Bình Yên Chốn Thôn Quê

Lượt đọc: 5636 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270
Tiến »
Chương 159
nhâm thị khác thường

❊ ❊ ❊

Sau trận huyên náo, Diệp Thường Niên và mấy tên hán tử bị phạt đánh hai mươi gậy, trong đó ngoại trừ Diệp Thường Niên phải bồi thường tiền thuốc men cho Triệu Tín Lương, còn phải ở trước cửa Thiên Hi Lâu, Như Y phường lớn tiếng nói xin lỗi, chuyện này ở trấn Thanh Hà gây xôn xao dữ dội, mọi người đồng loạt không dùng đồ của Diệp thị tú phường nữa nên sinh ý của Diệp thị tú phường ngày càng đạm nhạt.

Chẳng qua Diệp Thường Niên sau khi chịu một chút dạy dỗ, ngoại trừ nín nhịn cơn giận trong lòng, cũng không thể làm gì với Triệu Tín Lương và Nhâm thị.

Vết thương trên người Triệu Tín Lương dưỡng bốn, năm ngày đã tốt lên, Phương thị vốn còn rất lo lắng, muốn hắn phải nghỉ ngơi nhiều hơn, nhưng Triệu Tín Lương quan tâm đến sinh ý của Thiên Hi Lâu, nên không nghe lời khuyên bảo.

Chuyện này càng đồn càng xa, Triệu Nguyệt Cầm hay tin, lo lắng không ngừng bèn từ thôn lên trấn thăm Triệu Tín Lương, xác định đại ca không sao, mới có thể an tâm về Triệu gia thôn, đem chuyện đã xảy ra nói cho người trong nhà nghe một lần, lúc này mọi người trong Triệu gia mới thở phào nhẹ nhõm.

Hôm nay, nhất cử nhất động của cha con Triệu Tín Lương ở trấn Thanh Hà, đều có thể làm cho dây cung trong lòng các thân nhân ở Triệu gia thôn bật lên

Lúc này, Triệu Tín Lương đi bộ đến Thiên Hi Lâu, lúc đi ngang qua Như Ý phường, thấy bên trong vắng tanh không có ai, Nhâm thị cũng không có giống như thường ngày đi qua đi lại bận rộn làm việc, trong lòng cảm thấy nghi ngờ, lại nghĩ đến bây giờ cũng không có chuyện quan trọng gì, có thể vào xem một chút, tiện thể nhìn con gái đang học nữ hồng như thế nào rồi.

Mới bước vào trong, A Bình bước đến tiếp đón: " Triệu lão bản hảo, vết thương trên người tốt hết rồi sao?"

Triệu Tín Lương ôn hòa gật đầu, A Bình thở phào nhẹ nhõm: "A, hôm đó may là nhờ Triệu lão bản xuất thủ tương trợ bằng không ta và tiểu thư không biết làm sao mới tốt."

"Chỉ là một việc nhỏ thôi, chúng ta đều là hàng xóm, nào có đạo lý không giúp đỡ nhau chứ? Bà cũng đừng có...hãy yên tâm đi." Triệu Tín Lương cười nói, dừng một chút, tò mò hỏi, "Sao hôm nay trong tú phường vắng ngắt không có ai vậy?

Bà chủ Nhâm hôm nay không muốn tiếp khách nhân mua hàng thêu ư?"

Nhắc tới Nhâm thị, sắc mặt A Bình trầm xuống, nhưng thấy bà lắc đầu, phẩy tay trước mặt Triệu Tín Lương,"Ngài đừng nói nữa, hai mươi tháng bảy hằng năm, tiểu thư của ta sẽ giống như vầy... Làm cái gì cũng không xong, qua loa xử lí mọi việc trong tú phường, sẽ tự nhốt mình vào phòng, có khi còn tự mình uống rượu, ai cũng khuyên không được."

"A? Tại sao có thể như vậy?" Triệu Tín Lương vạn phần kinh ngạc, cuối cùng cẩn thận thăm dò, "Chẳng biết... Ngày hôm nay là ngày đặc biệt gì, là ngày giỗ của người thân nàng ấy sao?"

"Ha ha, xem ta nói gì này, Triệu lão bản xem ta già rồi hồ đồ cứ nói gì không đâu, những lời vừa nãy ta chỉ thuận miệng nói, ngài đừng có để trong lòng, nếu gặp bà chủ ngài đừng nói là ta đã nói mấy lời này cho nàng biết nha..." A Bình có chút khẩn trương, "Từ trước đến nay bà chủ không cho ta nói với người khác về chuyện của nàng, ta nể tình vì ngài đã cứu chủ tớ nhà ta, mang lòng cảm kích, lúc nãy ta lỡ miệng nói ra... ngài đừng nhớ đến lời ta nói nữa..."

A Bình đã nói đến đây, Triệu Tín Lương cũng không tiện hỏi nữa, chỉ ngượng ngùng cười, lúng túng hỏi một câu: "Bà chủ Nhâm bây giờ sao rồi? Uống nhiều rượu như vậy sẽ tổn hại đến thân thể, cho dù là chuyện lớn đi chăng nữa nhưng phải bảo vệ thân thể của mình cho thật tốt chứ."

"Tiểu thư đã quen với chuyện này rồi, Triệu lão bản ngài đừng lo lắng, ngài hãy đi làm chuyện của qua ngày hôm nay, tiểu thư sẽ khôi phục lại như bình thường."

A Bình bất đắc dĩ thở dài một hơi, sau đó lại lẩm bẩm, "Tiểu thư ấy, không biết kiếp trước đã tạo nghiệt gì, bây giờ phải trả lại cái nghiệt của kiếp trước."

Triệu Tín Lương nghe được có điểm không hiểu, cuối cùng chỉ có thể cười: "Ta đi trước, bà làm việc đi."

"A, Triệu lão bản không đến nhìn con gái sao?" A Bình lúc này mới nhớ đến.

"Không được." Triệu Tín Lương lắc đầu, vừa đi vừa nói,"Con bé thông minh như vậy ta rất yên tâm, bây giờ bà chủ Nhâm đang ở cùng nó, ta càng yên tâm hơn."

A Bình mỉm cười, lại có chút lo âu nhìn sương phòng của Nhâm thị ở lầu hai, sau đó nhìn theo bóng lưng đã đi xa của Triệu Tín Lương.

A Bình nghị sống như vậy cũng tốt, bà quyết định lên lầu hai nhìn Nhâm thị xem như thế nào, mấy năm qua, bà đã nhiều lần thấy bộ dáng tự giày vò thống khổ của Nhâm thị, nhưng mãi đến bây giờ bà không thể nào quen được, mỗi khi vào ngày này nhìn thấy Nhâm thị đau buồn như vậy, A Bình không nhịn được bật khóc.

Đẩy cửa sương phòng ra, bên trong không có một chút động tĩnh nào.

Tim A Bình đập mạnh, tìm kiếm khắp nơi, cuối cùng ở một góc khuất trong sương phòng phát hiện Nhâm thị ngồi dưới đất, tim như bị ai đó đâm, đau vô cùng.

A bình nhắm mắt lại, vàng mắt đã đỏ, bà nhanh chóng đóng cửa, sau đó đến trước mặt Nhâm thị ngồi xuống nhìn nàng: "Tiểu thư, chúng ta về nhà đi, hôm nay không buôn bán nữa."

Nhâm thị hơi nhắm mắt, mở ra m.ô.n.g lung nhìn A Bình, trên người nàng nồng nặc mùi rượu, hòa lẫn vị son phấn trên người, rất là dễ ngửi.

"Tiểu thư, tiểu thư không sao chứ?" Thấy Nhâm thị không trả lời, A Bình cực kỳ lo lắng, gọi nàng vài lần.

"A Bình, ngươi đi ra ngoài trước đi..." Nhâm thị nắm chặt vò rượu rỗng, cả người mềm yếu giống như say rượu chẳng khác là bao, trên trán còn có một tầng mồ hôi mỏng, nhưng khi A Bình sợ hãi đưa tay lên sờ thì phát hiện đều là mồ hôi lạnh.

"Tiểu thư, mặc kệ thế nào đi nữa, chúng ta về nhà trước đi. Sau khi về nhà rồi, người muốn làm gì cũng được." A Bình nói, liền đỡ Nhâm thị đứng dậy.

Nhưng Nhâm thị cả người một điểm khí lực cũng không có, A Bình muốn đỡ nàng đi ra ngoài cũng cảm thấy khó khăn.

Chỉ thấy Nhâm thị dựa đầu vào vai A Bình, miệng đầy mùi rượu, thần sắc ưu thương nói: "A Bình, bà hãy để ta ở đây một mình một lúc thôi, bà đánh thức ta ra khỏi giấc mộng rồi, ta vừa mơ thấy Bích Lăng, đã lâu lắm rồi ta chưa mơ thấy muội ấy...."

"Tiểu thư" A Bình đau lòng đỡ Nhâm thị ngồi trên ghế, thân thể Nhâm thị ngồi trên ghế mềm oặt, lười biếng nằm trên ghế nhắm mắt lại.

"Người đừng tự lừa mình lừa người nữa, cuối cùng cũng vô dụng thôi, người c.h.ế.t cũng không thể sống lại." A Bình lúc này cảm thấy thật mệt mỏi, bà nh2in Nhâm thị cứ mơ mơ màng màng, nói lầm bầm.

"Ta khó có khi nằm mơ thấy muội ấy, bà ngay cả cơ hội cho ta mơ thấy muội ấy cũng không cho. A Bình, bà thật tàn nhẫn quá." Nhâm thị cười khổ, sau đó mở hai mắt ra, cau mày liễu đau đớn tận thâm tâm, "Ta hy vọng mỗi khi uống rượu thì mình phải say như chết...Nhưng ta lại không làm được,chỉ có thể giả bộ rằng mình quá say, sau đó tìm chút men say... Trước kia ta luôn kiêu ngạo về tửu lượng của mình, hôm nay ta lại hy vọng tửu lượng mình thấp lại, đúng là làm chuyện cười cho thiên ha..."

"Tiểu thư, chúng ta về nhà thôi." A Bình đau lòng nhìn Nhâm thị, "Người đau có lỗi gì, cớ sao lại tự trách mình?"

"Quay về?" Nhâm thị dùng ngón tay gõ vào vầu rượu rỗng, híp mắt nhìn A Bình, "Ta còn có thể quay về nơi đó ư? Cho dù ta có quay lại, ta vẫn nhớ đến bộ dáng của Bích Lăng khi ấy."

Nhâm thị vừa nói xong, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, ngay sau đó, là giọng nói của nữ hỏa kế làm việc vặt trong tú phường truyền vào: "Bà chủ, có Triệu lão bản của Thiên Hì Lâu đến, nói là muốn đưa đồ cho ngài, muốn ngài có thể bảo A Bình cô cô ra nhận đồ được không?"

"Bà đi đi." Nhâm thị mệt mỏi, day mi tâm của mình, nói với A Bình, cuối cùng còn căn dặn thêm, "Còn nữa, nói ta thân thể khó chịu, không thể tiếp được, ngày mai hãy đến."

"A Bình đã biết." A Bình cung kính đáp, lo lắng nhìn Nhâm thị, rồi lắc đầu đi ra ngoài.

Một lát sau, A Bình mang đồ quay lại, biểu tình trên mặt tràn đầy khó xử, trên tay cầm một món đồ bước vào.

Nhâm thị đặt bầu rượu lên bàn, mắt nhìn bà, "Làm sao vậy?"

"Thật ra lúc nãy Triệu lão bản có đến đây, A Bình không cẩn thận lỡ miệng nói, sau khi ngài ấy biết tiểu thư say, rồi rời khỏi tú phường. A Bình còn tưởng không có gì, nào biết được ngài ấy quay lại, nói đây là canh giải rượu mẫu thân ngài ấy làm, uống vào có công dụng giải rượu rất tốt, đối thân thể cũng tốt, muốn A Bình đem lên cho tiểu thư uống, xác định tiểu thư không sao, ngài ấy mới bằng lòng rời đi." A Bình giải thích.

Nhâm thị trở người ngồi dậy, thần sắc khôi phục như bình thường: "Bà có nói gì nữa không?Huynh ấy còn đứng chờ ở dưới lầu sao?"

A Bình gật đầu, sau đó còn khẩn trương nói, "Đều do A Bình nhiều chuyện, nghĩ đến ngài ấy đã cứu tiểu thư, cho nên mới nói cho ngài ấy là hôm nay tiểu thư vì buồn mà trốn ở trong phòng uống rượu... Những thứ khác, A Bình không có nói thêm."

"Thường ngày thấy bà hành sự cũng ổn thỏa, sao bây giờ lại hồ đồ như thế? Ta thấy bà so với ta còn giống kẻ say rượu hơn." Nhâm thị nhíu mày.

"Canh giải rượu kia...A Bình đem đổ được chứ? Sau đó nói với Triệu lão bản là tiểu thư đã uống rồi." A Bình nói xong muốn cầm bát canh giải rượu đem đi đổ.

"Bà quay lại đây." Nhâm thị đứng lên, chỉ vào bát canh giải rượu trên tay A Bình, "Đưa cho ta."

"Tiểu thư muốn uống?" A Bình kinh ngạc hỏi, trong giọng nói còn mang theo tia không giải thích được, "Nhưng tiểu thư đâu có say."

"Ta thấy bà đã lớn tuổi rồi, trở nên dông dài hơn, đưa đây cho ta." Nhâm thị không được tự nhiên nói, A Bình nhìn canh giải rượu trong tay, lại nhìn Nhâm thị có chút thất thường, sau đó đem bát canh đặt trên bàn.

"Bà ra ngoài trước đi, à... Còn có, đừng cho Triệu lão bản đi, giữ huynh ấy lại, ta muốn nói chuyện với huynh ấy." Nhâm thị sau khi nói xong, lững thững đi tới trước bàn ngồi xuống.

A Bình tất nhiên là không rõ Nhâm thị muốn làm cái gì, nhưng nhìn thần tình trên mặt nàng so với lúc nãy tốt hơn một chút, trong lòng cũng thoáng an tâm.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270
Tiến »