Bình Yên Chốn Thôn Quê

Lượt đọc: 5767 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270
Tiến »
Chương 132
chuyện cũ thê lương

❊ ❊ ❊

"Cứ như vậy, nhà muội dựa vào việc bán hương liệu mới giàu lên, sau có cơ hội, Mạc lão bản bán Vạn Phúc Lâu và rời khỏi trấn Thanh Hà, nhà muội nhân đó mà mở tửu lâu, cuộc sống mới có thể tốt như bây giờ." Triệu Tương Nghi kế những chuyện mà nhà mình đã trải qua trong mấy năm nay cho Tề Uyển Dao nghe, thấy tâm tình của Tề Uyển Dao cũng đã tốt hơn, mới cấn thận hỏi: "Vậy còn tỷ?"

Lúc này đã hết một ngày, Tề Uyển Dao ở Như Ý phường dưỡng thương đã hai ngày, thương thế ngày một tốt hơn, người cũng có tinh thần.

Nhắc đến bản thân, Tề Uyển Dao khó khăn lắm mới hồi phục một chút tinh thần nhưng nghe hỏi vậy, hai mắt như mất hồn.

Đoạn thời gian này, Tề Uyển Dao luôn trằn trọc, suy nghĩ xem nên nói những chuyện u ám không chịu nổi trong quá khứ cho Triệu Tương Nghi như thế nào mới tốt.

Thế nhưng Nhâm thị nói rất đúng, nhân sinh không thể trốn tránh, trừ phi chính nàng thật sự rất ích kỉ, làm cho những người quan tâm đến mình phải vì mình mà thương tâm, còn nếu không muốn như vậy thì phải dùng năng lực của chính mình mà tiến về phía trước, đương đầu mọi chuyện.

Mặc dù sẽ rất đau, rất gian nan nhưng chính mình pah3i dũng cảm đối mặt hết thảy.

"Không nói cũng được, chờ tỷ muốn nói thì nói cho muội biết nha." Triệu Tương Nghi mỉm cười, "Chỉ cần tỷ nghĩ thông, bình an thì cứ ở nhà muội, chúng ta sẽ ở chung một chỗ với nhau như lúc trước."

"Tỷ nói..." Mặt Tề Uyến Dao tái nhợt, dựa vào giường nhìn Triệu Tương Nghi lại nhìn Nhâm thị, "Sớm muộn phải nói."

Nhâm thị và Triệu Tương Nghi đều không nói gì, chỉ lẳng lặng lắng nghe Tề Uyển Dao đem chuyện đã trải qua nói cho họ biết, làm như vậy sẽ khiến lòng thêm thoải mái, Tề Uyển Dao làm như vậy, không thể nghi ngờ chính là cách trị tổn thương lòng. Nhưng như vậy cũng sẽ khiến cho vết thương một lần nữa nứt ra, phải trị liệu thật tốt, vượt qua cơn đau của tổn thương mới có thể lột xác tái sinh lần nữa, có thể tiếp tục sống nốt quãng đời còn lại.

"Năm ấy cha ta mất..." Ánh mắt Tề Uyển Dao như đang nhớ về miền xa xôi, hơi nhắm lại, nhớ lại chuyện cũ mặc dù Tề thợ mộc mất đã đem lại cho gia đinh một nỗi đau khôn cùng, nhưng đau đớn như vậy so với chuyện nàng đã gặp thì nó ấm áp hơn nhiều.

Chí ít, ở đoạn thời gian đó, còn có tình thương của mẫu thân, ca ca kiên cường.

Năm ấy, sau khi làm xong tang sự cho Tề thợ mộc, Tề Uyển Dao theo mẫu thân Uông thị, ca ca Tề Sâm từ biệt mọi người ở Triệu gia thôn, đến nhà đại bá Tề Uyển Dao để nương tựa.

Đại bá Tế Uyến Dao là người rất tốt, hơn nữa còn chăm chỉ, yêu thương con cháu. Sau khi bei61t tin Tề thơ mc chết, u buồn một thời gian dài, rất vui vẻ chăm chấp ba người cô nhi quả phụ.

Nhưng đại bá nương Tề Uyển Dao không có tốt như vậy, bình thường hay mượn cớ gây khó dễ cho mẹ con ba người, không phải trào phúng nói, thì cũng tìm đủ lỗi nhỏ này nọ mắng Uông thị. Khi đó, Tề Sâm rất cương ngạnh, lúc nào cũng che chở mẫu thân và muội muội, đại bá nương cũng không có biện pháp mà ức h.i.ế.p tiếp.

Còn Uông thị mang tiền tiết kiệm của Tề thợ mộc theo, cũng không tính ỷ lại vào đại bá, ở trong nhà đại bà chỉ là dựa một chút thế lực thôi, Uông thị sợ mình cô nhi quả phụ, mặc dù có gia sản, cũng giữ không được, bị người ta để ý đến. Cho nên mới đến nhà đại bá ở, nghĩ mình cũng có tiền tiết kiệm, đại bá nương là người không dễ nói chuyện, nhưng không đến mức gây khó dễ đến vậy.

"Thế nhưng sau đó..." Tề Uyển Dao nói, đồng thời cắn chặt môi dưới,, cho đến khi môi dưới trắng bệch chảy ra máu, mới kiên cường nói tiếp, "Thân thể mẹ ta ngày càng xấu, mỗi ngày đều ho khan, tiền tiết kiệm của nhà ta đổ hết vào thuốc thang lo cho mẹ, cũng từng chạy đến nhờ đại bá nương giúp đỡ, nhưng đại bá nương nháo nhào nói mẹ ta bị bệnh lao, không chỉ không giúp một tay, còn đem ba người bọn ta đuổi đến một căn phòng hẻo lánh."

"Tốt xấu gì cũng là thân thích làm sao mà quá đáng vậy." Triệu Tương Nghi nghe mà tức giận mắng.

"Lúc đó đại bá không có ở nhà, đến trên trấn làm thợ mộc kiếm tiền, ta và ca ca có oan ức cũng không dám đi đến đó nói, chỉ phải cắn răng chịu đựng, chiếu cố mẫu thân quan trọng hơn." Tề Uyển Dao chậm chạp kể lại, "Sau đó đại bá ta về nhà, không may mắn ở trên trấn nhiễm bệnh về, mời đại phu đến nhiều lần,, đều nói rất nghiêm trọng, bệnh tình của đại bá ngày càng xấu...

Lúc đó, đại bá nương ta không có chăm sóc đại bá cẩn thận, ngược lại mỗi ngày đến sài phòng mắng mẹ ta là khắc tinh, khắc phu lại khắc người thân, làm hại bệnh đại bá ngày trầm trọng thêm... Kỳ thụ đại bá nhà ta sinh bệnh không có liên quan đến mẹ ta..."

Đại bá Tề Uyển Dao sinh bệnh, người đứng đầu trong nhà hiển nhiên là đại bá nương của Tề Uyển Dao, hóa ra bà ta không vừa mắt Uông thị, nên nổi tâm tư chèn áp, ngày ngày luôn tìm cách đuổi cổ ba mẹ con Tề Uyển Dao ra khỏi nhà.

Có một lần, Tề Uyển Dao một mình lên trấn mua thuốc cho Uông thị, xui xẻo bị lão bản của hiệu thuốc đó nhìn trúng, sau đó lão bản kia sai bà mối đến cầu hôn, ý muốn nạp Tề Uyển Dao làm tiểu thiếp, Tề Uyển Dao biết được tin này.

Lúc đó Tề Uyển Dao sợ đến c.h.ế.t khiếp có điều lúc đó chỉ có nàng và đại bá nương, không thể làm kinh động đến mẫu thân, rất sợ bà vì chuyện này mà bệnh thêm nghiêm trọng, Tề Uyến Dao không thể làm gì khác hơn là nén giận, chờ đại bá nương đem người đưa ra ngoài cửa, lúc đó Tề Uyển Dao liền quỳ xuống cầu xin, để mình tự làm chủ, vì Tề Uyển Dao không muốn đem hạnh phúc của mình đặt vào trong tay người khác.

Nàng mới mười nhất a.

Thế nhưng đại bá nương căn bản không phải là người hiền lành gì, mắt thấy cơ hội tốt như vậy tới, bà ta không những kiếm được một khoản, lại có thể nhân cơ hội đem ba người các nàng tổng ra khỏi cửa, nói không chừng ngày sau Tề Uyển Dao làm di nương, còn có thể giúp đỡ cả nhà bà ta.

Có điều vị đại bá nương này rất thông minh, biết rõ Tề Uyễn Dao tính tình cương liệt, có bắt ép cũng không được.

Vì vậy bà ta một mặt đáp ứng Tề Uyển Dao, nói mình sẽ không làm như vậy,

Tề Uyển Dao tuổi còn nhỏ, lại được bảo vệ rất tốt, vì vậy không rành chuyện trên đời, cũng không đoán được ý qua lời nói và sắc mặt, chỉ đơn thuần tin tưởng đại bá nương.

Không đoán được, vào một đêm mấy ngày sau, nàng bị người ta bắt trói sau đó còn bị tát mấy cái vào mồm, đặt lên cỗ kiệu đưa đi.

Mặc cho nàng kêu khóc thế nào, giãy dụa làm sao, cuối cùng chạy trốn không xong.

Đêm đó, Uông thị ho khan rất nhiều, ho ra m.á.u khiến cho Tề Sâm hoảng sợ, lại tìm không thấy bóng dáng Tề Uyển Dao đâu, nhưng lại lo lắng cho bệnh tình của Uông thị, cũng không có nghĩ nhiều như vậy.

Mà đại bá nương, lại hào hứng trốn ở trong phòng đếm tiền...

Có người nói vị thương nhân kia rất nhiều tiền, tiệm thuốc ở trấn trên chỉ là một phần trong tài sản của y, phủ đệ của y là ở Dương huyện, nơi đó hội tụ nhiều sản nghiệp của y.

Ngày ấy nhìn thấy Tề Uyển Dao liền coi trọng, lúc đó y vừa đến hiệu thuốc trên trấn thu tiền, ngắm Tề Uyển Dao vài lần, đã nổi tâm tư muốn cưới làm vợ bé.

Sau lại biết được Tề Uyển Dao không đồng ý, càng làm cho y thêm ngứa ngáy, cho nên mới giao chuyện này cho đại bá nương giải quyết.

Vì vậy, sau khi mọi chuyện đã xong, liền đem bạc đến cảm tạ đại bá nương thành toàn, vị lão gia này một lần xuất ra năm mươi lượng bạc, đồ trang sức, vải vóc sa tanh càng không thiếu được

Đại bá nương sống hơn nửa đời người, nên chưa từng thấy qua nhiều đồ tốt như vậy.

" Vậy sao tỷ có thể trốn thoát khỏi nơi đó?" Triệu Tương Nghi nghe vậy cũng hoảng sợ, cắt đứt lời nói của Tề Uyển Dao.

Tề Uyển Dao nghĩ đến chuyện này càng thêm chán ghét, không muốn nhớ đến tất cả chuyện đã xảy ra ở phủ đệ của vị lão gia kia.

Chẳng qua dừng trong chốc lát, Tề Uyển Dao lại nói tiếp: "Đêm đó ta bị đưa đến trong một gian phòng... Bên trong giăng đèn kết hoa, nhưng ta nhìn mấy lần liền muốn nôn, dạ dày co thắt kịch liệt, hai tay ta bị trói chéo sau lưng, trong miệng bị nhét một cái khăn, nếu không ta đã tự sát lúc đó rồi."

Nghe được giọng nói quyết tuyệt của Tề Uyển Dao, Triệu Tương Nghi cũng giật mình, vội an ủi: " Không có chuyện gì, không có chuyện gì, mọi chuyện đã qua rồi, bây giờ muội đã ở bên cạnh tỷ."

Tề Uyển Dao cảm động nhìn Triệu Tương Nghi, sau đó nắm hai tay Triệu Tương Nghi vui mừng nói: "Cám ơn muội, Tương Nghi muội muội."

"Sau đó..."

Nói đến sau đó, tâm tình Tề Uyển Dao càng thêm tuyệt vọng.

Nàng vì quan tâm đến bệnh Uông thị sẽ nặng thêm, lại hận đại bá nương bán mình, càng lo thêm tình cảnh bây giờ của mình.

Bên ngoài rất ồn ào, nha hoàn chủ tử vui vẻ một đoàn, không biết có phải vì chuyện này mà vui vẻ không, chỉ nghĩ như vậy, Tề Uyển Dao hận mình không nôn ra một ngụm máu.

Tuyệt vọng ngày càng tăng.

Ước chừng qua nửa canh giờ có người vào trong phòng.

Tề Uyển Dao lập tức run sợ lùi sát vào giường.

Thế nhưng người này rất kỳ quái, cái gì cũng chưa nói, giúp Tề Uyển Dao cởi trói, lấy khăn trong miệng ra giúp nàng.

Tề Uyển Dao được người nọ cứu cũng chất vấn hỏi người nợ là ai, nhưng người nọ lại cái gì cũng không nói, chỉ lắng lặng nhìn Tề Uyển Dao, trong mắt có đồng tình, có thương tiếc, lại còn có một chút đố kỵ, nhìn Tề Uyến Dao.

Tề Uyển Dao nghĩ rằng mình đã được cứu, vừa định tìm cách thoát khỏi hung hiểm, lại có người đẩy cửa đi vào.

Người vào không phải ai khác, chính là vị lão gia đã đem Tề Uyển Dao bắt đến đây, hắn vừa nhìn thấy Tề Uyển Dao được người kia cởi trói, liền tức giận đến nói đều nói không được.

Nữ nhân kia thấy thế vội vã nói với Tề Uyển Dao một câu: "Sống hay c.h.ế.t là do ngươi, nên làm ta đều làm." Sau đó bụm mặt khóc chạy đi.

Tề Uyển Dao cực sợ tay chân nhảy xuống giường, chạy ra ngoài hô cứu mạng, nhưng trong lòng nàng cũng rõ, đây là địa bàn của vị lão gia kia, nàng có kêu cứu cũng vô dụng.

Vị lão gia đó uống rất nhiều rượu, rất tức giận xông đến bắt lấy một tay Tề Uyển Dao, khiêng nàng lên mặc cho nàng có kêu khóc cũng không lưu tình, ngược lại còn ném Tề Uyển Dao lên giường.

Tề Uyển Dao đã thay một bộ quần áo mới, cả người yếu ớt như tờ giấy Tuyên Thành, chỉ vài cái vị lão gia đó đã xé rách quần áo trên người, Tề Uyển Dao hận đến nước mắt đã rơi, hoảng loạn rút cây trâm tóc xuống.

Muốn đâm về phía mình cổ mình mà tự sát, không biết quỷ xui đất khiến làm sao mà cây trâm đềm trúng người định cướp đoạt trong sạch của nàng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270
Tiến »