Bình Yên Chốn Thôn Quê

Lượt đọc: 5690 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270
Tiến »
Chương 117
nhà mới ở trấn thanh hà

❊ ❊ ❊

Đại sự đã giải quyết, một ít chuyện nhỏ còn lại cũng đơn gian giải quyết rất nhanh.

Mạc lão bản nhanh chóng bàn giao lại tửu lâu cho Triệu Tín Lương, rồi nhận năm mươi lượng bạc, đem khế ước của Vạn Phúc Lâu giao cho Triệu Tín Lương, hai người lần nữa thương lượng công việc tiếp theo sẽ làm, Mạc lão bản còn chỉ điểm cho Triệu Tín Lương rất nhiều mẹo, như là khi trang hoàng lại cần chú ý điều gì, còn có tửu lâu mới bên kia cũng có thể trợ giúp một chút.

Cho nên, Triệu Tín Lương dạo này rất vội vã chạy đôn chạy đáo làm việc.

Đầu tiên là phải trùng tu lại Vạn Phúc Lâu, đồng thời mướn tiểu nhị, đầu bếp, về phần chưởng quỹ, Triệu Tín Lương quyết định trước do mình làm, chờ tửu lâu có thêm sinh ý rồi thì sẽ mời một người làm chưởng quỹ lên thay để có thể làm chuyện khác.

Còn phải đi tìm nhà ở trên trấn nữa.

Triệu Tín Lương vốn còn nghĩ cứ mua đại một nhà nào đó, dù sao tiền còn đủ, nhưng nhìn qua nhiều nhà, hắn mới phát hiện, nhà mua và nhà cho thuê giá cả chênh lệch rất lớn, nhưng chất lượng thì cũng ngang nhau, nên Triệu Tín Lương không muốn bỏ ra một số tiền lớn để mua nhà trước mà là đi thuê một căn trước để ở, dù sao cũng sạch sẽ và tiện lợi, hơn nữa giá cả để mướn so với mua ít hơn rất nhiều, cũng tiết kiệm được một khoản.

Chờ cả nhà ở trên trấn Thanh Hà làm ăn được, thì đến lúc đó mua một căn cũng không muộn.

Đi nhìn mấy nhà cũng rất tốn thời gian và tinh lực, nếu chỉ có một người ở thì Triệu Tín Lương cũng không cần đi mướn nhà, cứ trực tiếp ở lại phòng thu chi trong tửu lâu là được, đối với hắn mà nói như thế đã rất tốt rồi, nhưng bây giờ lại khác, lần này có hai đứa con đến ở cùng, vì vậy phải dành chút ít thời gian đi tìm nhà, cân nhắc xem chọn căn nào.

Hắn xem mấy căn nhà rồi, có mấy căn gần học đường của Triệu Hoằng Lâm.

Cũng không xa, giá tiền lại phải chăng, hắn cũng không cần lo lắng, mà Triệu Hoằng Lâm lại có một môi trường học tập tốt, đến học đường cũng rất nhanh và tiện, không cần phải tốn hơi sức, như vậy có thể dành nhiều tinh lực để học bài.

Lần trước lúc Triệu Hoằng Lâm không tham gia được thi viện chính là do suốt đêm chạy từ trên trấn về nhà vào lúc trời lạnh, cuối cùng bị nhiễm phong hàn, ngã bệnh không dậy nổi, nên mới bỏ lỡ kì thi.

Triệu Tín Lương nhớ lại càng thấy sợ, vì vậy hạ quyết tâm, sẽ không để việc như thế xảy ra một lần nữa.

Việc trùng tu tửu lâu, tìm nhà ở, tìm người làm công, cũng mất hết gần một tháng, một tháng sau, đã là giữa xuân, tiết trời dần trở nên ấm, nhà mới của

Triệu gia trên trấn Thanh Hà cũng đã tìm xong.

Vị trí cũng rất thuận tiện, gần Vạn Phúc Lâu, cách học đường của Triệu Hoằng Lâm cũng không xa.

Hơn nữa lo vì lo lắng cho hai đứa nhỏ, Triệu Tín Lương còn tìm riêng một căn nhà có sân riêng, cũng không phải là dạng nhà chung một sân với người ta, hơn nữa cũng không biết rõ được lai lịch của những hộ gia đình ở chung.

Nhà mà Triệu Tín Lương tìm là một căn nhà nhỏ có một tầng trệt.

Diện tích không lớn như nhà mới ở Triệu gia thôn, nhưng tương đối sạch sẽ, bốn phía cũng rất là an tĩnh, phù hợp cho hài tử mới lớn, lại càng phù hợp hơn cho Triệu Hoằng Lâm ngày đêm khổ độc.

Tổng cộng có ba gian phòng, một phòng khách không lớn không nhỏ, một phòng bếp, một nhà vệ sinh sạch sẽ khác xa ở nông thôn, ngoài ra còn có một cái sân nhỏ, trồng rất nhiều cây cối, đã là giữa xuân, muôn hoa tự nhiên hé nở, làm tăng nét đẹp cho căn nhà, ngày đầu tiên Triệu Tương Nghi đền đây ở đã rất thích nơi này, vì nơi này gợi lên cảm giác về căn nhà cũ.

Trước khi dọn vào ở, Triệu Tín Lương tìm công tượng (thợ xây nhà] đến sửa chữa một chút, đem căn nhà cũ này trùng tu lại một lần, còn mua thêm gia cụ mới, sau khi làm xong hết thảy, nhìn lại căn nhà mới một lần nữa, cảm giác rất sạch sẽ và ấm áp.

Ba tháng sau, cả nhà họ chính thức chuyển từ Triệu gia thôn lên trên trấn, theo cùng có Phương thị, vì Triệu Tín Lương nghĩ, mình về sau sẽ rất bận, vẫn phải nhờ Phương thị chăm sóc hai đứa nhỏ, nhà mới ở Triệu gia thôn bên kia thì giao cho Triệu lão gia tử và Triệu Nguyệt Cầm thu xếp.

Phương thị nghe xong đề nghị này cảm thấy không có khổ cực tí nào, ngược lại còn rất cao hứng mà đồng ý, còn nói rằng mọi người trong nhà rất mong hắn kiếm được nhiều tiền, có thể đứng vững được trên trấn, sau đó đưa mọi người lên trấn mà hưởng phúc.

Lúc Triệu Hữu Căn biết được tin này, vừa kích động vừa vui mừng, cũng nhìn rất nhiều nhà cho thuê, vốn còn muốn khuyên một nhà Triệu Tín Lương đến nhà y ở, mặc dù nhà y không có lớn lắm nhưng cũng còn mấy gian phòng trống, nhưng Triệu Tín Lương một mực từ chối, Triệu Hữu Căn còn muốn khuyên lần nữa, nhưng sau khi nhìn căn nhà này sửa lại xong, phát hiện ở đây cũng rất tốt, sạch sẽ, tiện lợi, nên không khuyên Triệu Tín Lương nữa.

Ngày đầu tiên dọn vào nhà mới, Triệu Tương Nghi cực kỳ cao hứng.

Tuy nói phòng ở nơi này không có rộng rãi, thoáng mát như nhà mới ở nông thôn, nhưng đây là lần đầu tiên nhà họ buôn bán ở trấn Thanh Hà, căn nhà này sẽ là nơi chứng kiến con đường kiếm tiền của họ.

Triệu Tương Nghi và Phương thị chọn một gian phòng có chút lớn, thứ nhất không thể ủy khuất Phương thị được, thứ hai là hai người họ ở cùng một gian thì phòng phải lớn. Còn Triệu Hoằng Lâm thì ở một căn phòng tốt nhất có ánh nắng chiếu vào, phòng tuy không lớn bằng phòng của Phương thị và Triệu Tương Nghi, nhưng lại có một căn phòng nhỏ kế bên, vừa lúc có thể làm một thư phòng, lại là nơi ánh sáng chiếu vào nhất, rất thích hợp cho người đọc sách.

Triệu Tín Lương thì chủ động chọn căn phòng có ánh sáng chiếu đến không nhiều, thế nhưng cũng tương đối sạch sẽ, có điều là căn phòng nhỏ nhất.

Mọi người thấy thế đều rất buồn bực, nhưng Triệu Tín Lương lại cười nói không có sao hết, vì hắn bận rộn ở phòng thu chi cả một ngày thì cần một căn phòng tốt để làm gì.

Nghe hắn an ủi thế, tâm tình của mọi người mới thoáng tốt lên một chút.

Tóm lại mặc kệ thế nào đi nữa, cuộc sống của bọn họ đã rẽ sang một con đường khác, từ Triệu gia thôn đi tới trấn Thanh Hà, bắt đầu một cuộc sống mới.

Đến đầu tháng tư, Triệu Tín Lương một lần nữa trùng tu lại Vạn Phúc Lâu, trang hoàng lộng lẫy, sạch sẽ.

Cùng lúc đó, tửu lâu mới của Mạc lão bản ở huyện Giang Ninh đã khai trương, vẫn lấy tên là Vạn Phúc Lâu, Triệu Tín Lương thấy vậy, kiên trì đổi tên của Vạn Phúc Lâu ở trấn Thanh Hà, mọi người một lần nữa bàn bạc với nhau, cuối cùng quyết định đổi tên Vạn Phúc Lâu thành Thiên Hi Lâu.

Thiên Hì Lâu còn chưa khai trương nhưng lại thu hút lấy rất nhiều sự quan tâm từ bách tính ở trấn Thanh Hà.

Bởi vì Vạn Phúc Lâu đã từng là tửu lâu bọn họ hay đến thường xuyên nhất, bây giờ lại đóng cửa, lại có tin nói rằng, gần đây có một gia đình tiếp nhận tửu lâu này để buôn bán, làm cho bách tính quanh đây đều khẩn trương mà mong chờ.

Ngày bảy tháng tư, Thiên Hi Lâu chính thức khai trương.

Ngày khai trương hôm ấy, thể diện của Thiên Hì Lâu rất lớn, thân thích từ Triệu gia thôn đến chúc mừng không nói, thông gia cũng đến, vả lại ở trấn Thanh hà bên này, Triệu Hữu Căn còn dẫn theo một đám nha dịch đến chúc mừng, tiền lực [ tiền + thế lực) có bao nhiêu đều bỏ ra hết, khí thế ngày một lớn. Trừ lần đó ra, một nhà Mạc lão bản còn có đại diện của Bùi gia cũng đến chúc mừng, nghe nói Triệu Hoằng Lâm tuổi còn nhỏ đã vượt qua kì thi đồng sinh, ai nấy đều hiện một chút kinh ngạc cùng tán thưởng, một ngày khai trương náo động ấy, trấn Thanh Hà lại truyền đến một tin đồn - -

Đó chính là Triệu gia mới chuyển đến, không thể khinh thường được, nhi tử thì tiền đồ vô lượng, nữ nhi thông tuệ động lòng người, của cải nhiều không kể xiết, người trong nhà đều có tầm nhìn xa trông rộng, kết giao rất rộng, bất kể là thương nhân có tiếng hay là nha môn bên kia đều có giao tình.

Vì vậy ngày khai trương Thiên Hi Lâu hôm ấy, người đến chật ních, Triệu Tương Nghi còn thay Triệu Tín Lương miễn ph1i tất cả tiền rượu uống vào ngày đó, bởi vậy mọi người trong trấn đều có ấn tượng rất tốt với Thiên Hi Lâu.

Món ăn của Thiên Hi Lâu có mang theo chút hương vị giống những món ăn của Vạn Phúc Lâu trước kia, vì thế hút thêm không ít khách, đồng thời còn sáng tạo thêm nhiều món ăn mới lạ hấp dẫn ánh mắt thực khách, có thể nói ngày khai trương hôm ấy muôn màu muôn vẻ.

Triệu Tương Nghi híp mắt dựa người vào cửa sổ phòng thu chi tại lầu hai Thiên Hi Lâu, nhìn khách nhân đi tới đi lui dưới lầu, trong lòng vô cùng thỏa mãn cùng vui vẻ.

"Lần trước muội mặc váy thêu hoa rất đẹp, sao giờ mặc quần lạu rồi?" đột nhiên một giọng nam từ phía sau truyền đến, người Triệu Tương Nghi đầu tiên là cứng đờ, sau đó liền khôi phục lại bình thường, quay đầu lại nhìn --

Thấy một thiếu niên mặc trường bào lam nhạt đứng trước cửa phòng thu chi, trong tay cầm một cây táo, bây giờ mỗi khi nói xong hắn đều hay mỉm cười, mắt híp lại, do đứng ở dưới ánh mặt trời, phải thừa nhận rằng bộ dáng hắn thật đẹp mắt, chí ít có thể khiến cho người ta nghĩ hắn là một đứa trẻ hòa ái thích cười.

Triệu Tương Nghi cẩn thận nhảy xuống khỏi băng ghế, sau đó đến trước mặt Bùi Tử Quân, giao tình giữa hai nhà cũng không tệ, vì vậy mấy đứa nhỏ thường đi chơi cùng nhau: "Mẫn Nhu hôm nay không đến sao?"

Muội muội của Bùi Tử Quân là Bùi Mẫn Nhu, nhỏ hơn Triệu Tương Nghi một tuổi, rất thân với Triệu Tương Nghi, có lúc Bùi Mần Nhu theo Bùi Tử Quân đến nhà Triệu Tương Nghi ở Triệu gia thôn chơi, thỉnh thoảng còn ngủ lại, nói chuyện với Triệu Tương Nghi tới rạng sáng nhưng làm cho Triệu Tương Nghi phải đổ mồ hôi, hài tử mới lớn như vậy, lại có nhiều '"bí mật' cổ quái muốn nó riêng cho nàng biết để nàng ngạc nhiên.

"Hôm nay, con bé không thể đến, hai hôm trước nó đến nhà cô cô chơi, lúc nghe được tin tức liền muốn đến trấn Thanh Hà, nhưng không kịp, nghe cô cô bên kia nói, con bé gấp muốn chết." Bùi Tử Quân cười trả lời.

Bùi Tử Quân năm nay đã mười tuổi, thoạt nhìn như bằng tuổi với Triệu Hoằng Lâm, giống như Triệu Hoằng Lâm đều thành thục, ổn trọng, hiểu chuyện, nhưng muốn hắn giống như Triệu Hoằng Lâm suy tính chuyện này chuyện nọ chính là trống đánh xuôi, kèn thổi ngược (hoàn toàn trái ngược].

"Vậy sao, thật đáng tiếc." Triệu Tương Nghi buông tay biểu thị tiếc hận.

"Này, cho muội đấy, chúc nhà muội khai trương đại cát, sinh ý càng ngày càng tốt, sau cùng là mọi người trong nhà đều bình an." Bùi Tử Quân đưa cây táo trong tay cho Triệu Tương Nghi.

Triệu Tương Nghi cười tiếp nhận, rồi nói: "Huynh bây giờ càng biết nói chuyện à, đối với muội lại khách sáo như thế."

"Huynh đâu khách sáo, huynh là thật tâm chúc mừng cho nhà muội..."

"Này, hai người còn ngây ngốc ở đây làm gì, bên ngoài đốt pháo rồi kìa, mau cùng ta đi xem." Bùi Tử Quân nói chưa nói xong, thì bên ngoài lập tức truyền đến tiếng của tên tiểu tử Mạc Thiểu Kỳ lỗ mãng cắt ngang.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270
Tiến »