Bình Yên Chốn Thôn Quê

Lượt đọc: 5644 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270
Tiến »
Chương 140
không thấy tề uyển dao

❊ ❊ ❊

"Tương Nghi, Tương Nghi mau tỉnh lại, tỉnh tỉnh" Bên tai là tiếng Phương thị lo lắng gọi tỉnh, Triệu Tương Nghi từ trong mơ màng ngủ tỉnh lại, tầm mắt m.ô.n.g lung mở ra, nhìn thấy phương thị khẩn trương đến mức lông mày nhíu lại.

"Làm sao vậy?" Triệu Tương Nghi xoay người, nhắm mắt tiếp tục ngủ, còn lẩm bẩm nũng nịu nói, "Bà nội, ngày hôm qua con ngủ không được, cho con ngủ tiếp đi mà, về phần sư phụ bên kia con sẽ đến bồi tội sau."

"Ôi trời, dậy nhanh đi, không thấy Uyển Dao đâu hết." Phương thị trực tiếp đỡ Triệu Tương Nghi ngồi dậy, lắc lắc hai vai của nàng mà hỏi, "Con có biết Uyển Dao đi đâu không? Hay là đi mua đồ ở đâu con có biết không."

Triệu Tương Nghi nghe xong cả người rùng mình một cái, không còn buồn ngủ nữa, vội vàng nắm chặt cổ tay Phương thị, lên tiếng hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì?"

"Trước đừng có nói nhiều nữa, tóm lại Uyển Dao bây giờ không có nhà, cha con và Hoằng Lâm đã chia nhau đi tìm rồi." Phương thị vừa mặc quần áo cho Triệu Tương Nghi vừa nói, "Không biết con bé đã đi nơi nào, bên ngoài còn có người đuổi theo nó không tha, nếu như bị bắt, thì làm sao đây."

"Bà nội, để con tự làm." Triệu Tương Nghi nhanh nhẹn mặc xong quần áo, sau đó hỏi, "Mũ che mặt, tỷ ấy có cầm mũ che mặt bà nội làm cho đi không?"

Phương thị lắc đầu, lại chỉ về một góc phòng, cau mày nói: "Nó không phải ở đó sao?"

Triệu Tương Nghi nhìn theo tay Phương thị chỉ, quả nhiên chiếc mũ có mạng sa màu trắng nằm lắng lặng ở một góc phòng, trong lòng trùng xuống, ngoài miệng lẩm bẩm nói: "Vậy thì không phải chỉ đơn giản là ra ngoài mua đồ đâu...."

Nàng quay đầu lại, vô lực nhìn Phương thị: "Uyễn d.a.o tỷ tỷ người hiểu rõ đạo lý, nếu chỉ đơn thuần xuất môn ra ngoài nhất định sẽ nói với bà nội hoặc mọi người trong nhà, nhưng tỷ ấy âm thầm rời khỏi nhà chúng ta... Còn nữa, bên ngoài có người lùng bắt tỷ ấy, tỷ ấy ngay cả mũ che mặc cũng không mang, làm sao mà tốt đây, bị người ta phát hiện thì sao bây giờ."

"Bà cũng nghĩ như vậy, thế nhưng c.h.ế.t người ở chỗ con bé này sao bây giờ vẫn chưa nghĩ thông vậy chứ." Phương thị giúp Triệu Tương Nghi mang giày, còn dặn dò, "con mau đi rửa mặt, rồi hai bà cháu mình ra ngoài tìm thử xem, còn về Nhâm sư phụ bên kia cha con đã xin dùm rồi, hôm nay con khỏi đến học."

Triệu Tương Nghi gật đầu, nhưng với tình hình trước mắt này nàng không thể nào mà nuốt trôi điểm tâm được.

"Nhất định là vì những lời nói đêm qua...chết tiệt." Lúc đi theo Phương thị thì đột nhiên linh quang thoáng lóe, Triệu Tương Nghi lẩm bẩm nói.

"Nói cái gì?" Phương thị dừng hẳn bước chân hỏi nàng.

"Không, không có gì." Triệu Tương Nghi không muốn Phương thị lo lắng, vội đối đề tài, "Bà nội, chúng ta mau nhanh đi tìm Uyễn Dao tỷ tỷ đi.

Tỷ ấy có thể đi đâu? Tỷ ấy đối với trấn Thanh hà này không quen thuộc mà...

Có thể là tỷ ấy suốt đêm rời khỏi trấn rồi.

"Bà nội, chúng ta nhanh đi tìm Hữu Căn thúc thúc mau." Triệu Tương Nghi kéo tay Phương thị chạy ngược theo hướng khác, miệng cũng nói, "Hữu Căn thúc thúc bây giờ là bộ khoái, giao thiệp rộng, chúng ta có thể nhờ thúc ấy huy động quan hệ tạm thời đóng các cửa vào trấn, nói không chừng có thể tìm được."

"Đúng vậy." Phương thị như nhìn thấy hy vọng, không kìm nổi khen Triệu Tương Nghi, "Vẫn là Tương Nghi thông minh, cứ làm như vậy đi, dựa vào năng lực của Hữu Căn nhất định sẽ tìm được người."

May mà nhà họ cách nhà Triệu Hữu Căn gia cũng không xa, có điều khi hai bà cháu chạy đến nhà Triệu Hữu Căn tìm người, gia đình lại nói Triệu Hữu Căn bị hai cha con Triệu Tín Lương và Triệu Hoằng Lâm kéo đi đâu rồi.

Hai bà cháu nghe vậy, không còn nóng vội nữa, trái lại thở phào nhẹ nhõm.

Xem ra hai cha con vừa biết chuyện là đã nghĩ ngay đến việc đi tìm Triệu Hữu Căn nhờ giúp đỡ, như vậy cũng đảm bảo việc tìm ra Tề Uyển Dao rất nhanh.

"Vậy chúng ta về nhà chờ tin tức, vạn nhất Uyến Dao muốn quay về, về nhà rồi mà không có người, con bé cũng không thể vào nhà." Phương thị nói xong, rất lo lắng mà dẫn Triệu Tương Nghi về nhà.

Lúc chạy về nhà, nhìn thấy một bóng người, hai bà cháu cứ ngỡ là Tề Uyển Dao, nhưng thật ra lại là Nhâm thị.

"Sư phụ."

"Nhâm sư phụ."

Hai bà cháu không hẹn mà đồng thanh chào hỏi, Nhâm thị hướng hai bà cháu cười đáp lễ, sau đó nói lý do mà mình đến đây: "Ta cũng có chút bận tâm đứa bé kia, có điều hai cha con họ đã tìm người nha môn để giúp đỡ tìm giúp rồi, ta nghĩ rằng rất nhanh sẽ tìm được người thôi, không cần phải lo lắng."

"Đã làm phiền Nhâm sư phụ rồi, gần đây sư phụ bận thế mà lại vì chuyện của nhà tôi mà đến đây."Phương thị xin lỗi.

Nhâm thị lại lắc đầu: "Dù sao chuyện làm ăn gần đây cũng không có gì, không phiền đâu." Lại nhìn sang Triệu Tương Nghi, "Con cũng đừng có quá lo lắng, hôm nay không cần luyện tập. Sư phụ còn có chuyện phải làm, sư phụ đi đây, một lát nữa tìm được người rồi thì hãy đến Như Ý phường báo cho sư phụ một tiếng, sư phụ sẽ đến khuyên nhủ cô bé."

"Vâng, con sẽ làm, sư phụ đi đi." Triệu Tương Nghi khéo léo trả lời.

Nhâm thị đi rồi, hai bà cháu mệt mỏi đi vào nhà, hôm nay cảnh sắc tươi đẹp, dưới tàn cây hoa tử vi được ánh dương chiếu đến càng thêm đẹp.

Triệu Tương Nghi thở ra một hơi, đi vào trong phòng ngồi xuống, chờ tin tức.

Lúc này, Triệu Tín Lương và Triệu Hoằng Lâm đi theo Triệu Hữu Căn cùng nhóm nha sai chạy từ trong trấn ra đến ngoài trấn tìm người, từ trấn ra ngoài chỉ có ba con đường, hai con đường một con đường thì hiểm trở, còn con đường kia lại là quan đạo, nếu Tề Uyển Dao thật sự lén lút rời đi sẽ không đi trên quan đạo để người ta biết, như vậy rất dễ bị đám người kia bắt, còn đường kia thì hiểm trở, một cô nương chốn khuê phòng sẽ không chọn đường đó mà đi, cho nên chỉ còn một con đường có thể đi mà thôi

Có điều hai con đường kia Triệu Hữu Căn cũng phái người đi tìm thử, sợ rằng lại bỏ qua dấu vết gì đó nữa. Mặt khác, còn huy động quan hệ ở trên trấn dể truy tìm, biết đâu Tề Uyển Dao đang lẩn trốn ở trong trấn cũng không biết chừng.

Triệu Hoằng Lâm mặt không thay đổi ngồi bên trong xe ngựa, không nói được một lời.

Tề Uyển Dao lần này nhất định là trốn đi không thể nghi ngờ, cũng không phải đơn giản xuất môn đi mau đồ, có lẽ là lo lắng cho Uông thị nên quay về nhìn xem. Chắc chắn nàng còn nghĩ rằng có thể tách khỏi nhà hắn, như vậy sẽ không mang lại phiền toái cho nhà hắn.

Sao nàng ấy lại làm như vậy, cái nha đầu này.

Vì cái gì cũng không mang theo đồ đạc chứ, ngay cả quần áo mới làm, mũ che mặt Phương thị làm cho, đặc biệt nhất là tiền tiêu vặt mà Triệu Tín Lương gần đây ép nàng nhận, những thứ này nàng chưa từng mang theo.

Nàng cho rằng mình đi rồi thì cái nhà này có thể quay lại cuộc sống bình thường sao, tất cả phiền não, hỗn loạn cũng biến mất, nàng thật quá ngây thơ rồi.

Nàng vừa rời đi, đã làm cho cuộc sống hằng ngày của nhà họ càng thêm hỗn loạn, nhất là mọi người trong nhà càng thêm lo lắng, từ nay về sau, nhà họ có thể thoát khỏi cuộc sống báo thù này ư?

Không có khả năng.

Chờ tìm thấy nàng rồi, hắn nhất định sẽ hung hăng cốc đầu nàng cho nàng tỉnh mới được.

"Tìm được rồi" Sau cuộc tìm kiếm suốt hai canh giờ, giọng nói của Triệu Hữu Căn từ bên ngoài truyền vào trong xe ngựa, Triệu Hữu Căn cưỡi một con ngựa màu xám từ xa chạy tới, hưng phấn thông báo cho hai cha con họ.

Triệu Tín Lương và Triệu Hoằng Lâm đều cả kinh, vội xốc màn xe lên, xe ngựa dừng lại, hai cha con nhảy xuống xe, chỉ thấy ngồi phía sau Triệu Hữu Căn là một thiếu nữ mặc bố y, quần áo trên người có vài chỗ bị rách, lúc này trời đã bước sang chính ngọ, ánh dương quang chiếu xuống mái tóc đen nhánh của nàng, con ngựa điên cuồng chạy đến, mái tóc đen cũng theo đó mà bay theo gió.

Rất đẹp.

Triệu Hoằng Lâm lơ đãng nhìn đến thất thần, nhưng rất nhanh nụ cười thu lại, gương mặt dần lạnh lẽo.

Chờ Triệu Hữu Căn dừng ngựa lại, Tề Uyến Dao như cũ không dám đối mặt cùng hắn.

"Không sao, xuống đi cháu." Triệu Hữu Căn trong lòng biết ngựa rất cao, muốn nàng xuống thì rất là khó, nhưng Triệu Hữu Căn cũng không dám tự tiện ôm nàng xuống khi chưa có ý kiến của nàng.

Cuối cùng, được sự đồng ý Triệu Hữu Căn thành công giúp Tề Uyển Dao xuống ngựa.

Triệu Hoằng Lâm bình tĩnh đi đến phía trước, không có mắng nàng, cũng không có nói một câu quan tâm, chỉ dùng giọng nói lạnh lẽo: "Đi đủ rồi chứ?

Về nhà."

"Không phải..."

"Không nên nói mấy cái câu xin lỗi c.h.ế.t tiệt kia nữa." Triệu Hoằng Lâm cất cao giọng nói cắt đứt lời Tề Uyển Dao.

Triệu Tín Lương và Triệu Hữu Căn đều bị dọa cho giật mình.

Tề Uyển Dao cũng ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn hắn, nước mắt nhịn không được ứ đọng trong mắt, quật cường không chảy xuống. Nàng biết từ lúc mình xuất hiện đến giờ, đã trở thành gánh nặng cho cả nhà họ, nàng cũng không giúp được cái gì hết, trái lại còn đem bi thống đến cho cả nhà họ.

Giống như bây giờ, nàng không làm được chuyện gì, nhưng ít nhất nàng có thể làm chính là không thể rơi nước mắt...

Lông mi Triệu Hoằng Lâm run nhẹ, rốt cuộc có chút không đành lòng,nhưng vẫn không có mềm giọng nói: "Về nhà đi, muội có biết hành động hôm nay của muội có biết bao nhiêu là ngu xuẩn không hả?"

Tề Uyển Dao không nói gì, chỉ hít sâu một ngụm khí lớn, duy trì trạng thái như bây giờ, không rơi nước mắt.

"Muội không về." Tề Uyển Dao bình tĩnh nói, rồi quay đầu sang chỗ khác, căn bản làm như không thấy đám người Triệu Hoằng Lâm Triệu Hoằng Lâm: "Muội sẽ theo Hữu Căn thúc thúc trở về chứ không phải là vì mọi người mà trở về, lần này là muội muốn từ biệt mọi người mà thôi."

Hai mắt Triệu Hoằng Lâm nheo lại, tay nắm chặt thành quyền, không khống chế được, vung tay lên tát Tề Uyển Dao một cái.

"Hoằng Lâm, con làm gì vậy, con điên rồi sao." Triệu Tín Lương lập tức đẩy Triệu Hoằng Lâm sang một bên, Triệu Hoằng Lâm lui về phía sau mấy bước, suýt nữa ngã láo đáo.

Tề Uyển Dao lấy tay che một bên mặt của mình, nước mắt kìm nén trong mắt không nhịn được rơi xuống, đem một đôi mắt đẹp làm cho đỏ bừng lên.

"Con chính là muốn đánh cho muội ấy tỉnh ra, để không ngu xuẩn đi làm mấy cái chuyện không đâu nữa, không phải sẽ tốt sao? Làm cho cả nhà mọi người đau lòng muốn chết, phải lo lắng chạy đôn chạy đáo đi tìm, chẳng lẽ chúng ta không thể giống như trước kia tự do tự tại sống vui vẻ ư?"

Triệu Tín Lương nghe xong, mệt mỏi xoa mi tâm của mình, hai đứa nhỏ này sao cứ hành hạ lẫn nhau cho bằng được, Triệu Tín Lương hắn nhịn không nổi nữa rồi.

"Về nhà thôi." Một lúc sau, Triệu Hoằng Lâm dần bình ổn tâm tình lại, lây khăn tay của mình đưa cho Tề Uyển Dao, "Che lại sẽ không đau nữa."

Tề Uyển Dao tiếp nhận khăn tay Triệu Hoằng Lâm đưa, đặt lên gò má của mình, cảm giác nóng rát bỗng chuyển thành cảm giác ấm áp, lặng lẽ chảy vào trong lòng của nàng....

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270
Tiến »