Bình Yên Chốn Thôn Quê

Lượt đọc: 5774 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270
Tiến »
Chương 196
song hỉ lâm môn

❊ ❊ ❊

Nếu như nàng có thể điều chế được, cuộc sống của gia đình sẽ tốt hơn nữa, còn có thể trị dứt luôn bệnh cảm cúm càng tốt, nghĩ theo kiểu nào cũng thấy có lợi

Sức miễn dịch của người cổ đại vốn yếu ớt, khoa trương hơn chỉ một chút thương hàn đã lấy mạng người , nếu nàng có thể luyện chế ra một loại thuốc có hiệu quả cao hơn thuốc Bắc, đồng thời mở rộng ra, không biết có thể giúp bao nhiêu người, hơn nữa còn có thể đem lại sinh ý đến cho hiệu thuốc nhà mình, đem đến nguồn khách hàng lớn tin cậy

Đang lúc Triệu Tương Nghi bận rộn nghiên cứu, Lý thị bên kia đang trong thời gian sắp sinh. Đã đầu tháng tư, khí trời từ từ trở nên nóng bức.

Triệu gia Nhị lão quan tâm, đã sớm về Triệu gia thôn ở, như vậy khi Lý thị sinh con, họ cũng có thể giúp một tay, chứ dựa vào một mình Triệu lão nhị là không được.

Mười bảy tháng tư hôm đó, Lý thị đột nhiên đau bụng, vì đã từng sinh con nên biết là mình sắp sinh, vì vậy cố ổn định nằm lại trên giường, gọi Phương thị.

Phương thị còn sợ hơn so ới Lý thị, lúc trước đã có lần xém sinh non, Phương thị tự cũng là không dám khinh xuất.

Triệu lão gia tử và Triệu lão nhị đã nhanh chóng đi mời bà đỡ đến, Phương thị bắt đầu lo lắng đi chuẩn bị nước nóng,vải bông sạch, kéo.

Đến xế chiều, Lý thị thuận lợi sinh hạ một nam hài, mập mạp nhưng không khóc, chờ cả nhà Triệu Tương Nghi chạy từ trấn trên về chúc mừng, thì đứa nhỏ đang oa oa khóc, tiếng khóc vang dội khiến mọi ngời yên tâm.

Nhâm thị hâm mộ nhìn Lý thị, cẩn thận ôm lấy đứa nhỏ bọc trong tã lót, nàng rất thích hài tử, tuy nói trong nhà có hai đứa nhỏ đã xem nàng là mẫu thân, cũng không vội cùng Triệu Tín Lương sinh thêm đứa nữa, thành hôn cũng hơn một năm, bụng của nàng vẫn như cũ không có động tĩnh gì, khiến nàng rất tiếc nuối.

Đừng nói là đứa nhỏ trong lòng này, cho dù ngày ngày nhìn Triệu Mẫn Mẫn, nàng cũng rất thích

Lý thị nhìn ra tâm tư Nhâm thị, bèn trấn an nói: “Đại tẩu nếu thích hài tử, thì cùng đại ca sinh một đứa đi, trong nhà có thêm hài tử cũng rất náo nhiệt. Tẩu còn trẻ, đại ca lại khoẻ mạnh, có hài tử cũng là chuyện sớm hay muộn.”

“Cảm ơn lời chúc của muội.” Nhâm thị cười cười, đem hài tử trả lại cho Lý thị.

Phương thị rất thích đứa nhỏ mới sinh này, trong nhà đã mấy năm không có sinh ra con trai, từ sau khi Triệu Hoằng Tuấn sinh ra.

Triệu lão gia tử thấy tâm tình của mọi người cũng không tệ, cười ha hả nói: “Cư nhiên là nam oa, vậy thì dùng tên ban đầu đã đặt đi, nam thì gọi là Triệu Hoằng Tĩnh.”

“Nha, Hoằng Tĩnh có ngoan hay không đây? Mau cám ơn gia gia?” Lý thị nắm tay nhỏ của tiểu Hoằng Tĩnh tay, nhẹ nhàng dụ dỗ.

Triệu Tương Nghi nhón chân lên muốn nhìn đứa nhỏ thử, trắng trẻo một đoàn, nhìn thật thích. Nhìn lại Nhâm thị trên mặt biểu tình hâm mộ, cũng nghĩ nếu như trong nhà có thêm một tiểu bảo bối nữa, không biết sẽ vui mừng bao nhiêu đây

“Nếu là nữ nhi thì tốt hơn.” Lý thị bộ mặt hạnh phúc nói, Triệu lão nhị không sợ tất cả mọi người đều ở đây, trực tiếp nói với Lý thị:

“Vậy thì rất dễ dàng, chúng ta tiếp tục sinh, sinh ra nữ nhi mới thôi”

“Chàng là cha của hai đứa nhỏ rồi, nói chuyện cũng không có e ngại gì hết vậy, tất cả mọi người đều ở đây đấy” Lý thị lập tức đỏ mặt xấu hổ.

Mọi người cùng nhau cười.

“Muốn ta nói a, con dâu trong chỉ có vợ lão nhị là mặt mỏng nhất, đã là mẫu thân hai đứa con, còn động một chút là mặt đỏ ” Phương thị đang cao hứng, cho nên vô tâm quên mất cảm thụ của Nhâm thị.

Sau khi về trấn, tâm tình Nhâm thị tụt xuống, chắc là vì chuyện không có hài tử mà sầu lo.

Buổi tối, sau khi rửa mặt, Triệu Tín Lương ôm chặt ấy Nhâm thị, cực kỳ dịu dàng trấn an nói: “Không sao, chỉ cần tình cảm chúng ta tốt là được, hài tử sớm muộn gì cũng sẽ tới.”

“Tuy nói thế, nhưng không mang thai, cảm giác rất thất vọng...... Nếu không tìm đại phu đến bắt amch5 xem, hay là thiếp đã qua cái tuổi đó, không thể sinh......” Nhâm thị cực kỳ tiêu cực nói.

“Phi phi phi, nàng và đệ muội tuổi tác đâu chênh lệch quá đâu, như thế nào qua cái tuổi đó?” Triệu Tín Lương đẩy nhẹ Nhâm thị ra, nhỏ giọng quát lớn.

Nhâm thị hì hì cười, chân mày nhíu chặt cũng giãn ra: “Chàng đừng nóng nãy như thế, từ từ thôi.”

“Không được, tối nay làm đi.”Triệu Tín Lương dứt lời, đem Nhâm thị đẩy ngã tại giường, nằm ở phía trên dịu dàng đòi lấy......

(Bạn đang đọc truyện Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi – Vitamin C được edit tại Âm Dương Cung. Ch1uc các bạn có những phút giây đọc truyện vui vẻ ^^)

Sau kích tình, Nhâm thị thở thở hổn hển dựa vào lòng Triệu Tín Lương: “Thật ra...... Cũng không biết là thiếp đa tâm hay sao nữa, mấy ngày gần đây thiếp không muốn ăn gì hết, không phải đều nói, người mới mang thai, không muốn ăn gì sao?”

Triệu Tín Lương nghe xong, giật mình, lập tức nâng mặt Nhâm thị kinh ngạc nói: “Chuyện quan trọng như vậy sao vừa nãy nàng không nói? Ngộ nhỡ thật là có thật, chúng ta mới vừa rồi làm nhiều như vậy có nguy hiểm không?”

“Thiếp cũng đâu có phản ứng gì khác, chẳng qua là không muốn ăn cơm mà thôi, tiết trời oi ức thế này, không muốn ăn gì cũng là chuyện thường,kỳ quái sao?” Nhâm thị chưa bao giờ mang thai, cho nên đối với phương diện này không hiểu biết lắm.

Nhưng Triệu Tín Lương đã là cha hai đứa nhỏ, không thể không cẩn thận ôm lấy Nhâm thị dịu dàng hỏi: “Thật không có phản ứng khác? Nói thí dụ như muốn ói, muốn ăn chua hoặc là cay, thích ngủ, cảm thấy thân thể khó chịu, giống như ngã bệnh?”

“Chàng hiểu biết cũng nhiều nhỉ......” Nhâm thị không thể tưởng tượng nổi lắc đầu một cái, nhìn Triệu Tín Lương đang lo lắng, giống như cho rằng nàng thực sự mang thai vậy.

“Đợi chút.” Triệu Tín Lương cắt đứt lời Nhâm thị, “Kinh nguyệt tháng này của nàng có tới chưa?”

Nhâm thị đỏ mặt, quay mặt qua chỗ khác không nhìn Triệu Tín Lương, nhỏ giọng ngập ngừng: “Cái này cũng khó mà nói được...... Tháng này chẳng qua là chậm bảy tám ngày mà thôi, không đủ để chứng minh cái gì a.”

“Ngày mai tìm đại phu đến phủ xem mạch thử vậy.” Hai mắt Triệu Tín Lương loé sáng, cực kỳ hưng phấn, hắn ôm Nhâm thị lại dụ dỗ,giống như chắc chắn mình làm cha vậy. Mặc dù hắn đã có hai đứa con, nhưng biểu hiện lúc này của hắn như là nam nhân mới làm cha lần đầu.

“Cũng đừng ôm hy vọng quá lớn a, ngộ nhỡ không có, chẳng phải làm trò cười ư.” Nhâm thị lo lắng nói.

“Làm trò cười còn tốt hơn lo lắng.” Triệu Tín Lương hôn Nhâm thị một cái, “Hảo hảo ngủ đi.”

Không lâu sau, Nhâm thị mang theo nụ cười ngọt ngào từ từ tiến vào mộng đẹp......

Trong mộng, nàng một mình trôi lơ lửng ở giữa không trung, loại tâm tình này vừa sợ lại hưng phấn, nàng không nhịn được nhìn xuống, chỉ mờ mịt thấy một vùng đất bên dưới, nháy mắt thì thấy một khu rừng rậm rạp, lá cây kia không có đứng yên, cũng như nàng, trôi lơ lửng ở giữa không trung, một lát sau, lại thấy lá cây hướng đến chỗ nàng, còn mảnh đất kia từ từ biến thành màu vàng kim......

Ngày hôm sau, khi nàng tỉnh lại, nhìn thấy đầu tiên chính là khuôn mặt tươi cười của Triệu Tín Lương

Mơ hồ đưa thay xoa khuôn mặt Triệu Tín Lương, nàng lập tức cười, lại lười biếng hỏi một câu: “Sao còn chưa đến tửu lâu?”

“Hôm nay ở nhà cùng nàng.” Triệu Tín Lương dứt lời, hôn lên trán Nhâm thị một cái.

Nhâm thị cười, đột nhiên nhớ đến giấc mộng của mình, thật sự cảm thấy tuyệt vời muốn cùng Triệu Tín Lương chia sẻ, sợ một hồi quên mất, vì vậy mở miệng nói: “Tối hôm qua thiếp mơ một giấc mộng đẹp.”

“Phải không? Nói nghe một chút.”

Vì vậy, Nhâm thị đem giấc mộng mình mơ thấy kể cho Triệu Tín Lương nghe một lần.

Triệu Tín lương nghiêm túc lắng nghe, một lát sau ôm Nhâm thị cao hứng không dứt: “Đi thôi, chúng ta rửa mặt rồi đến chỗ cha nương, nương cũng biết chút việc giải mộng, để cho bà xem thử mộng này của nàng đi.”

“Thật không?” Nhâm thị mặc xiêm áo lại.

Chờ hai người họ đến chỗ nhị lão, đem gấc mộng mơ thấy nói ra, Phương thị cao hứng không được, còn nói đây là thai mộng, hơn nữa còn là cái thai cực tốt báo mộng

Nhâm thị nghe xong vui mừng nhìn sang, Triệu Tín Lương lập tức phái người xuất phủ đi mời đại phu.

Cùng lúc, Triệu Tương nghi bồi tại bên người Nhậm thị, rõ ràng có thể mà cảm nhận được tâm tình kích động của Nhâm thị.

Đại phu sau khi đến, cẩn thận chẩn mạch cho Nhâm thị, thái độ càng vui mừng, một lát sau khom người chúc mừng: “Chúc mừng các vị, phu nhân xác thực đã có thai, có điều thai nhi chỉ mới một tháng, cho nên phản ứng cũng không rõ ràng”

“Là thật sao?” Nhâm thị không thể tin được vào tai mình, mới vừa rồi, nàng còn suy nghĩ, nếu như không phải là thật, nàng sẽ chuẩn bị tâm lí thật tốt, tránh thất vọng.

Đại phu đột nhiên tuyên bố nàng đã mang thai, giống như hòn đá từ trên trời rơi xuống đầu nàng, khiến nàng hôn mê vậy.

“Đúng vậy, đại phu nói nàng thật sự mang thai, tối hôm qua nàng nằm mộng quả nhiên là thai mộng” Triệu Tín Lương kích động bắt ấy hai tay Nhâm thị, bất chấp đại phu đang ở đây.

Phương thị sau khi biết được tin tức này, vui vẻ cực kỳ, vừa gạt lệ, vừa nói thầm: “Cám ơn các vị Bồ Tát phù hộ, xin đem lại bình an thuận lợi, bảo vệ Triệu gia ta”

“Nha, từ giờ trở đi, nàng chính là đối tượng được cả nhà bảo vệ, nghe đây, từ giờ trở đi, chuyện gì cũng không cần nàng quan tâm đến. Chuyện trong phủ tất cả để cho A Bình làm, cho dù là có chút sơ xuất cũng không sao, nàng không được phép đi trông nom. May vá cũng ít làm đi, hao tổn tinh thần,chuyện dạy Uyển Dao thêu thùa tạm thời gác lại, tránh cho quá mệt mỏi.Còn nữa không thể bồi bọn nhỏ chơi đùa tường xuyên, rất nguy hiểm, còn có......” Triệu Tín Lương bắt đầu liến thoắng không ngừng.

Nhâm thị ngọt ngào cười, nhất nhất gật đầu đáp ứng, lại nói Triệu Tín Lương càu nhàu.

Sau khi tin mang thai truyền ra, toàn bộ Triệu phủ trên dưới cũng nóng vọt lên, lúc tin tức truyền tới Triệu gia thôn, Lý thị và Triệu lão nhị đều cao hứng, Triệu gia bây giờ đúng là Song Hỉ Lâm Môn rồi.

Triệu Tín Lương kích động, liền cùng Nhâm thị thương định, muốn trong tháng tư chọn ngày tốt bày tiệc rượu chúc mừng, tăng thêm không khí vui mừng

Nhâm thị cảm thấy bây giờ hạnh phúc mỹ mãn, cho nên cái gì cũng đáp ứng Triệu Tín Lương, kể cả những yêu cầu vô lý, nhưng nàng biết Triệu Tín Lương là vì nàng cùng hài tử, cho nên tất cả đều là dùng tâm tình ngọt ngào tiếp nhận.

Đứa bé này đến thật đúng lúc, hơn nữa lại có mộng đẹp báo tin, khiến cho cả nhà trên dưới cũng bắt đầu mong đợi đứa bé được sinh ra.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270
Tiến »