối phương nghe.

“Em gái của tôi phải lòng cậu sao? Chậc chậc chậc, con bé thật có mắt nhìn, mơ màng vậy mà cũng câu được cá lớn!” Người kia cười nói.

“Tôi đã có người tôi thích rồi, tôi cũng không có ý đó với cô ta.

Cậu nói với cô ta đừng lãng phí thời gian của tôi, tôi sợ cô ấy sẽ hiểu lầm!” Cận Hải Dương cười mắng, hiếm khi nghiêm túc nói.

“Ồ…! Cận thiếu đã thông suốt rồi sao! Thật quá kỳ lạ! Thần thánh phương nào vậy, có cơ hội đến Kinh Thành để bạn bé được diện kiến người đó không, đúng là một tin tức lớn nha…” “Đợi tôi đến thủ đô rồi nói, mọi người đừng làm lố mà dọa người ta đó.” Bên kia gào thét mấy tiếng, Cận Hải Dương cũng không thèm nói chuyện với anh ta nữa, nói vài câu đơn giản rồi cúp điện thoại.

Vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Cao Đại Thượng đang ngẩn người ngồi ở bên cạnh, liền nhớ tới những điều vừa rồi mình nói với cập dưới, liền đỏ mặt xấu hổ.

“Khụ khụ, Đại Thượng trở về làm việc của cậu đi, tôi không sao.” Nghe được lời anh nói, Cao Đại Thượng bước ra khỏi cửa văn phòng như chạy trốn, anh cảm giác được nụ cười của đội trưởng sắp làm cho anh mù cả mắt.

“Cậu đã nói gì?” “Cậu sẽ không khai chúng tôi ra chứ…” Khi đám đông nhìn thấy anh ta mơ màng bước ra ngoài, họ lập tức vây quanh và nhiều chuyện hỏi.

Cao Đại Thượng sờ sau đầu, rất thành thật lắc đầu.

“Tôi chỉ nói tối qua Vương Dật nhìn thấy đội trưởng và giáo sư Thẩm ở cửa hàng tiện lợi, và chuyện cô Phùng đến cục…” Nghe được câu trả lời này, tên mập Vương Dật kêu lên một tiếng, cảm thấy mình tới số rồi, anh ôm đầu chạy vào nhà vệ sinh “tránh bão”.

Những người còn lại đều không quan tâm đến việc sống chết của anh ta, tất cả mọi người đều chú ý đến phản ứng của Cận Hải Dương, nghe nói anh ấy thừa nhận.

không hề che giấu, thậm chí còn gọi điện thoại nói không muốn lãng phí thời gian với người kia, mọi người đều hít sâu một hơi.

Tin đồn hóa ra lại thành sự thật!

Hai người đó…từ khi nào mà phát triển nhanh như vậy?

Bình thường tôi thấy đội trưởng không quan tâm gì đến phụ nữ, mọi người đều cho rằng anh ấy có sở thích đặc biệt khác, nhưng không ngờ lại ra tay chuẩn như vậy, không uổng chút hơi sức nào!

“Vậy thì từ nay… chúng ta có phải gọi là giáo sư Thẩm…là chị dâu không?” Bùi Diệu lẩm bẩm, đôi mắt vô hồn, khuôn mặt vô lực.

“Hiếm khi có người đẹp kế bên, tôi mới ngắm có mấy bữa thì đã có chủ rồi…trời không tha…” Nghe anh ta nói vậy, văn phòng lập tức chìm vào im lặng kỳ quái.

Nhắc mới nhớ, khi giáo sư Thẩm mới đến, độ nổi tiếng của cô trong đội Hình Sự vẫn rất cao.

Dù không thể là người yêu nhưng cùng một cô gái xinh đẹp như vậy cùng nhau làm việc thì dù công việc có nhàm chán đến đâu cũng sẽ trở nên rất dễ dàng và vui vẻ, người xưa nói nam nữ kết hợp làm việc không mệt(*), đội Hình sự của họ dương khí quá cao rồi!

Nhưng bây giờ người ta đã trở thành vợ của người khác, bọn họ đến mơ tưởng cũng không dám nghĩ tới nữa.

Lão đại đã thể hiện quá nhiều rồi, nếu thật sự không né tránh thì chọc vào ổ kiến lửa.

Bầu không khí đột nhiên chìm xuống, tất cả mọi người đều thất thần nhìn nhau, ngạc nhiên là các đồng nghiệp đều đen mặt nhìn nhau.

Đúng lúc này, điện thoại đột nhiên vang lên.

Bùi Diệu đi tới nhận điện thoại, sau vài câu nói, sắc mặt liền trở nên nghiêm túc.

Nhìn bộ dạng của anh ta, mọi người trong đội Hình Sự đều biết là có vụ án mới.

Sau khi cúp máy, đối diện với ánh mắt của mọi người, Bùi Diệu bình tĩnh nói.

“Ở duyên hải, có một vụ đắm tàu.

Co nhiều người bị thương và một số người thiệt mạng.

Các thi thể đã được vận chuyển đến bến tàu số 9.

Đội trưởng yêu cầu chúng ta tập trung ở tầng dưới và chuẩn bị lập tức xuất phát.” Phân cục Tân Hải quản lý khu vực bờ biển, kinh tế khu vực Giang Bắc phát triển, ngoài cảng lớn nhất là cảng Hải Đô còn có một số bến tàu nhỏ chuyên neo đậu du thuyền.

Bến tàu số 9 là một trong số đó.

Khi mọi người xuống lầu, tình cờ nhìn thấy Thẩm Lưu Bạch bước ra khỏi cổng Trung Tâm Pháp Y với thùng dụng cụ, cô mặc đần trắng càng khiến cô có vẻ xinh đẹp, lạnh lùng hơn.

Cô hướng về đám đông gật đầu rồi quay về phía xe của Trung Tâm Pháp Y, không để ý đến Cận Hải Dương đang lái xe ra ngoài.

Đây là cãi nhau sao?

Mọi người nhìn nhau.

họ đều nhìn thấy những sự dung tục trong mắt nhau.

Tối hôm qua còn cùng nhau đi cửa hàng tiện lợi, hôm nay lại giả vờ như không biết, hehehe, hôm qua đội trưởng đã làm chuyện gì quá đáng khiến người ta tức giận sao?

Cận Hải Dương liếc nhìn những cấp dưới có vẻ ngoài kỳ quái, dùng ngón chân nghĩ cũng biết đầu óc đám người kia chứa cạn bã gì trong đó.

Đương nhiên, bình thường anh ta muốn hỏi han cô một chút.

Nhưng tình huống hôm nay hơi đặc biệt, bởi vì có nhiều người đã chết trong vụ đắm tàu nên Trung Tâm Pháp Y phải đi chung với nhau.

Lúc này anh làm gì cũng không thích hợp.

Suy nghĩ một chút, người đàn ông liền khởi động xe và theo mọi người đến bến tàu số 9.

(*)Nam nữ kết hợp làm việc không mệt (男女搭配干活不累): Có nhiều người khi ở trước mặt người khác phái sẽ rất vui vẻ hoàn thành những nhiệm vụ mà vốn dĩ sẽ miễn cưỡng làm khi trước mặt người cùng giới, thậm chí còn có biểu hiện linh hoạt và thông minh hơn.

Chính vì vậy rất nhiều lãnh đạo muốn các đồng nghiệp nam và nữ cùng hợp tác để hoàn thành một hạng mục, dự án.

Hiện tượng này trong tâm lý học gọi là “Hiệu ứng dị tính”..

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 2 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238
Tiến »