Cầu Thang Gào Thét

Lượt đọc: 95 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 4

Kể từ khi Marissa Fittes và Tom Rotwell tiến hành những cuộc điều tra trứ danh của họ, tận từ những năm đầu khởi phát Vấn đề, việc tìm Nguồn của những vụ ma ám đã trở thành trọng tâm công việc của mỗi thám tử. Đúng, chúng tôi cũng làm những thứ khác nữa: chúng tôi giúp tạo ra các lớp bảo vệ cho những chủ nhà âu lo và chúng tôi đưa ra lời khuyên về cách tự vệ. Chúng tôi có thể đặt những bẫy muối trong vườn, đặt những dải dây sắt trên ngưỡng cửa, treo những bùa hộ mệnh bên trên nôi em bé, và đưa cho bạn vô số những cọng oải hương, đèn ma và những vật dụng an ninh hằng ngày khác. Nhưng điều trọng yếu trong nhiệm vụ của chúng tôi, lý do cần đến sự tồn tại của chúng tôi, thì vẫn luôn luôn là như thế: tìm ra những nơi, những thứ cụ thể có liên quan tới một người chết không nhắm mắt nào đó.

Không ai thực sự biết những “Nguồn” này hoạt động ra sao. Nhiều người cho rằng Khách thực sự được chứa trong nội tại của những Nguồn đó, nhiều người khác cho rằng chúng đánh dấu những điểm nơi ranh giới giữa hai thế giới đã bị bào mòn bởi bạo lực hay những cảm xúc cực độ. Các thám tử chẳng có thời gian để suy diễn theo cách nào trong số đó. Chúng tôi quá bận rộn tránh để bị ma chạm chứ chẳng có thời gian để lo lắng về vấn đề quan điểm.

Như Lockwood đã nói, Nguồn có thể là rất nhiều thứ. Có thể là địa điểm chính xác của một tội ác, hoặc một vật có liên hệ mật thiết tới một cái chết đột ngột, hoặc có thể là một vật sở hữu quý giá của Khách khi còn sống. Nhưng thông thường (73%, theo như nghiên cứu được tiến hành bởi Học viện Rotwell), nó gắn liền với cái mà Cẩm nang Fittes gọi là “bộ phận cơ thể còn sót lại”. Bạn có thể đoán thế có nghĩa là gì rồi đấy. Vấn đề là, bạn chẳng bao giờ biết được nếu chưa tận mắt nhìn thấy.

Và đó chính là điều chúng tôi đang làm lúc này.

Năm phút đã trôi qua, chúng tôi sắp dỡ được mảng giữa của bức tường. Giấy dán tường đã hàng chục năm tuổi rồi, keo dán khô và hóa thành bụi. Chúng tôi có thể dễ dàng luồn dao xuống dưới và cắt ra những khoảnh lớn. Một vài tấm nát ra ngay trên tay chúng tôi; những tấm khác ngả xuống cánh tay chúng tôi như những mảng da lớn. Lớp thạch cao của bức tường đằng sau giấy dán có màu trắng ngả hồng nhạt, lốm đốm mốc và loang lổ những mảng hồ màu nâu cam. Nó làm tôi nghĩ đến một miếng thịt lợn hun khói rắc vụn bánh mì.

Lockwood lấy một chiếc đèn và xem xét gần hơn, tay vuốt dọc trên bề mặt không bằng phẳng. Cậu giơ chiếc đèn ở những độ cao và góc độ khác nhau, quan sát những cái bóng biến đổi trên bức tường.

“Đã từng có một khoang rỗng ở đây vào khoảng thời gian nào đó,” cậu ấy nói. “Một khoang cỡ lớn. Có ai đó đã trám đầy nó. Cậu thấy chỗ bả này màu khác không, Luce?”

“Tôi thấy rồi. Cậu nghĩ chúng ta có thể phá vào bên trong không?”

“Sẽ không quá khó đâu.” Cậu nhấc xà beng lên. “Mọi thứ vẫn yên tĩnh chứ?”

Tôi liếc nhìn qua vai về phía sau. Ngoài vòng sáng nhỏ từ ngọn đèn, phần còn lại của căn phòng tối đen. Chúng tôi đang ở trên một hòn đảo được chiếu sáng giữa một biển khơi bóng tối. Tôi lắng nghe và chẳng thấy gì, nhưng có một áp lực đang đều đặn tăng lên trong yên lặng: tôi có thể cảm thấy nó đang hình thành trong tai mình. “Lúc này thì chúng ta ổn,” tôi nói. “Nhưng sẽ không kéo dài đâu.”

“Thế thì nên bắt đầu luôn.” Cậu vung xà beng, đâm sột soạt vào lớp bả tường. Một trận mưa những mảnh vụn tuôn xuống dưới sàn.

Hai mươi phút sau quần áo chúng tôi đã lốm đốm trắng, mũi giày sục trong đống vữa và cát vụn từ đằng sau bức tường. Cái hốc chúng tôi tạo ra cao bằng nửa người tôi và rộng bằng một thân người. Có một lớp gỗ cứng, sẫm màu đằng sau nó, trên đó đóng những chiếc đinh cũ.

“Một tấm ván gì đó,” Lockwood nói. Mồ hôi lấp lánh trên trán cậu; cậu nói với vẻ bất cần giả tạo. “Mặt trước một chiếc hộp hay tủ ly hay thứ gì đó. Có vẻ như nó choán đầy toàn bộ không gian bên trong bức tường, Lucy ạ.”

“Ừ,” tôi nói. “Để ý lớp mạt giũa nhé.” Cậu đã lùi lại quá xa và hất chúng ra khỏi vị trí. Đó chính là điều chúng tôi phải chú tâm. Giữ vững các nguyên tắc, giữ cho chúng tôi an toàn. Nếu chúng tôi có xích sắt thì đã không đến nỗi khó khăn như thế, nhưng mạt giũa thì khá mạo hiểm, các đường nối rất dễ bị đứt. Tôi cúi xuống lấy chổi và bằng những chuyển động nhỏ, có thứ tự, bắt đầu sửa những chỗ bị đứt. Bên trên, Lockwood hít một hơi thật sâu. Rồi một tiếng răng rắc nhỏ vang lên khi chiếc xà beng của cậu bập vào gỗ.

Khi đã sửa xong đường mạt sắt, tôi bốc đi một vài nắm vữa chực văng lên đường chắn phía trước. Xong đâu đấy, tôi vẫn khom lưng ở đó, ấn những đầu ngón tay của một bên tay thật chặt xuống ván sàn. Tôi ở nguyên tư thế đó trong khoảng chừng một phút, có thể là lâu hơn.

Khi tôi đứng dậy, Lockwood đã tác động được kha khá vào lớp ván tường, nhưng nó vẫn chưa vỡ hẳn. Tôi vỗ vào cánh tay cậu.

“Gì thế?” Cậu lại phang tiếp vào tường.

“Cô ta quay lại đấy,” tôi nói.

Những âm thanh đó lúc đầu rất yếu ớt nên đã chìm vào tiếng động mà chúng tôi tạo ra, và chỉ nhờ vào những rung động trên sàn nhà mà tôi mới nhận ra được chúng. Nhưng ngay khi tôi nói, chúng bắt đầu to dần lên: ba tiếng va chạm rất nhanh - âm thanh cuối cùng là một tiếng thụp đáng sợ - rồi yên lặng, trước khi chuỗi âm thanh bắt đầu trở lại. Đó là một vòng lặp vô tận, lần nào cũng giống lần nào. Âm thanh gọi nhớ cú ngã cầu thang của ông Hope.

Tôi nói với Lockwood điều tôi nghe thấy.

Cậu cộc cằn gật đầu. “Được rồi. Cũng chẳng thay đổi điều gì cả. Cứ tiếp tục theo dõi nhé, và đừng để bị xáo động đấy. Đó chính là mục tiêu của cô ta. Cô ta nhận thấy cậu là điểm yếu.”

Tôi chớp mắt. “Xin lỗi? Cậu nói gì đấy?”

“Luce, lúc này không phải lúc. Tôi chỉ nói về khía cạnh cảm xúc thôi.”

“Gì hả? Nói thế thì khá hơn sao?”

Cậu hít một hơi thật sâu. “Tôi chỉ muốn nói là... là dạng Năng lực đó của cậu nhạy hơn của tôi rất nhiều, nhưng trớ trêu là sự nhạy bén đó lại làm cho cậu trở nên dễ bị ảnh hưởng bởi các thế lực siêu nhiên mà trong những trường hợp như thế này, việc đó có thể trở thành vấn đề. Cậu hiểu chứ?”

Tôi nhìn cậu chằm chằm. “Tôi tưởng rằng cậu đã nghe lời George đấy.”

“Lucy, không phải tôi nghe lời George.”

Chúng tôi quay lưng vào nhau: Lockwood quay vào bức tường, tôi quay mặt vào căn phòng.

Tôi rút thanh kiếm ra, chờ đại. Phòng làm việc tối tăm và tĩnh lặng. Thụp, thụp... THỤP, những tiếng vọng cứ đập vào tai tôi.

Một tiếng răng rắc báo cho tôi biết rằng Lockwood đã cắm được xà beng vào giữa những miếng ván gỗ. Cậu lấy hết sức đẩy chúng sang hai bên. Gỗ nứt ra, những chiếc đinh màu đen dịch chuyển.

Rất chậm rãi, một trong những chiếc đèn của chúng tôi bắt đầu lụi dần. Nó bập bùng, lật phật, trở nên mờ nhạt và nhỏ dần, như thể có gì đó đang đè nát sức sống của nó. Cho dù như thế, chiếc đèn còn lại vẫn sáng. Sự cân bằng ánh sáng trong căn phòng đã dịch chuyển; những cái bóng của chúng tôi đung đưa một cách kỳ quặc trên sàn nhà.

Một cơn gió giật lùa không khí lạnh vào trong phòng làm việc. Tôi nghe thấy tiếng những tờ giấy bay trên mặt bàn.

“Tôi tưởng cô ta muốn chúng ta làm điều này,” Lockwood thở hổn hển. “Tôi tưởng cô ta muốn được tìm ra cơ đấy.”

Bên ngoài hành lang, một cánh cửa đóng sập.

“Có vẻ không phải thế,” tôi nói.

Những cánh cửa khác đóng sập, đâu đó trong căn nhà, cái nọ tiếp sau cái kia, bảy cái liên tiếp. Tôi nghe thấy âm thanh xa xa của tiếng kính vỡ.

“Chán quá!” Lockwood càu nhàu. “Cô đã làm điều đó rồi mà! Thử cái gì khác đi.”

Đột ngột lại yên lặng.

“Tôi đã bảo cậu bao lần rồi,” tôi nói, “đừng có chế nhạo họ chứ! Chẳng bao giờ đem lại kết cục gì tốt đẹp cả.”

“Hừm, tại cô ta cứ lặp lại đấy chứ. Chuẩn bị ấn sẵn sàng nhé. Sắp đến lúc rồi đấy.”

Tôi cúi xuống, lục lọi trong túi. Trong đó chúng tôi đã mang theo đủ các thứ được thiết kế để vô hiệu hóa bất cứ Nguồn nào. Tất cả đều được làm từ những kim loại quan trọng mà Khách không thể nào khuất phục được: bạc và sắt. Hình dáng và họa tiết có thể thay đổi. Chúng là những chiếc hộp, ống, đinh và lưới, mặt dây chuyền, nhẫn và xích. Rotwell và Fittes dập logo của công ty lên đồ của họ, trong khi Lockwood chỉ sử dụng những thứ đơn giản và tự nhiên. Nhưng điều sống còn là phải chọn kích cỡ phù hợp với Khách của bạn, tối thiểu phải đủ chắn không cho họ lọt qua.

Tôi chọn một lưới xích, mỏng manh nhưng hiệu quả, tạo nên từ những mắt xích bạc được đúc sít. Nó vẫn được gấp cẩn thận; khi rũ ra nó có thể phủ lên được những vật có kích thước khá lớn, nhưng lúc này tôi có thể nắm gọn nó trong lòng bàn tay. Tôi đứng dậy kiểm tra xem công việc ở bức tường đến đâu.

Lockwood đã dịch chuyển được một trong những tấm ván sang bên một chút. Đằng sau nó là một lớp màn bóng tối mỏng mảnh. Cậu thở dốc và gồng mình, nghiêng về đằng sau, nhăn mặt cố gắng. Giày của cậu ở gần lằn mạt sắt của chúng tôi tới đáng ngại.

“Nó đang bung ra đấy,” cậu nói.

“Tốt.” Tôi quay mặt trở lại căn phòng.

Cô gái chết đã đứng đó bên cạnh tôi, ngay bên ngoài đường mạt sắt.

Cô ta chân thực như thể vẫn còn sống và đang hít thở, và đang nhìn ra ngoài trời trong một ngày nắng rực rỡ. Thứ ánh sáng lờ mờ, lạnh lẽo nọ chiếu khắp khuôn mặt cô ta. Tôi nhìn thấy cô ta như cô ta hẳn đã từng trước đây - một lúc nào đó rất lâu về trước, trước khi chuyện đó xảy ra. Cô ta xinh đẹp hơn tôi, đôi má bầu bĩnh, cái mũi nhỏ, đôi môi đầy đặn và đôi mắt to, khẩn nài. Cô ta trông như loại con gái mà tôi, theo bản năng, luôn không thích - kiểu dịu dàng và ngốc nghếch, thụ động những khi có chuyện, và những khi không có chuyện thì trông chờ vào sức cuốn hút của mình. Chúng tôi đứng đó, đối đầu nhau, cô ta tóc dài, vàng hoe, tôi tóc sẫm màu, nhuốm bụi thạch cao; cô ta để chân trần trong bộ váy mùa hè nhỏ nhắn, tôi thì mũi ửng đỏ và run rẩy trong bộ váy, quần tất và áo chần bông. Nếu không có đường mạt sắt cùng hiệu lực tương ứng của nó, chúng tôi có thể đã với tay ra chạm vào mặt nhau. Ai mà biết được, có lẽ đó là điều cô ta muốn cũng nên. Có lẽ sự chia rẽ đó đã làm cô ta phẫn nộ. Gương mặt cô ta trống rỗng và vô hồn, nhưng sức ép từ cơn giận dữ của cô ta xô vào người tôi như một con sóng.

Tôi giơ chiếc lưới xích gấp gọn lên như một kiểu chào tréo ngoe. Đáp lại, không khí quất ra từ bóng tối, sục vào mặt tôi, quật tóc vào má tôi. Nó thổi mạnh vào phòng tuyến bột sắt, làm cho mạt giũa dịch chuyển.

“Phải kết thúc chuyện này thôi,” tôi nói.

Lockwood vất vả thở hổn hển. Có một tiếng rắc khi các thớ gỗ bị xé ra.

Từ khắp phòng làm việc đột ngột vang lên tiếng sột soạt: những quyển tạp chí bị lật mở, những cuốn sách dịch chuyển, những tờ giấy bụi bặm bay khỏi chồng như những đàn chim đang cất cánh. Áo khoác của tôi ép chặt vào người. Gió rít lên xung quanh rìa căn phòng. Mái tóc và chiếc váy của cô gái ma không hề động đậy. Cô ta đứng đó, nhìn xuyên qua tôi, như thể tôi mới là kẻ được tạo ra từ ký ức và không khí.

Bên cạnh giày tôi, lớp mạt giũa đã bắt đầu bị thổi dạt và vương vãi.

“Nhanh lên nào,” tôi nói.

“Được rồi đây! Đưa đồ phong ấn cho tôi.”

Tôi quay lại nhanh nhất trong giới hạn mình dám - điểm mấu chốt lúc này là không vượt qua đường mạt sắt - và đưa cho cậu ấy chiếc lưới được gấp gọn. Ngay khi tôi làm thế, Lockwood dồn lực lần cuối vào chiếc xà beng và tấm ván bật ra. Nó nứt theo chiều ngang, gần đáy cái hốc, và đổ sập về phía trước, kéo theo hai tấm khác được gắn kết vào nó bởi những mộng gỗ. Chiếc xà beng trượt ra khi tấm gỗ đổ xuống và bất thình lình chơi vơi trong không trung. Lockwood mất thăng bằng; cậu ngã sang một bên và có khi đã ngã ra khỏi vòng tròn của chúng tôi nếu tôi không lao lên giữ lại.

Chúng tôi ôm chặt nhau một lúc, chấp chới trên lớp mạt sắt. “Cảm ơn cậu, Luce,” Lockwood nói. “Suýt nữa thì tệ rồi.” Cậu nhăn nhở. Tôi gật đầu nhẹ nhõm.

Đúng lúc đó những tấm ván đổ về phía chúng tôi, để lộ ra những thứ trong bức tường.

Chúng tôi đã biết trước. Tất nhiên là chúng tôi đã biết trước, nhưng nó vẫn gây sốc. Và những cú sốc khiến người ta phải nhảy bật lại phía sau sẽ chẳng phải là điều mong muốn một khi ta đã mất thăng bằng; khi tất cả đều đang trên bờ vực nguy hiểm. Bởi vậy tôi không kịp nhìn được gì nhiều nhặn vào bên trong hốc rỗng đó thì chúng tôi ngã chồng lên nhau, tay đan chặt, chân quấn vào nhau. Lockwood ở phía trên và tôi ở dưới, bên ngoài vòng bảo vệ của lớp mạt sắt.

Nhưng tôi đã nhìn đủ. Đủ để hình ảnh đó ghim chặt vào tâm trí mình.

Cô ta vẫn có mái tóc vàng đó; mái tóc vẫn y như thế, dù rằng bị vấy bẩn nhiều bởi bồ hóng và bụi bặm, và bị mạng nhện kết dày đến nỗi thật khó mà nói nó bắt đầu từ đâu và kết thúc ở đâu. Những phần còn lại thì khó nhận ra hơn: một dáng hình xương xẩu, hàm răng trơ ra, làn da co quắt, sẫm màu và nhăn lại như gỗ bị đốt cháy, và vẫn nằm khít trên nền gạch nơi cô ta có thể đã nằm trong năm mươi năm qua. Hai bên quai chiếc váy mùa hè đẹp đẽ vẫn treo hờ hững trên những đoạn xương chìa ra. Những bông hoa hướng dương màu vàng cam lấp lánh lờ mờ trong một tấm mạng nhện.

Tôi ngã xuống sàn. Gáy tôi đập vào sàn gỗ và bóng tối bị phá tung bởi ánh sáng chói lòa. Rồi sức nặng của Lockwood ấn tôi xuống. Hơi thở của tôi phì qua miệng.

Ánh sáng chói lòa tắt dần đi. Trí óc tôi thông suốt, mắt tôi mở to. Tôi đang nằm ngửa, một tay vẫn nắm chặt tấm lưới xích.

Đó là tin tốt. Tôi cũng đã lại làm rơi thanh kiếm.

Lockwood đã lăn khỏi người tôi và tách ra xa. Tôi cũng lăn dậy, quỳ gối bò lồm cồm, điên cuồng tìm thanh kiếm của mình.

Thay vào đó tôi nhìn thấy gì? Lớp mạt sắt hỗn loạn, vương vãi do cú ngã của chúng tôi. Lockwood đang quỳ gối, đầu cúi gằm, tóc rũ ra đằng trước, đang cố gắng rút thanh kiếm ra khỏi chiếc áo choàng dài và nặng nề của cậu.

Còn cô gái ma đang yên lặng trôi phía trên cậu.

“Lockwood!” Cậu ngẩng phắt lên. Chiếc áo khoác đã bị kẹt chặt dưới đầu gối, cản trở cậu với được đến thắt lưng. Cậu không kịp rút thanh kiếm ra.

Cô gái sà thấp xuống, kéo theo những vòng ánh-sáng-khác. Đôi bàn tay dài xanh xao với ra về phía mặt cậu.

Tôi giật một chiếc ống từ thắt lưng của mình và ném mạnh không do dự. Nó xuyên thẳng qua cái hình dáng đang cúi xuống, đập vào bức tường đằng sau. Cái nút thủy tinh vỡ ra; những tia lửa magiê liếm tới cắt ngang cô gái, cô ta liền biến mất trong những cột sưong mù cuồn cuộn. Lockwood ngã người sang để tránh, những đốm sắt lấp lánh trên tóc cậu.

Lửa Hy Lạp là một thứ hay ho, khỏi bàn cãi. Hỗn hợp của sắt, magiê và muối đuổi Khách của bạn đi với tác dụng ba trong một. Sắt nóng đỏ rực và muối cắt qua cơ thể họ, trong khi ánh sáng rực rỡ của magiê cháy gây cho họ cơn đau không thể chịu thấu. Nhưng (và đây là điểm bất lợi) cho dù cháy rất nhanh, nó có xu hướng làm cho những thứ khác cũng bốc cháy. Đó chính là lý do tại sao Cẩm nang Fittes khuyên không nên dùng lửa trong nhà, ngoại trừ dưới những điều kiện ta kiểm soát được.

Điều kiện hiện tại bao gồm một phòng làm việc đầy giấy tờ và một bóng ma đầy ý chí báo thù. Bạn có thể tìm ra tí ti “kiểm soát được” nào trong đó không?

Khó lắm.

Ở đâu đó có thứ gì đang khóc than đau đớn và giận dữ. Con gió trong phòng làm việc vốn đã dịu đi một chút, bỗng đột ngột trở lại mạnh gấp đôi. Những tờ giấy đang cháy, bị bắt lửa từ chiếc ống, bốc lên cao, thổi thẳng vào mặt tôi. Tôi gạt chúng ra xa, nhìn chúng xoáy vòng, bị điều khiển bởi thứ gì đó vô hình. Chúng bay thành từng cơn ngang phòng, hạ xuống những cuốn sách và những chiếc giá, trên chiếc bàn và rèm cửa sổ, trên lớp giấy dán tường quăn mép, trên những tập hồ sơ và những chồng thư khô xác, trên những tấm nệm ghế bụi bặm...

Như những ngôi sao vào lúc chạng vạng tối, hàng trăm đốm lửa nhỏ nhấp nháy chào đời, cái nọ tiếp nối cái kia, ở trên cao, dưới thấp và khắp xung quanh.

Lockwood đã đứng dậy, tóc và áo khoác bốc khói. Cậu hất nhẹ áo choàng sang một bên. Một ánh bạc lóe sáng: thanh kiếm đã ở trong tay cậu. Mắt cậu nhìn xoáy qua tôi vào một góc tối của căn phòng. Ở đó, giữa những tờ giấy đang xoay tít, một hình dáng đang bắt đầu hình thành.

“Lucy!” Thật khó để nghe rõ giọng cậu giữa tiếng gió gào hú. “Phương án E! Chúng ta theo phương án E!”

Phương án E ư? Phưong án E cái quỷ quái gì vậy? Lockwood có quá nhiều phương án. Và thật khó để suy nghĩ rạch ròi khi cứ mỗi một lúc lại có thêm những chồng tạp chí bắt lửa, và những ngọn lửa đó vươn lên cao hơn, và lối thoát ra hành lang đột nhiên bị chìm trong khói và ánh sáng chói lòa.

“Lockwood!” tôi gào to. “Cửa...”

“Không có thời gian đâu! Tôi sẽ đánh lạc hướng cô ta! Cậu xử lý Nguồn nhé!”

Ồ, đúng rồi. Đó là Phưong án E. Dụ Khách ra khỏi nơi tiến hành hoạt động cốt yếu. Và Lockwood đã đang nhảy múa qua làn khói, di chuyển với sự tự tin đến xấc láo về phía hình dáng đang chờ đợi. Những mảng cháy vụn bay tung quanh đầu cậu; cậu lờ chúng đi, hạ thấp thanh kiếm của mình ở một bên sườn. Cậu dường như không phòng bị. Cô gái đột ngột nhào tới; Lockwood nhảy ngược trở lại phía sau, thanh kiếm vung lên vào khoảnh khắc cuối để gạt một cánh tay ma chìa ra. Mái tóc dài màu vàng của cô ta, lẫn vào cùng với khói, cuộn xung quanh cậu từ cả hai bên; cậu cúi xuống và làm động tác giả, cắt tan những lọn tóc sương khói kia. Lưỡi kiếm của cậu nhòa đi. An toàn đằng sau lưỡi kiếm sắt sáng loáng, cậu vững bước thối lui, dụ bóng ma ra xa khỏi ống khói và mảng tường vỡ.

Nói theo cách khác, tình thế cho tôi cơ hội. Tôi nhào lên trước, chống chọi với cơn gió hung dữ. Không khí đập vào mặt tôi, gào thét bằng giọng của con người. Những đốm lửa vỗ vào mặt tôi; tôi chẳng còn thở được nữa. Lửa bùng lên ở khắp mọi phía, vươn tới khi tôi đi qua. Sự phẫn nộ trong không khí đã tăng gấp đôi. Tôi gần như đứng yên trước sức cản, nhưng vẫn cố gắng rẽ gió tiến lên phía trước, từng bước từng bước một.

Bên cạnh ống khói, những giá sách đã bùng lên thành bức tường lửa; những vết lửa lan như thủy ngân loang trên sàn nhà. Đằng trước tôi là bề mặt thạch cao vương đầy những đốm sáng màu cam. Bản thân cái hốc thì ken đặc bóng tối, hầu như chẳng thể nhìn thấy vật thể bên trong đó. Đằng sau tấm màng do mạng nhện kết lại, tôi loáng thoáng thấy khuôn miệng không có môi mỉm cười.

Nhìn trực tiếp vào những thứ như thế chẳng bao giờ tốt đẹp gì. Chúng làm bạn sao nhãng khỏi công việc. Tôi giũ cho tấm lưới xích buông ra và kéo lê nó theo mình.

Gần hơn, gần hơn... từng bước từng bước một... Giờ tôi đã ở rất gần. Giờ tôi đã có thể nhìn vào cô ta nếu muốn, nhưng tôi cố giữ ánh mắt mình tránh xa khỏi khuôn mặt đó. Tôi nhìn thấy những con nhện nhỏ xúm lại trên đám mạng nhện, như chúng vẫn luôn làm thế. Tôi nhìn thấy cần cổ toàn xương, chiếc váy hoa vải cotton phồng lên. Tôi cũng nhìn thấy một ánh vàng đột ngột lóe sáng - thứ gì đó treo dưới cổ họng cô ta.

Một sợi dây chuyền vàng nhỏ.

Tôi tới chỗ cái hốc, đứng đó với tấm lưới sẵn sàng trong tay giữa tiếng gào thét của gió và lửa. Trong một khoảnh khắc, tôi lưỡng lự, nhìn vào sợi dây chuyền vàng treo ở đó trong bóng tối. Nó kết thúc ở một mặt dây chuyền: tôi chỉ có thể nhìn thấy nó lóe sáng trong khoảng trống đáng sợ giữa chiếc váy và lồng ngực xương xẩu. Đã từng có lúc, đôi bàn tay của cô gái đó vòng sợi dây chuyền quanh cổ với suy nghĩ nó sẽ làm cho mình xinh đẹp hơn. Và nó vẫn còn ở đó, nhiều thập kỷ sau, vẫn tỏa sáng, dù rằng da thịt phía dưới nó đã đen sạm, co rúm và không còn sự sống.

Một niềm thương cảm đột nhiên dâng trào trong tim tôi.

“Ai đã khiến cô ra nông nỗi này?” tôi nói.

“Lucy!” Tiếng gào của Lockwood át tiếng gào rú của gió. Tôi quay đầu lại; nhìn thấy cô gái ma đang ùa lại phía tôi qua ngọn lửa bốc cao. Khuôn mặt trống rỗng, hai mắt khoan thẳng vào mắt tôi; hai cánh tay cô ta vươn ra như thể định chào đón hoặc ôm hôn.

Đó không phải cử chỉ âu yếm tôi thích. Tôi mò mẫm xọc đại cả hai tay xuyên qua đống mạng nhện nhùng nhằng, làm cho lũ nhện chạy loạn xạ. Tôi tìm cách hạ thấp tấm lưới - nhưng nó đã bị mắc vào một mắt gỗ nào đó bên rìa cái hốc. Cô gái gần như đã ở phía trên tôi. Tôi hoảng hốt kéo mạnh; mắt gỗ gãy ra. Với một tiếng thổn thức, tôi phủ tấm lưới xích lên mái tóc khô, mềm, bụi bặm kia. Những nếp gấp bằng sắt và bạc phủ xuống cái đầu và thân trên, bọc chúng lại chắc chắn như một cái lồng.

Ngay lập tức cô gái khựng lại, đông cứng trong không khí. Một tiếng thở dài, một tiếng rên, một cái rùng mình. Tóc cô ta rũ ra đằng trước và che khuất khuôn mặt. Quầng ánh-sáng-khác của cô ta mờ dần, mờ dần... Rồi biến mất. Cô ta biến mất khỏi thế gian như thể chưa từng tồn tại.

Và, cùng với đó, sức mạnh tràn ngập căn nhà cũng biến mất. Rồi áp suất đột ngột giảm xuống. Hai tai tôi nổ bốp. Gió ngưng bặt. Căn phòng đầy những mảnh giấy cháy nhẹ nhàng xoáy vòng hạ xuống sàn.

Chỉ thế thôi. Đó là điều xảy ra khi bạn vô hiệu hóa thành công Nguồn.

Tôi hít một hơi thật sâu, lắng nghe...

Tuyệt. Ngôi nhà đã yên tĩnh. Cô gái đã ra đi.

Tất nhiên, khi tôi nói nó đã yên tĩnh, tôi chỉ có ý nói tới sự yên tĩnh ấy ở khía cạnh tâm linh. Lửa vẫn cháy dữ dội trong phòng làm việc. Mặt sàn bừng sáng, khói đã cuộn che kín trần nhà. Những đống giấy chúng tôi chất bên ngoài cánh cửa chuyển sáng trắng lòa, và toàn bộ hành lang đã bắt lửa. Chẳng thể thoát ra được theo lối đó.

phía bên kia căn phòng, Lockwood đang vẫy tay vội vã, trỏ vào ô cửa sổ.

Tôi gật đầu. Không còn thời gian để lãng phí nữa. Ngôi nhà đang cháy. Nhưng trước hết, tôi quay trở lại chỗ cái hốc và hầu như không nghĩ ngợi gì, tôi mò tay xuống dưới chiếc lưới, và (cố gắng không nghĩ về những gì khác mà tôi chạm vào ở đó) nắm lấy sợi dây chuyền vàng nhỏ - thứ đồ vẫn còn nguyên vẹn, gọi nhớ về lúc cô gái còn sống. Khi tôi kéo, sợi dây chuyền tuột ra một cách dễ dàng như thể đã được tháo móc từ trước. Tôi nhét tất cả - dây chuyền và mặt dây chuyền, mạng nhện và bụi bặm - vào trong túi áo khoác. Rồi, quay đầu lại, tôi di chuyển theo đường dích dắc giữa những đống lửa đến chiếc bàn phía dưới cửa sổ.

Lockwood đã nhảy sẵn lên đó, chân đá một chồng giấy đang cháy xuống sàn nhà. Cậu cố mở cửa sổ. Không được - có lẽ nó bị khóa hay bị kẹt, kiểu gì thì cũng thế cả. Cậu đạp nó mở tung, gỗ bung ra ở chốt cửa. Tôi nhảy lên cạnh cậu. Cuối cùng sau nhiều giờ chúng tôi mới được hít thở không khí tươi mát, ẩm ướt, đẫm sương.

Chúng tôi quỳ gối cạnh nhau ở đó, trên bậu cửa sổ. Xung quanh chúng tôi, những tấm rèm đang rít lên, bùng cháy, ở khu vưòn bên ngoài, bóng chúng tôi khom mình trong một khung vuông ánh sáng nhảy nhót.

“Cậu ổn chứ?” Lockwood nói. “Ở cái hốc đó có gì nữa à?”

“Không. Chẳng có gì cả. Tôi ổn.” Tôi cười uể oải với cậu.

“Hừm, một vụ nữa đã được giải quyết.”

“Đúng vậy. Bà Hope sẽ hài lòng phải không? Đúng là nhà của bà ấy đã bị cháy, nhưng ít nhất thì không còn ma nữa...” Cậu ấy nhìn tôi. “Bởi thế...”

“Bởi thế...” Tôi nhìn qua khung cửa sổ, cố gắng nhìn xem mặt đất ở đâu trong vô vọng. Quá tối và quá xa để có thể nhìn thấy.

“Sẽ ổn thôi,” Lockwood nói. “Tôi chắc là sẽ có một vài bụi cây lớn ở dưới đó.”

“Tốt.”

“Và một cái sân bê tông nữa.” Cậu vỗ vào cánh tay tôi. “Cố lên nào, Lucy. Xoay và thả người xuống. Có vẻ chúng ta không còn lựa chọn đâu.”

Hừm, cậu đã đúng về điều đó. Khi tôi liếc nhìn trở lại căn phòng, ngọn lửa đã lan khắp sàn nhà. Lửa đã lan đến thành ống khói. Ngọn lửa tham lam đang ngấu nghiến ngốn lấy cái hốc và những thứ trong đó. Tôi khẽ thở dài. “Được thôi,” tôi đáp. “Nếu cậu đã nói thế.”

Lockwood nở nụ cười đen như bồ hóng. “Trong sáu tháng qua, có khi nào tôi làm cậu thất vọng chưa?”

Tôi đang chuẩn bị mở mồm liệt kê danh sách của mình thì trần nhà bên trên chiếc bàn sụp xuống. Những thanh gỗ đang cháy và những mảng vôi vữa đổ sập xuống đằng sau chúng tôi. Có thứ gì đó đập vào lưng tôi. Nó hất tôi ra bên ngoài khung cửa sổ. Lockwood gắng tóm lấy tôi khi tôi ngã. Cậu mất thăng bằng; tay chúng tôi chới với trong không trung. Chúng tôi dường như treo ở đó trong thoáng chốc, lơ lửng cùng nhau giữa nóng và lạnh, giữa sống và chết - rồi cả hai chúng tôi ngã nhào vào màn đêm, và chẳng có gì ngoài bóng tối xung quanh ùa tới.

« Lùi
Tiến »