Bình Yên Chốn Thôn Quê

Lượt đọc: 5695 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270
Tiến »
Chương 135
hoằng lâm phát điên

❊ ❊ ❊

"Hoằng Lâm, con, con hãy bình tĩnh lại nào, cha vừa...." Triệu Tín Lương còn chưa nói hết, Triệu Hoằng Lâm đột nhiên xoay người lại chạy ra ngoài.

"Không tốt" Triệu Tín Lương lập tức chạy theo ra ngoài, Phương thị đuổi theo ở phía sau đầu lớn tiếng hô: "Làm sao vậy, đây là thế nào. "

"Mẹ, người hãy ở nhà đi, con sẽ đuổi theo Hoằng Lâm, con sợ nó sẽ làm chuyện không nên." Triệu Tín Lương không quay đầu lại hô một tiếng sau đó chạy mất không thấy người.

Triệu Tín Lương một đường đuổi theo nhi tử đang chạy đến Như Ý phường, kỳ quái, tiểu tử Hoằng Lâm này trước giờ không có như vậy, nhìn dáng người gầy yếu, mà hôm nay lại chạy nhanh đến thế, hắn đuổi còn không kịp.

May mà hắn biết thằng nhóc này sẽ chạy đến đâu, bằng không sẽ lạc mất.

Như Ý phường làm việc theo giờ, bây giờ đã chạng vạng tối, đã đến giờ Triệu Tương Nghi trở về, vì một canh giờ tiếp tiếp theo, Như Ý phường sẽ đóng cửa không buôn bán nữa.

Triệu Hoằng Lâm khó khăn chạy đến trước cửa Như ý phường, bước chân chợt ngừng lại, trên mặt đầy khiếp sợ lùi bước chân, vào giờ khắc này hắn không giữ nổi được bình tĩnh, hắn rất muốn đi vào, thế nhưng lại sợ hãi.

Triệu Tín Lương đuổi theo tới, đi đến vỗ vài Triệu Hoằng Lâm: "Đi... Theo cha trở về" vừa nói vừa thở phì phò.

Triệu Hoằng Lâm đứng thẳng người, bình ổn lại khí tức, như đã tỉnh táo quay đầu lại nhìn cha mình: "Vì sao, không nói cho con biết trước, tại sao muốn giấu diếm?"

"Cha, cha không có giấu diếm a... Cha cũng mới vừa biết..." Triệu Tín Lương lắp bắp nói.

Triệu Hoằng Lâm không thể tính toán với phụ thân được như vậy là quá phận, chỉ gỡ tay phụ thân ra, cứng ngắc bước vào trong tú phường.

Triệu Tương Nghi vừa lúc từ trên lầu đi xuống, liếc mắt nhìn thấy Triệu Hoằng Lâm đi vào, nhất thời sợ đến mức chân mềm nhũn ra như gặp được quỷ.

Thừa dịp ca ca còn không có phát hiện mình, Triệu Tương Nghi xoay người chạy lầu hai, trong đầu chỉ nhớ là phải đến sương phòng của Tề Uyến Dao, rón ra rón rén đóng kỹ lại, sau đó nhỏ giọng nói với Tề Uyển Dao: "tỷ không muốn đối mặt thì cũng phải gặp thôi, ca ca đã đến, nhưng không phải do muội gọi đến."

Chén trà trong tay Tề Uyển Dao không cẩn thận rơi xuống đất, vỡ ra thành nhiều mảnh.

"Muội, muội nói cái gì" Tề Uyển Dao hoảng loạn, nàng chẳng bao giờ nghĩ mình trải qua nhiều chuyện như vậy, bây giờ phải đối mặt với Triệu Hoằng Lâm, vào giờ khắc này chuyện nàng lo sợ nhất đã đến, trong lòng nàng hỗn loạn vô cùng.

Nhiều hơn chính là sợ hãi.

Nàng sợ nhìn thấy Triệu Hoằng Lâm, dù hắn nhìn nàng một cái thôi, nàng đã cảm thấy rất đau đớn khi bị ánh mắt trong suốt không nhiễm tạp chất đó nhìn, nàng bẩn như vậy, hắn có thể liếc nhìn nàng một cái sao?

"Tương Nghi, Tương Nghi, tỷ xin muội..." Tề Uyển Dao nhỏ giọng rơi lệ, "Mau bảo ca ca muội đi nhanh đi, tỷ, tỷ không muốn huynh ấy nhìn thấy tỷ, tỷ như vậy..."

"Uyển Dao tỷ tỷ, đừng như vậy, chúng ta phải dũng cảm đối mặt, kỳ thực mọi chuyện không có nghiêm trọng như tỷ đã nghĩ đâu." Việc đã đến nước này, Triệu Tương Nghi càng hy vọng Tề Uyển Dao và ca ca mình gặp nhau.

Nhưng Tề Uyển Dao lại liều mạng lắc đầu khóc ròng nói: "Không được... như vậy tâm ta như bị ai đó khoét vào, Tương Nghi, muội hãy giúp tỷ, chỉ có muội mới có thể giúp tỷ."

Ngay lúc hai người nói chuyện với nhau thì Triệu Hoằng Lâm đã đi tới lầu hai.

Hắn vấn an Nhâm thị, đối với những người khác miễn cưỡng mim cười, thế nhưng hắn biết rõ, những chuyện thế này hắn thường ngày hay làm, nhưng lúc này đây hắn khó giữ được bình tĩnh nữa rồi.

"Ở sương phòng đằng đó." Nhâm thị cũng không có giấu phòng của Tề Uyển Dao, thấy Triệu Hoằng Lâm muốn chạy vào trong, Nhâm thị kéo hắn lại, nhàn nhạt nói, "Tâm tình cô ấy bây giờ không được tốt, cháu không nên vào tránh làm cô ấy kích động."

Nội tâm Triệu Hoằng Lâm vốn hoảng loạn vì một câu này mà lý trí trở về, hắn lùi bước chân, nhìn Nhâm thị gật đầu, "Cháu biết rồi."

Triệu Tín Lương bất đắc đĩ đi theo phía sau, nhìn thấy Nhâm thị liền nói xin lỗi: "Thật sự ngại quá, vì chuyện của nhà bọn ta mà đã gây thêm nhiều phiền toái cho bà chủ."

"Không sao." Nhâm thị mỉm cười.

Triệu Tín Lương thấy thế liền ngẩn người cả ra, phục hồi lại tinh thần, không khỏi ngây ngô sờ cái gáy của mình, sau đó ngượng ngùng cười: "Nếu không như vậy đi, để cảm tạ bà chủ mấy ngày nay đã chăm sóc Uyển Dao, Thiên Hi Lâu của ta sẽ miễn cho Như Ý phường một tháng tiền cơm."

"Tốt, trên phương diện làm ăn ông chủ Triệu đã mở miệng, ta cũng sẽ không khách khí nữa" Nhâm thị cười nói.

"Tốt lắm, cứ quyết định vậy đi" Triệu Tín Lương rất cao hứng nói.

Mà Triệu Hoằng Lâm bên này, không có thoải mái nói chuyện như hai người họ.

Hắn lắng lặng đứng ở gian sương phòng trước mặt, cửa đóng chặt, nhưng hắn biết, thiếu nữ yếu đuối lúc xưa đang ở trong đó, nàng chịu rất nhiều cay đắng, người đầy thương tích.

Lúc trước, hắn chắc chắn rằng mình sẽ gặp lại nàng, hắn đã từng nghĩ đến trăm nghìn trường hợp khi gặp lại nàng, không phải là cảnh hắn đậu bảng vàng, áo gấm về quê, sau đó đứng trước mặt nàng, nhận lấy ánh mắt sùng bái của nàng, sau đó hắn sẽ nắm tay nàng rời đi khỏi cuộc sống khổ nhọc, từ đó về sau bảo vệ nàng, không cho nàng chịu khổ nữa.

Nhưng bây giờ, nàng ở trong, hắn ở ngoài cửa, cả hai chỉ cách nhau một cánh cửa, gần như vậy mà tựa như cả hai bị ngăn cách bởi một con sông dài, xa đến mức không thể gần nhau.

Hắn chẳng bao giờ nghĩ tới, lần gặp lại này, sẽ ở trong trường hợp như vậy.

Hắn còn chưa có công danh, mà nàng không có khỏe để chờ hắn đến như hắn đã nghĩ...

"Uyển Dao, mở rộng cửa cho ta, ta biết muội ở trong đó." Giọng nói của Triệu Hoằng Lâm so với ba năm trước, ổn trọng hơn rất nhiều. Nhưng Tề Uyển Dao có thể nhận ra được, nàng co người ngồi cạnh cửa, đem người cuộn tròn lại, sau khi nghe những lời này, cơ thể run rẩy mãnh liệt.

Bên tai chỉ toàn âm thanh hỗn loạn, nàng bắt đầu không nghe rõ giọng nói của Triệu Hoằng Lâm nữa rồi, nàng chỉ nghe rõ được tiếng hít thở hỗn loạn của mình, tiếng kh10c nức nở, còn có tiếng gió thổi qua.

"Mở cửa ra, Tương Nghi, ca ca nghe thấy giọng nói của muội, mau mở cửa cho ca ca." Triệu Hoằng Lâm bắt đầu gõ cửa, nói chính xác là hắn khó giữ nổi được bình tĩnh mà đập cửa, Triệu Tương Nghi khó có khi cuống cuống tay chân như vậy.

Nàng (TTN) có chút sợ Triệu Hoằng Lâm, vì vậy nàng (TTN) không dám mở cửa.

Rất sợ khi mở cửa rồi, Triệu Hoằng Lâm sẽ xông thẳng vào trong phòng, nhìn thấy Tề Uyển Dao yếu đuối không chịu nối, hai người sẽ huyên náo không thể

tách ra được.

Ca ca ở trong lòng của nàng (TTN) vẫn luôn là người Lý trí, nàng (TTN) thật sự không muốn nhìn thấy một ca ca điên cuồng mà thất thố.

Tề Uyển Dao khóc không thành tiếng, chỉ bịt miệng lại mà khóc, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống bộ hạ sam màu hồng gấm Tô Châu, càng tôn thêm vẻ đẹp yêu nghiệt của mình.

Triệu Tương Nghi trong lòng cũng rất loạn.

Bên cạnh là Tề Uyển Dao bi thương khóc không thành tiếng, bên ngoài lại là ca ca Triệu Hoằng Lâm liên tục thất thố gõ cửa không ngừng, Triệu Tương Nghi thật sự rất lo lắng cho hai người này, thế nhưng vào lúc này đây, nàng

(TTN) thật không có biện pháp, thật không biết làm sao... Làm như thế nào, mới có thể đem hai người này làm như không có chuyện gì xảy ra mà ở chung một chỗ với nhau.

Giữa lúc tràng diện có chút huyên náo, đột nhiên cửa phòng mở ra...

Triệu Hoằng Lâm bởi vì dùng quá nhiều sức, cả người thiếu chút nữa ngã nhào ra đất.

Tề Uyển Dao chính thì ngồi cạnh cửa khóc, nghe thấy tiếng mở cửa như là con chim sợ cành cong, lập tức đứng lên lui về phía sau.

Triệu Tương Nghi cũng kinh ngạc nhìn, qua tầm mắt m.ô.n.g lung, nàng thấy Triệu Hoằng Lâm khác hẳn so với ngày thường.

Hai mắt đỏ bừng, giống như một con báo đang nhìn con mồi, môi hơi run, tim hắn cũng đập nhanh lên... Hai tay nắm chặt thành quyền, cả người hơi run, nhưng cũng nhìn ra được hắn đang cực lực kiềm chế cơn nóng giận của mình.

Ca ca vĩnh viễn đều là một bộ dáng này, mặc dù trời có sập xuống, hắn cũng không cho phép chính mình mất lý trí.

Đang lúc Triệu Tương Nghi quan sát Triệu Hoằng Lâm, thì đồng thời Triệu Hoằng âm thầm quan sát Tề Uyển Dao đang ôm mặt khóc.

Nàng (TUD) mặc một bộ hạ sam màu hồng, dáng người so với ba năm trước cao hơn một chút, so với trong tưởng tượng không khác bao nhiêu, chỉ là thần thái trong mắt, cùng với khí chất trên người cũng bớt lại rất nhiều... Hắn đã rất hy vọng những gì nghe ở nhà đều là giả hết.

"Uyển Dao." Triệu Hoằng Lâm cơ hồ là run rẩy kêu một tiếng.

Nước mắt Triệu Tương Nghi rơi xuống, nàng (TTN) không đành lòng nhìn, quay mặt sang chỗ khác mà khóc, sau đó chạy ra khỏi sương phòng. Lúc ra cửa đụng phải Nhâm thị, Triệu Tương Nghi giật mình, rồi ôm chầm lấy Nhâm thị, khóc nức nở, trong lòng cực kỳ khó chịu.

Trong sương phòng, Tề Uyển Dao tinh thần sa sút ngồi bệt dưới đất, cúi đầu giữa hai đầu gối khóc, ngoài miệng mơ hồ nói: "Huynh đi đi... Ta không phải là người huynh muốn tìm..."

Triệu Hoằng Lâm ngửa đầu cực lực đè nén nước mắt muốn chảy xuống lại, song quyền càng nắm chặt, hắn muốn bước đến gần ôm lấy người thiếu nữ này, nhưng hai chân giống như mọc rễ, không mảy may động đậy.

Cửa sương phòng bị Triệu Hoằng Lâm đóng lại.

Bên trong chẳng biết chuyện gì xảy ra, chỉ nghe thấy tiếng khóc của Tề Uyển Dao ngày càng lớn.

Những người lớn đứng ở bên ngoài không khỏi có chút bận tâm, lúc này Triệu Tương Nghi đã bình tĩnh được một chút, nghe động tĩnh bên trong, cũng cảm thấy yên lòng, muốn chữa lành vết thương lòng thì phải đối mặt với nó, hai người này có thể tự chữa trị vết thương lòng của nhau....

Không bao lâu, cửa sương phòng bỗng nhiên mở ra.

Triệu Hoằng Lâm tự mình nắm tay Tề Uyển Dao đang cúi đầu đi ra, không chào hỏi ai cả, thậm chí còn không liếc nhìn bọn họ, mà Tề Uyển Dao hai mắt vô thần nhìn tay mình bị Triệu Hoằng Lâm nắm, trên mặt vẫn còn nước mắt.

"Ca ca..."

"Hoằng Lâm..."

Hai cha con Triệu Tương Nghi cơ hồ như trăm miệng một lời, nhưng Triệu Hoằng Lâm vẫn không có phản ứng, chỉ kéo Tề Uyển Dao một đường đi ra ngoài.

Buổi tối mùa hè rất oi bức, trên trán Triệu Tương Nghi chảy rất nhiều mồ hôi, nhưng trong lòng Triệu Tương Nghi rất lạnh. Lo lắng hai người sẽ xảy ra chuyện, nàng (TTN) lập tức gỡ tay Triệu Tín Lương ra, chạy theo ra ngoài…

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270
Tiến »