Bình Yên Chốn Thôn Quê

Lượt đọc: 5621 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270
Tiến »
Chương 157
ngươi dám động vào nàng thử xem

❊ ❊ ❊

"Các ngươi dám bước vào tú phường một bước thử xem." Nhâm thị là đột nhiên cất cao giọng nói quát, dư quang trong mắt sắc bén như đao, tiếng quát này làm cho mấy hán tử kia có chút sợ, lui về phía sau vài bước.

"Đều xông lên cho ta, mấy người các ngươi đều là nam tử hán ấy vậy mà sợ một đứa đàn bà bị chồng bỏ ư, xảy ra chuyện gì ta sẽ gánh lấy cho." Mắt Diệp Thường Niên đỏ lên vì tức, lúc này trong đầu ông ta chỉ có ý nghĩ muốn làm thịt Nhâm thị, cho nên những chuyện cực đoan như vậy đều làm được.

"Diệp Thường Niên, ông nên nói chuyện đàng hoàng một chút" Nhâm thị giận đến mức nghiến răng nghiến lợi, tặng cho diệp Thường Niên một cái tát Diệp Thường Niên không nghĩ Nhâm thị sẽ hành động như thế, dưới tình huống không kịp phòng bị liền bị đánh, chân lảo đảo lui về phía sau ngã xuống, chờ ông ta đứng vững, nhe răng trợn mắt, giơ tay muốn tát lại, nhưng tay vừa giơ lên đã bị ngăn lại, không cách nào động thủ được.

"Ngươi động vào nàng thử xem." Triệu Tín Lương nắm c.h.ặ.t t.a.y phải đang giơ lên của Diệp Thường Niên lạnh lùng nói, Diệp Thường Niên trợn to mắt không thể tin nổi nhìn Triệu Tín Lương.

"Quả nhiên là do ngươi mật báo cho con tiện nhân này biết, nếu không sao ả có thể biết những chuyện này, hóa ra cả hai người các ngươi đã cấu kết với nhau, hảo cho một đôi cẩu nam nữ không biết liêm sỉ." Diệp Thường Niên không thể làm gì được, liền xuất khẩu cuồng ngôn, nói ra những lời cực kỳ khó nghe, bách tính vây quanh xem náo nhiệt ngày càng nhiều, nghe lời nói của Diệp Thường Niên, không ít người nhỏ giọng nghị luận.

"Ta thấy ngươi thật không muốn sống nữa." Hai mắt Triệu Tín Lương đỏ lên, nhắm ngay người Diệp Thường Niên đ.ấ.m một phát, vừa đánh vừa cảnh cáo đám hán tử kia, "Các ngươi còn không mau cút đi, ở đây làm gì, không có việc gì làm hay sao mà đi theo ông ta đến đây gây sự, nếu thật sự xảy ra chuyện gì ông ta so với các ngươi còn chạy nhanh hơn, ta chính là lo lắng cho các ngươi đấy."

Nghe Triệu Tín Lương nói như vậy, có mấy người muốn rời đi, có điều Diệp Thường Niên vừa tránh mấy cú đánh của Triệu Tín Lương, vừa hô với mấy hán tử kia: "Đồ vô dụng, không phải lão tử đã trả cho các ngươi rất nhiều tiền sao, mau nghe theo lệnh ta đem đôi cẩu nam nữ này bắt lại, sau đó đập nát tú phường này cho ta mau."

"Các huynh đệ chúng ta không thể làm người không có chữ tín được, đều lên cho ta" Hán tử dẫn đầu nâng cao giọng kích động những người khác, đám hán tử kia vừa nghe lệnh, đều lấy hết dũng khí, cầm mộc côn trong tay đẩy đám bách tính đang xem náo nhiệt xông về phía trước.

"Ta thấy các ngươi muốn c.h.ế.t rồi." Triệu Tín Lương dùng sức đẩy Diệp Thường Niên văng sang một bên, sau đó nắm tay Nhâm thị kéo nàng ra sau lưng mình, không để cho Nhâm thị nói thêm gì, vội vã nói, "Đừng nói gì nữa, theo sát bên cạnh ta."

Tám, chín hán tử đồng loạt xông đến, giọng nói của Triệu Tín Lương bị tiếng mộc côn che lấp.

Thân thể Triệu Tín Lương rất khỏe, lúc trước làm việc nông rất nhiều, khí lực đương nhiên rất lớn, dưới tình huống bị đám hán tử bao vây, hắn có thể đánh ngã hai gã hán tử, cũng lấy hai cây mộc côn từ trong tay họ, dùng để đánh những hán tử còn lại.

Để bảo vệ Nhâm thị an toàn, Triệu Tín Lương thuận tay đưa mộc côn còn lại cho Nhâm thị, Nhâm thị cũng không phải là nữ nhân nhu nhược, nắm chặt mộc côn trong tay đứng ở sau lưng Triệu Tín Lương, nhắm ngay những hán tử vừa ngã mà đánh, có vài hán tử bị nàng đánh trúng vài cái.

Thế nhưng, hai người bọn họ dù liều mạng đánh xáp lá cà, nhưng vì lực lượng đơn bạc, mà lực lượng của đối phương lại hùng mạnh, chỉ trong chốc lát, Triệu Tín Lương rơi vào thế hạ phong.

"Ông chủ Triệu mau đi đi, chuyện ở đây không có liên quan đến ông chủ Triệu." Nhâm thị gấp đến độ tranh thủ thời gian nói với Triệu Tín Lương, Diệp Thường Niên người điên này hôm nay đến đây, việc cực đoan gì ông ta cũng dám làm, sẽ không lo lắng hậu quả, nàng biết nếu tiếp tục như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ sẽ xảy ra chuyện.

Mặc dù bây giờ là ban ngày, nhưng xung quanh không có ai đứng ra giúp đỡ, đều là người sợ phiền phức, người bên trong tú phường càng không c10 ai có thể giúp được, tất cả đều là nữ tử.

Lúc A Bình khuyên Tề Uyển Dao xong liền xuống lầu, để bảo hộ Nhâm thị, bà lấy ra một cái khung thêu thật chắc, nhảy vào đánh nhau với đám hán tử.

Lúc này, Diệp Thường Niên nhe răng trợn mắt từ dưới đất đứng dậy, vỗ bụi bẩn dính trên quần áo xuống, nhịn không nổi trừng mắt nhìn Triệu Tín Lương và Nhâm thị, trong lòng dần đắc ý.

Mặc kệ Nhâm thị khuyên như thế nào nhưng Triệu Tín Lương đều làm như không nghe thấy, từ đầu đến cuối chỉ biết việc phải làm là đem Nhâm thị bảo hộ sau lưng mình.

"Ngươi hãy bớt xen vào việc của người khác đi ngươi nghĩ rằng ta sẽ nhận tình cảm này của ngươi sao? Không nên tự mình đa tình, ta căn bản sẽ không vì ngươi giúp ta, mà sinh ra cảm kích với ngươi đâu." Mềm không được, Nhâm thị cố ý nói cứng, mong muốn Triệu Tín Lương nghe được lời này sẽ tức giận mà rời đi.

Nhưng Triệu Tín Lương lại mắt điếc tai ngơ, ngược lại còn nhạy bén phát hiện một hán tử định đánh lén sau lưng Nhâm thị, không suy nghĩ lập tức vọt ra phía sau Nhâm thị, đỡ thay cho nàng một gậy.

Mặc dù không phải là vũ khí sắc bén, nhưng một gậy này đập trúng vào ngực, cũng làm cho Triệu Tín Lương đau đớn không thôi.

"Đánh, hung hăng đánh cho ta sau đó đập phá tú phường này." Diệp Thường Niên ở một bên thấy vậy điên cuồng la hét, thỉnh thoảng còn vỗ tay bảo hay, những bách tính xung quanh xem náo nhiệt, cuối cùng có người nhịn không được, nhớ đến hai người Triệu Tín Lương và Nhâm thị đối với mọi người xung quanh đều tốt, buôn bán thành thật, liền dùng tay không xông vào giúp đỡ cả hai.

A Bình thấy có người hỗ trợ, liền hét lớn nói với những người xung quanh: "Mọi người hãy giúp một tay, không cầu mọi người giúp bọn ta đánh người, chỉ cần đem bọn họ kéo ra là được kẻo lại gây ra án mạng thì c.h.ế.t mất, đến lúc đó mọi người ở xung quanh xem náo nhiệt cũng khó thoát khỏi liên can."

Bách tính vây quanh xem náo nhiệt nghe vậy cũng tản đi không ít, những người còn lại thấy có người nhảy vào trước, không nói gì, lập tức vén tay áo gia nhập trận chiến.

Triệu Tín Lương tuy bị thương nhẹ, nhưng tinh thần vẫn còn tốt, bên tai còn nghe thấy giọng nói của Nhâm thị có khuyên bảo, gào thét, còn có lo lắng kinh sợ.

Hắn chưa từng thấy nàng sợ như vậy... Nhưng ngay khi hắn đỡ cho nàng một gậy, nàng hoàn toàn hoảng loạn.

Tràng diện càng ngày càng hỗn loạn, cuối cùng không biết là ai, bỗng nhiên thừa dịp Triệu Tín Lương không chú ý thời, đánh một gậy vào sau ót hắn.

Cả người Triệu Tín Lương thoáng cái đã suýt ngã xuống đất, đầu ong ong không tỉnh táo, bên tai còn nghe thấy tiếng hò hét, hắn còn nghe thấy giọng nói không rõ của Nhâm thị...

Nhưng hắn bắt buộc mình phải đứng thẳng dậy, không cho mình ngã xuống, bằng không, hắn không biết Nhâm thị sẽ hoảng loạn ra sao đây.

"Tất cả mau dừng tay lại cho ta, quan sai đến đây" Ở trong đám người giọng nói của Triệu Tương Nghi vang lên, một tiếng thứ nhất, rồi đến tiếng thứ hai, lời nói giống vậy từ trong đám người truyền đến, khiến cho những người khác sợ hãi.

A Bình kích động ném cái khung thêu đi, mắt mong chờ mãi đến khi nhìn thấy Triệu Hữu Căn dẫn đầu một đội nha sai chạy đến, chờ lúc bọn họ đến rồi, A Bình cuối cùng hô to, "Mau cứu người, bọn họ đến đây náo loạn, đánh người xong còn muốn phá tú phường nhà ta, thanh thiên đại lão gia, mau cứu bọn ta với."

Chờ đám người Triệu Hữu Căn đến, những người còn lại nhất thời luống cuống, không chờ Triệu Hữu Căn lên tiếng, đám tráng hán này đã đem mộc côn ném xuống đất hết, trận đấu kịch liệt lúc nãy đột nhiên ngừng lại, mọi người đẩy nhau, bầu không khí dần yến ắng, mãi cho đến khi...

Lặng ngắt như tờ.

Nhâm thị khóc đỏ hai mắt, dùng hết sức đỡ Triệu Tín Lương sau khi bị thương thần chí không rõ, Triệu Tương Nghi lúc này mới phát hiện phụ thân bị thương, vội vàng chạy đến, lớn tiếng gọi: "Đã xảy ra chuyện gì."

Lúc Triệu Tương Nghi thấy tình huống không ổn, lập tức chạy nhanh đến Thiên Hi Lâu tìm phụ thân cầu cứu, phụ thân vừa nghe đã vội vã chạy đến Như Ý phường, Triệu Tương Nghi lại sợ xảy ra chuyện lớn, cũng vì an toàn nên chạy đến nha môn tìm Triệu Hữu Căn.

Sao tách ra chưa lâu mà phụ thân lại xảy ra chuyện rồi?

"Mau đỡ vào trong." Triệu Hữu Căn có chút hoảng, Triệu Tín Lương là đại ca của y, bây giờ đại ca xảy ra chuyện, trong lòng y cũng không có dễ chịu gì mấy, "Bà, mau nhanh đi tìm đại phu." Y nói với A Bình.

Diệp Thường Niên thấy tình hình không ổn, muốn chạy trốn, nhưng hai chân ông ta còn chưa bước nửa bước đã bị hai nha sai mà Triệu Hữu Căn phái đến bắt giữ.

"Ngươi là đầu sỏ khơi mào chuyện này đúng không? Thế nào, đánh người ta bị thương xong rồi còn muốn chạy ư, nói cho ngươi biết nếu đại ca ta mà có mệnh hệ nào, ta sẽ lấy cái mạng chó của ngươi." Triệu Hữu Căn trừng mắt nhìn Diệp Thường Niên, y một thân mặc quan phục, lúc nói lời này không giận mà uy.

Triệu Bộ đầu, ngài hiểu lầm... Chuyện căn bản không có giống như ngài đã thấy đâu, là bọn hắn đến đây gây chuyện, ta cái gì cũng không có làm nha..." Diệp Thường Niên thấy tình hình không ổn lập tức chối bay trách nhiệm, chỉ vào mấy hán tử cầm đầu hàm ý đổ tội lên người hắn ta, còn chỉ tay vào hán tử vừa nãy đả thương Triệu Tín Lương, "Không tin ngài nhìn đi, ta không có bị thương, ta cũng là người bị hại."

"Nói dối." Triệu Hữu Căn căn bản không tin lời giải thích của Diệp Thường Niên, tính tình ông ta làm sao, Triệu Hữu Căn ít nhiều cũng biết.

Có điều không đợi Triệu Hữu Căn nói thêm, mấy hán tử kia liền tranh nhau nói: "Đồ vô tích sự, không phải ngươi thuê bọn ta đến đây đánh người, phá tú phường sao, còn có bạc ngươi trả cho bọn ta chính là chứng cớ, ngươi đừng mong thoát."

"Đem bọn chúng bắt về nha môn cho ta." Triệu Hữu Căn ra lệnh một tiếng, những nha sai khác nhanh chóng đem người bắt lại, đám hán tử thấy quan sai, tự mình cũng biết mình làm sai, chỉ nhẹ giọng cầu tình, nhưng Triệu Hữu Căn mảy may không quan tâm.

"Những người xem náo nhiệt mau giải tán cho ta." Triệu Hữu Căn nhìn đám hán tử đã bị giải đi, thấy bách tính vẫn còn đứng xem náo nhiệt, không khỏi tức giận nói.

Đoàn người lập tức tản ra.

Chờ đám người tản đi hết, đám người Diệp Thường Niên đến gây chuyện đã bị nha sai bắt về nha môn.

Triệu Hữu Căn nhìn bóng lưng đi xa của họ, mới hồi thần lại, bước vào Như Ý Phường, lúc này y thật lo lắng cho thương thế của Triệu Tín Lương.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270
Tiến »