Cầu Thang Gào Thét

Lượt đọc: 111 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
PHẦN 4 - DINH THỰ
CHƯƠNG 17

Có thể nói rằng chúng tôi, tôi và George, có những khác biệt trong những tháng ngày tôi làm việc ở Lockwood & Đồng sự. Chúng tôi cãi nhau suốt về những thứ to tát (chẳng hạn như khi một đứa có cái mặt đầy muối hoặc suýt bị phạt mất mảng da đầu bởi đường vung kiếm loạn xạ của đứa kia), và chúng tôi đấu đá về những thứ nhỏ nhặt (phân công giặt đồ, dọn dẹp nhà bếp, thói quen để bình ma ở những nơi không ngờ đến của George, chẳng hạn như đằng sau cửa nhà vệ sinh). Chúng tôi đối đầu nhau trong hầu hết mọi thứ. Điều mà chúng tôi cơ hồ chưa bao giờ làm là về cùng phe với nhau trong một cuộc tranh luận.

Buổi trưa hôm đó, sau khi ông Fairfax đi khỏi, là một trong những dịp hiếm hoi như thế.

Ngay khi chiếc Rolls-Royce rền rền chạy đi, cả hai chúng tôi quây lấy Lockwood vì đã không tham khảo ý kiến của chúng tôi trước khi quyết định. Tôi nhắc cho cậu nhớ về tai tiếng của dinh thự đó. George tranh cãi rằng chúng tôi cần ít nhất nửa tháng, và tốt hơn là cả một tháng, để có thể nghiên cứu một cách thỏa đáng về lịch sử của nó. Bất cứ khoảng thời gian nào ít hơn thế đều không khác gì tự sát.

Lockwood vui vẻ lắng nghe chúng tôi mà không ngắt lời. “Các cậu nói xong chưa?” cậu nói. “Tốt lắm. Có ba điểm. Thứ nhất: đây có lẽ là cơ hội duy nhất của chúng ta để cứu công ty trước khi chúng ta phá sản. Chúng ta có thể trả cho nhà bà Hope một lần xong luôn thoát khỏi DEPRAC. Đó là một cơ hội đặc biệt và đơn giản là chúng ta không thể bỏ qua được. Thứ hai: tôi là người điều hành ở đây, và những quyết định của tôi phải được tuân thủ. Thứ ba: chẳng phải đây là công việc hấp dẫn nhất chúng ta từng có sao? Cầu Thang Gào Thét? Căn Phòng Đỏ? Thôi nào các cậu! Cuối cùng chúng ta đã có được một công việc xứng đáng với tài năng của chúng ta! Các cậu có muốn suốt phần đời còn lại đi đánh hơi những Bóng buồn tẻ ở vùng ngoại ô không? Đây là thứ thực sự ra trò! Không nhận vụ này có thể coi là tội ác đấy.”

Cách lập luận của cậu, đặc biệt là điểm thứ hai, không hoàn toàn thuyết phục được chúng tôi. George giận dữ lau kính vào áo. “Tội ác thực sự,” cậu ấy nói, “chính là những điều kiện vô nhân đạo của Fairfax. Không pháo, Lockwood ạ! Điều đó quả là điên rồ!”

Lockwood duỗi người trên ghế xô pha. “Đó rõ ràng là một yêu cầu thú vị.”

“Thú vị ư?” tôi gào lên. “Vô nhân đạo thì có!”

“Ông già mất trí rồi,” George nói. “Nếu chỗ đó chỉ nguy hiểm bằng một nửa những thứ ông ấy đã nói với chúng ta thôi, thì cũng họa có điên mới vào đó mà không mang theo mọi thứ vũ khí ta có!”

Tôi gật đầu. “Không ai đối đầu với Loại Hai mà không có một ống Lửa Hy Lạp cả!”

“Đúng vậy! Mà đây còn là một cụm Loại Hai đấy...”

“Với khả năng gây chết chóc đã được chứng tỏ...”

“Thêm vào đó chúng ta không có đủ thời gian để...”

“... nghiên cứu những dữ liệu lịch sử,” Lockwood nói. “Đúng, đúng, tôi biết, vì cứ ba mươi giây các cậu lại gào vào tai tôi một lần rồi. Hai mụ hàng cá các cậu có thể im đi và lắng nghe được không? Dù ông ấy có vẻ kỳ quặc, nhưng ông Fairfax là khách hàng của chúng ta, và chúng ta phải đáp ứng những mong muốn của ông ấy. Chúng ta còn có kiếm nữa, phải không nào? Và rất nhiều xích sắt để phòng thủ nữa. Bởi thế không hẳn là chúng ta đi vào tay không.” Cậu ngần ngại. “Lucy, cậu lại nhìn đăm đăm kiểu đó rồi.”

“Phải đấy. Bởi vì tôi không nghĩ cậu đang nhìn nhận vấn đề một cách nghiêm túc.”

“Sai rồi. Tôi đang hoàn toàn nghiêm túc đấy. Chúng ta sẽ tới dinh thự Combe Carey, chúng ta đánh cược cả mạng sống của mình, đó là điều chắc chắn.” Cậu mỉm cười. “Nhưng chẳng phải đó là điều chúng ta vẫn làm sao?”

“Chỉ khi được trang bị thỏa đáng,” George gầm gừ. “Và còn một thứ khác nữa. Những gì ông Fairfax nói về việc chọn chúng ta chẳng hợp lý chút nào cả. Có tới mười lăm công ty thám tử ở London lớn hơn và thành công hơn Lockwood & Đồng sự. Vậy mà cậu dường như chẳng hề ngạc nhiên khi ông ấy tới gõ cửa văn phòng chúng ta.”

Lockwood lắc đầu. “Ngược lại, tôi nghĩ thật đặc biệt khi ông ấy làm thế. Đó gần như là thứ hấp dẫn nhất trong vụ này. Chính vì thế chúng ta phải tận dụng tối đa cơ hội này và xem điều gì sẽ xảy ra. Còn bây giờ, nếu đó là tất cả...”

“Chưa đâu,” tôi nói. “Còn chưa hết đâu. Thế còn về Hugo Blake và mặt dây chuyền đó? Có lẽ nó đã trôi tuột khỏi tâm trí cậu, nhưng chúng ta vừa mới bị trộm đột nhập mười hai giờ trước đấy. Chuyện đó giải quyết sao đây?”

“Tôi không quên Blake đâu,” Lockwood nói. “Nhưng ông Fairfax và lời đề nghị của ông ấy là ưu tiên của chúng ta lúc này. Ông ấy đã cho chúng ta bốn mươi tám giờ để chuẩn bị, và chúng ta phải hết sức tận dụng thời gian đó. Blake hiện tại ở trong tù. Chúng ta không cần thiết phải mang mặt dây chuyền tới cho ông Barnes ngay lúc này. Bên cạnh đó, tôi phải thử giải mật mã kia trước khi bàn giao cho ông ta mới được. Đó sẽ là thông tin mới để cung cấp giới báo chí - hy vọng là cùng với những chi tiết về chiến công của chúng ta ở dinh thự Combe Carey.” Cậu giơ một bàn tay lên khi tôi cố ngắt lời. “Không, Lucy, chúng ta sẽ không bị trộm lần nữa đâu - bọn chúng biết rằng giờ đây chúng ta đã cảnh giác. Và cô bạn Annie Ward của cậu đã chờ đợi công lý năm mươi năm rồi, thêm một vài ngày cũng chẳng khác gì đâu. Thôi nào, đến lúc bắt tay vào việc rồi. George: tôi có một số thứ muốn cậu tìm hiểu.”

“Hiển nhiên rồi,” George càu nhàu. “Tòa dinh thự đó.”

“Đúng vậy, và một vài thứ khác nữa. Hãy chuẩn bị sẵn sàng nhé, và cố gắng vui vẻ lên. Đây là thời gian nghiên cứu mà - cậu phải phấn chấn lên mới đúng chứ. Lucy, nhiệm vụ của cậu ngày hôm nay là giúp tôi sửa nhà và sắp xếp dụng cụ. Mọi người hài lòng cả chứ? Tốt.”

Hài lòng hay không thì cũng không thể tranh cãi với Lockwood khi cậu đang trong tâm trạng đó, vì thế tôi và George biết rằng tốt hơn là không nên cố. Chẳng bao lâu sau, George lên đường tới Trung tâm Lưu trữ, trong khi tôi cùng làm việc với Lockwood ở dưới tầng hầm. Và thế là hai ngày làm việc điên cuồng bắt đầu.

Buổi chiều đầu tiên ấy, Lockwood giám sát việc sửa chữa và gia cố các lớp phòng thủ ở nhà chúng tôi. Cửa trước được thay khóa, và những thanh sắt cứng - phù hợp cho cả việc ngăn người sống cũng như người chết - được lắp đặt vào cửa sổ tầng hầm. Trong khi công nhân làm việc, cậu ngồi cạnh điện thoại gọi liên tục. Cậu gọi Mullet & Các Con Trai, một công ty buôn kiếm, để đặt hàng những lưỡi kiếm mới toanh; cậu nói chuyện với Tiệm Satchell Phố Jermyn, nhà cung cấp những trang thiết bị thám tử chính ở London, yêu cầu chuyển sắt và muối tới để bù cho việc phải để pháo lại.

Trong khi đó tôi dành thời gian xếp vũ khí và dụng cụ phòng thủ của chúng tôi trên sàn tầng hầm. Tôi đánh bóng đám dây xích và kiếm, đổ đầy những lọ mạt sắt. Tôi kiểm tra lại bộ ấn bạc, lựa chọn tất cả những chiếc hộp mạnh nhất, những dải băng và lưới xích, và sắp những dụng cụ nhỏ hơn vào một bên. Cuối cùng, thật đáng tiếc, tôi bỏ những ống pháo ra khỏi đai dụng cụ của chúng tôi và đặt chúng trở lại nhà kho. Chiếc đầu trong cái bình ma vừa chăm chú theo dõi toàn bộ công việc đó vừa lẩm bẩm ra vẻ khẩn trương với tôi qua lớp thủy tinh mờ đục, cho tới khi tôi bực mình lấy tấm vải che nó đi.

Trong suốt thời gian chúng tôi chuẩn bị, Lockwood dường như bị sao nhãng trước quy mô của cuộc phiêu lưu sắp tới. Cậu đầy sức sống - tôi chưa từng thấy cậu sôi nổi hơn thế, nhún nhảy khắp nhà, lao lên cầu thang ba bậc một lúc - nhưng cũng có vẻ bận tâm suy nghĩ một cách kỳ quặc. Cậu chẳng mấy khi nói gì, và thi thoảng lại sao nhãng khỏi những công việc đang làm và nhìn trân trối vào khoảng không, như thể đang lần theo một mẫu hoa văn phức tạp nào đó trong đầu, cố gắng xem nó kết thúc ở đâu.

George ở lì Trung tâm Lưu trữ cả ngày; khi tôi đi ngủ cậu vẫn chưa trở về và khi tôi thức dậy vào sáng hôm sau thì cậu đã đi rồi. Tôi ngạc nhiên khi thấy Lockwood cũng chuẩn bị để đi ra ngoài. Cậu đứng cạnh chiếc gương trong sảnh, cẩn thận chỉnh lại chiếc mũ bê rê to tướng trên đầu. Cậu mặc một bộ vét rẻ tiền và mang một chiếc va li đã sờn cũ ở bên cạnh. Khi tôi nói chuyện với cậu, cậu trả lời bằng một giọng quê đặc sệt, khác xa với giọng bình thường.

“Nghe thế này được chứ?” cậu hỏi. “Thích hợp với vùng nông thôn, phải không?”

“Tôi nghĩ là vậy. Tôi chẳng hiểu cậu nói gì cả. Cậu đang làm gì vậy?”

“Tôi chuẩn bị tới Combe Carey. Tôi muốn kiểm tra vài điều. Tôi sẽ trở về khá muộn đấy.”

“Cậu muốn tôi đi cùng chứ?”

“Xin lỗi. Ở đây còn có công việc quan trọng cần phải làm, Lucy, và tôi cần cậu thường trực ở đây. Sẽ có hàng của Satchell và Mullet chuyển đến. Khi hàng đến, cậu có thể lấy các thanh kiếm mới ra kiểm tra lại được chứ? Gọi cho ông Mullet nếu có bất cứ vấn đề gì. Còn hàng của Satchell thì không phải lo; khi về tôi sẽ mở ra xem. Rồi cậu kiểm tra các túi dụng cụ lần nữa và chuẩn bị sẵn sàng đồ ăn nhé. Còn nữa,” - cậu thò tay vào túi áo khoác và rút ra một hộp thủy-tinh-bạc nhỏ - “tôi muốn cậu giữ sợi dây chuyền của cô gái ma kia. Chúng ta sẽ tính tiếp với nó sau vài ngày nữa, nhưng trong thời gian này, hãy giữ nó cẩn thận cho tôi. Đeo nó trên người cậu, như trước kia ấy.” Cậu xách va li lên, đoạn bước ra hành lang. “Ồ, còn nữa này, Luce, ngoại trừ những người đưa hàng ra, cậu đừng cho bất cứ ai vào nhé. Tiếp theo ông bạn đeo mặt nạ của chúng ta có thể sẽ thử một cách tiếp cận xảo trá hơn đấy.”

Chiều muộn hôm ấy: mặt trời mùa đông như một chiếc đĩa tím mờ chiếu thấp trên những mái nhà. Số 35 phố Portland Row lạnh lẽo và trống trải, đầy những khoảng xám của cơ man những bóng râm. Tôi ở một mình trong căn nhà này. Cả George lẫn Lockwood đều chưa về. Tôi nhận những thứ hàng người ta chuyển đến, sắp xếp lại những túi đồ nghề của cả nhóm, gói ghém đồ ăn và nước uống rồi là phẳng quần áo của tôi để chuẩn bị sẵn sàng cho buổi sáng ngày hôm sau. Tôi đã tập lại bài đấu kiếm với Esmeralda dưới tầng hầm. Lúc này tôi đi quanh nhà trong bóng chạng vạng mỗi lúc một thẫm dần, cố xua tan cảm giác khó chịu.

Vụ của ông Fairfax không phải điều thực sự khiến tôi bận tâm, dù những mối nguy hiểm của nó tụ lại như những bóng ma ở một góc trong tâm trí tôi. Tôi có thể thấy Lockwood đã đúng - đơn giản là chúng tôi không thể bỏ qua một lời đề nghị hào phóng và đặc biệt đến như vậy nếu chúng tôi muốn công ty này còn tồn tại. Còn về vô số câu hỏi xung quanh vụ này - chẳng hạn bản chất thực sự của Căn Phòng Đỏ và Cầu Thang Gào Thét là gì - tôi có đủ tự tin vào khả năng nghiên cứu của George để biết chắc rằng chúng tôi sẽ không hoàn toàn mù mờ khi bước vào đó.

Nhưng trong khi chuyện này hoàn toàn xứng đáng nhận được sự chú ý của chúng tôi, thì tôi cũng thấy khó chịu khi hơi có cảm giác mình bị gạt ra ngoài cuộc chơi. George đang làm việc mình vẫn làm với đám sách báo. Lockwood thì (có lẽ) đang thu thập thông tin mới về tòa dinh thự. Còn tôi? Tôi luẩn quẩn ở nhà, làm bánh kẹp phô mai và gói ghém vũ khí. Dĩ nhiên đó là một công việc quan trọng, nhưng đó không hẳn là công việc làm tôi phấn khích. Tôi muốn mình đóng góp nhiều hơn.

Tuy vậy, điều thực sự làm tôi bận tâm, là cái cách chúng tôi làm lơ vụ điều tra kia của chúng tôi. Tôi không đồng ý với Lockwood rằng chúng tôi có thể để mặt dây chuyền đó chờ đợi thêm vài ngày nữa. Với vụ trộm và việc dòng chữ kỳ lạ xuất hiện, tôi thấy dường như việc tiếp tục điều tra là rất cần thiết, và niềm tin đó được khẳng định bởi một cú điện thoại choáng váng gọi đến vào buổi chiều. Đó là thanh tra Barnes, thông báo rằng Hugo Blake sắp được thả.

“Không có đủ chứng cứ,” ông Barnes cáu kỉnh. “Tóm lại là như thế. Ông ta không chịu nhận tội, và chúng tôi không chứng minh được ông ta đã vào trong ngôi nhà đó. Lúc này đây các luật sư của ông ta đang rất bận rộn, và điều đó có nghĩa thời gian của chúng ta sắp hết. Trừ phi chúng ta tìm kiếm được thứ gì khác, cô Carlyle ạ, hoặc trừ phi bản thân ông ta vô tội - tôi e rằng ông ta sẽ ra khỏi đây vào ngày mai.”

“Gì cơ?” tôi gào to. “Nhưng các ông không thể để ông ta đi được! Ông ta rõ ràng có tội!”

“Đúng thế, nhưng chúng ta không thể chứng minh được điều đó, phải không nào?” Tôi cơ hồ có thể nhìn thấy hàng ria của Barnes rung rinh khi ông ta nói. “Chỉ việc ông ta đưa cô ấy về nhà thôi là chưa đủ. Chúng ta chưa có bằng chứng cuối cùng chứng minh mối liên hệ của ông ta với tội ác đó. Nếu lũ ngốc các cô cậu không đốt rụi ngôi nhà ấy, chúng tôi có lẽ đã có thể tìm được thứ gì khác ở đó. Như đã nói đấy, tôi rất tiếc, nhưng có vẻ như ông ta sẽ ra khỏi đây mà không trầy vi tróc vảy gì.” Khịt mũi một cái cuối cùng, viên thanh tra gác máy, để lại tôi cùng cơn phẫn nộ.

Chúng ta chưa có bằng chứng cuối cùng... Nhưng dĩ nhiên, có lẽ chúng ta đã có rồi.

Tôi lấy chiếc hộp nhỏ đeo trên cổ giơ lên dưới ánh sáng đang tắt dần. Đằng sau lớp kính, mặt dây chuyền vàng trông méo mó như thể một con lươn ở vùng nước nông. Tormentum meum, laetitia mea... Tôi như có thể đọc lên dòng chữ. Còn bên trong: nó là gì nhỉ? A (chèn kí tự đặc biệt) W; H.II.2.115... Bằng cách nào đó, những chữ cái và con số này che giấu đầu mối cuối cùng. Đó chính là điều Blake săn đuổi. Đó chính là lý do lão muốn chiếm lại nó tới vậy. Có lẽ khi chúng tôi giao nộp nó cho Barnes, ông ta sẽ tìm ra được vấn đề.

Hoặc cũng có thể không. Có thể tên sát nhân sẽ lại tiếp tục thoát tội, như lão đã từng trong năm mươi năm.

Cái lạnh và cơn giận dữ dấy lên trong tôi. Nếu chúng tôi không giải mã được nó, cơ hội cuối cùng sẽ qua đi. Blake sẽ chẳng bao giờ thú nhận điều đã xảy ra, và chẳng có ai khác biết điều đó cả.

Không ai khác, ngoại trừ...

Tôi nhìn xuống chiếc hộp thủy tinh trong tay mình.

Cái ý tưởng đột ngột đến với tôi táo tợn tới nỗi tôi chỉ có thể đứng nguyên đó mất một lúc, lắng nghe tiếng đập bồn chồn của con tim mình. Việc đó hiển nhiên có thể đặt mạng sống của tôi vào vòng nguy hiểm, dù tôi nghĩ mình có thể dễ dàng tìm cách tránh được; tệ hơn, nó có thể làm Lockwood, người đã cảnh báo tôi không được làm bất kỳ điều gì nguy hiểm khi chưa được phép, phẫn nộ. Nếu tôi có dù chỉ một chút lý trí thì tôi nên đợi cậu trở về, nhưng tôi biết khá chắc chắn rằng cậu sẽ không để tôi tiến hành thử nghiệm tôi đã lên kế hoạch. Và rồi tôi sẽ thực sự tốn một ngày chẳng được tích sự gì, trong khi gã Blake tàn độc đó đang chờ được thả.

Tôi đi vô định trong nhà, đắn đo cân nhắc kế hoạch trong tâm trí mình. Trời đã tối; và tôi thấy mình ở trong bếp. Chầm chậm, tôi theo những bậc thang sắt xuống tầng hầm bên dưới. Ở bức tường phía lưng nhà, những chiếc giá để các đồ tạo tác tạo thành một tấm lưới đen sì. Tối nay bàn tay cướp biển sáng mờ màu tím hoa cà, trong khi những chiến lợi phẩm khác vẫn tối đen.

Thật đáng để mạo hiểm. Nếu tôi thành công, chúng tôi có thể giải được mật mã kỳ lạ trên mặt dây chuyền đó. Tôi có thể có được thông tin mang tính quyết định, thứ xác nhận tội ác của Blake. Nếu tôi thất bại thì cũng có sao đâu? Lockwood chẳng cần biết tới thử nghiệm này.

Những sợi xích sắt đã được trải dưới sàn nhà, được bôi dầu và kiểm tra, sẵn sàng để đóng gói. Tôi lấy sợi dài và dày nhất, dày chừng năm phân, kéo vào phòng tập kiếm, nơi hai bù nhìn nhồi rơm Joe và Esmeralda treo lơ lửng trong bầu không khí yên ắng sầu muộn. Tôi rải nó ra thành một vòng tròn dày gấp đôi bình thường, đường kính khoảng chừng mét hai, hai đầu xoắn lại với nhau. Để chắc chắn rằng vòng xích không thể bị bật tung ra, tôi khóa hai mắt xích ở hai đầu bằng một chiếc khóa xe đạp. Đây là lớp phòng thủ mạnh, đảm bảo ngăn cản được Loại Hai. Có lẽ do Sắt Fairfax sản xuất. Thường thì các thám tử sẽ đứng ở bên trong, được bảo vệ an toàn khỏi các hồn ma đi lang thang phía ngoài.

Hôm nay, tôi sẽ thay đổi các quy tắc.

Phòng tập kiếm không có cửa sổ, bởi vậy trong đó đã tối sẵn rồi. Đồng hồ của tôi mới chỉ năm giờ chiều, thông thường lúc này vẫn còn quá sớm để sự hiện hồn toàn phần diễn ra. Nhưng tôi không lựa chọn chờ đợi. Lockwood và George có thể trở về bất cứ lúc nào. Bên cạnh đó, khi một hồn ma đang rất hăm hở xuất hiện, thì ai mà biết nó có thể xuất hiện sớm tới đâu?

Tôi bước qua dây xích sắt vào trong vòng tròn và lấy chiếc hộp thủy-tinh-bạc ra khỏi túi áo. Quỳ dưới sàn, tôi đẩy chiếc lẫy, lật nắp hộp ra và để chiếc mặt dây chuyền rơi xuống lòng bàn tay. Nó lạnh thấu xương, cứ như thể thứ gì đó được lấy ra từ tủ đông. Tôi cẩn thận đặt nó xuống sàn nhà. Rồi tôi đứng dậy và buớc lùi ra khỏi vòng xích sắt.

Tới giờ mọi việc đều dễ dàng. Tôi không mong chờ có kết quả ngay lập tức, bởi vậy tôi vào khu văn phòng để lấy vài thứ. Tôi chỉ ra ngoài trong khoảng hai phút, nhưng khi quay trở lại, không khí trong phòng tập đã trở nên băng giá. Joe và Esmeralda đang đung đưa nhè nhẹ dưới những sợi xích treo chúng.

“Annie Ward phải không?” tôi hỏi.

Không gì cả - không có tiếng đáp lại, nhưng tôi cảm thấy thái dương mình căng ra, một năng lượng yếu ớt đang tập hợp lại trong căn phòng. Tôi đứng cách những vòng xích sắt một đoạn, trong túi áo có một gói muối và tay cầm một tờ giấy.

“Annie Ward phải không?” tôi lại nói. “Tôi biết đó là cô.”

Một thứ ánh sáng màu bạc mờ mờ xuất hiện bên trong vòng xích sắt. Một hình bóng hai chiều nhạt nhòa của một cô gái cong gập, uốn éo; lúc hiện, lúc ẩn.

“Ai đã giết cô, Annie?” tôi hỏi.

Cái bóng lại biến dạng và lập lòe như lúc trước. Tôi lắng nghe, không thấy tiếng nói nào cả. Áp lực ở hai bên thái dương giờ đã trở nên đau đớn.

“Có phải là Hugo Blake không?”

Chẳng có gì thay đổi - ít nhất là theo những gì tôi thấy được. Trong một thoáng, tôi nghĩ mình đã bắt được một tiếng thì thầm rất nhỏ, như thể có ai đó đang nói chuyện rất khẽ ở một căn phòng phía xa. Tôi cố gắng tập trung lắng nghe; trán tôi nhói lên vì nỗ lực... Không được. Biến mất rồi. Nếu quả thật nó đã từng xuất hiện ở đó.

Thực sự sẽ là quá nhiều nếu tôi hy vọng sẽ thu nhận được gì đó. Nếu việc thẩm vấn người chết đơn giản như vậy, thì những tài năng lớn đã lão luyện trong chuyện này. Trên thực tế, chỉ có Marissa Fittes từng làm việc đó, trong những cuộc nói chuyện huyền thoại của bà ấy với các Loại Ba. Không, tôi đang đùa với ai kia chứ? Trong một khoảnh khắc nữa thôi tôi sẽ lấy muối ra, dọn sạch mớ rắc rối này.

Dẫu vậy, tôi còn điều cuối cùng để thử.

Tôi đã có bản copy của George trong tay mình, và giấu nó đằng sau lưng. Giờ tôi đưa nó vòng ra đằng trước, giở nó ra và bước đến gần vòng xích sắt. Tôi lật mở trang giấy để cho những bức hình của Blake đối diện với vòng tròn. Lão xuất hiện hai lần - trong bức ảnh chụp chính diện, đang cười, đeo cà vạt, đội mũ và mang găng tay đen, và cũng như thế trong bức ảnh tập thể bên cạnh đài phun nước, đứng rất sát Annie Ward.

“Đây,” tôi nói. “Có phải lão không? Có phải H...”

Một tiếng gào chói tai, một tiếng hú chất chứa buồn khổ và giận dữ, hất tôi ngã xuống. Gió thổi tung khắp phòng, khiến sợi xích sắt căng ra thành một vòng tròn hoàn hảo, thổi tung bụi cát trên những bức tường tầng hầm. Hai hình nộm rơm bị văng lên quá cao và đập vào trần nhà; tôi trượt ngửa người, lùi ra gần tới cửa, vừa trượt vừa gào to vì áp lực trong đầu tôi lớn tới nỗi tôi nghĩ sọ mình sẽ nứt ra mất. Tôi nhìn lên, thấy hồn ma đang lao tới lui bên trong vòng xích sắt, liên tục đập vào đường biên giới hạn, phun ra những luồng sinh chất kêu xèo xèo mỗi khi chúng chạm vào rìa. Hình dạng của bóng ma bị bóp méo một cách kỳ cục, chiếc đầu dài, chẳng ra hình thù gì cả, thân người thì mảnh khảnh, nứt ra như một khúc xương bị vỡ. Tất cả những đường nét của một cô gái đã biến mất. Còn tiếng than khóc thì vẫn cứ phát ra, khiến tôi chói tai và sững người.

Tôi đã đánh rơi trang giấy khi ngã xuống, nhưng quả bom muối thì vẫn ở trong túi áo khoác. Tôi nhoài người ngồi dậy và ném thật mạnh vào trong vòng tròn.

Vỏ nhựa nổ tung, muối bung ra; thứ va đập, than khóc kia biến mất. Ngay lập tức, âm thanh trong đầu tôi tắt phụt.

Tôi ngồi uể oải trên sàn, miệng há ra, mắt chớp chớp, tóc xòa vào mắt. Đối diện với tôi, hai hình nộm rơm đung đưa dữ dội; chúng nhanh chóng chậm lại rồi đứng yên hẳn.

“Ôi,” tôi nói. “Đau thật đấy.”

“Tôi cũng nghĩ như thế.”

Lockwood và George đứng ở khung vòm nhìn xuống tôi, gương mặt đờ đẫn vì kinh ngạc.

“Đợi đã!” tôi nói. “Đừng nói nữa, George! Đợi đã! Tôi sẽ chỉ cho các cậu thấy!”

Hai phút đã trôi qua mà tôi vẫn chưa tìm được lời nào. Đúng vậy, tôi đã quá bận rộn: công việc đầu tiên của tôi, sau khi đầu óc tôi ngừng quay cuồng, là tìm lại mặt dây chuyền - nói thì dễ nhưng làm thì khó, bỏi vì nó đã bị phủ trong lớp vảy muối đông cứng chút nữa thì làm rộp da tôi. Rồi sau đó tôi phải bỏ nó trở lại chiếc hộp - lại cũng không dễ chút nào, khi George Cubbins cứ gào vào tai tôi. Nhưng tôi cần phải lên tiếng, và phải lên tiếng thật nhanh. Lockwood vẫn chưa nói lời nào với tôi. Mặt cậu biến sắc, và môi cậu đang mím chặt.

“Nhìn này,” tôi nói và nhặt trang giấy từ dưới sàn lên. “Tôi đã làm điều mà chúng ta đáng lẽ phải làm ngay từ đầu. Tôi đã cho Annie Ward xem những bức hình này. Chúng có hình của ai? Hugo Blake. Cô ấy đã làm gì? Cô ấy đã nổi điên lên. Tôi chưa từng nghe thấy tiếng thét nào như vậy.”

“Cậu đã cố tình thả cô ấy ra sao?” Lockwood nói. “Đó là một hành động ngu ngốc.”

Khi tôi nhìn mặt cậu ấy, tim tôi thắt lại. “Có thả hẳn đâu,” tôi tuyệt vọng nói. “Chỉ là... tự do hơn thôi. Và điều đó đã đem lại kết quả, điều mà trước đây chưa phương pháp nào đạt được.”

George khịt mũi. “Kết quả gì cơ? Cô ấy đã thực sự nói chuyện với cậu sao? Không. Cô ấy đã ký tên vào một văn bản pháp luật sẽ có hiệu lực trước tòa ư? Không.”

“Phản ứng đó rất rõ ràng, George. Nhân nào quả ấy. Cậu không thể chối bỏ mối liên hệ đó được.”

Lockwood gật đầu. “Cho dù thế đi nữa, cậu cũng không nên làm việc đó. Đưa tôi trang giấy ấy nào.”

Tôi đưa cậu mà không nói lời nào, hai mắt tôi nhoi nhói. Tôi đang gặp rắc rối lớn. Tôi lại đưa ra một quyết định sai lầm, và lần này tôi biết Lockwood sẽ không tha thứ cho tôi. Tôi có thể thấy điều đó trên gương mặt cậu. Công việc của tôi ở công ty này sẽ kết thúc ở đây. Bỗng chốc tôi hiểu công việc tôi đã ném đi quý giá đến nhường nào.

Lockwood bước sang một bên, đôi giày của cậu lạo xạo trên lớp muối, đứng nghiên cứu trang giấy dưới ánh đèn. George thì không có được may mắn như thế; cậu bước lại gần, hai mắt trợn trừng hết cỡ đằng sau cặp kính tới mức gần như lồi ra và ép cả vào mặt kính.

“Tôi không dám tin cậu lại làm thế, Lucy ạ. Cậu điên thật rồi! Cố tình thả một con ma cơ đấy!”

“Thử nghiệm thôi mà,” tôi nói. “Cớ sao cậu lại phàn nàn chứ? Cậu vẫn nghịch chiếc bình ma ngu ngốc đó mãi mà.”

“Sao so sánh thế được. Tôi luôn giữ con ma đó ở bên trong bình. Mà nữa, đó là nghiên cứu khoa học. Tôi chỉ thực hiện trong những điều kiện nghiêm ngặt.”

“Nghiêm ngặt ư? Hôm nọ tôi thấy nó trong bồn tắm đấy!”

“Đúng thế. Tôi làm thí nghiệm về phản ứng của hồn ma với sức nóng.”

“Còn việc bồn tắm đầy bọt thì sao? Bọt phủ khắp chiếc bình. Cậu đã bỏ hương liệu sực mùi xà phòng vào trong nước, và...” tôi nhìn cậu. “Cậu đã tắm cùng với nó trong bồn, phải không George?”

Cậu ấy đỏ mặt. “Không, tôi đâu có. Tôi không thường làm thế. Tôi... tôi chỉ muốn tiết kiệm thời gian thôi. Tôi đang định vào bồn thì chợt nghĩ rằng tôi có thể làm một thí nghiệm rất hữu ích về sự kháng cự của ngoại chất với hơi ấm. Tôi muốn xem liệu nó có co lại...” Cậu khua hai tay loạn xạ trong không khí. “Gượm đã! Sao tôi lại đi thanh minh với cậu chứ? Cậu vừa mới thả một con ma ra trong nhà chúng ta!”

“Lucy...” Lockwood nói.

“Tôi đâu có thả nó ra!” tôi kêu lên. “Hãy nhìn chỗ muối kia kìa. Tôi hoàn toàn kiểm soát được mà.”

“Đúng vậy,” George nói, “thế nên chúng tôi mới thấy cậu nằm sõng soài trên sàn. Nếu cậu kiểm soát được hồn ma đó, thì do ăn may hơn là nhờ kỹ năng của cậu. Cái thứ chết tiệt đó đêm trước đã suýt lấy đầu chúng ta, và giờ cậu...”

“Ồ, thôi đừng phàn nàn nữa đi. Cậu đã khỏa thân cùng với một con ma...”

“Lucy!” Chúng tôi không nói chuyện với nhau nữa. Lockwood vẫn ở nguyên một tư thế từ khi chúng tôi bắt đầu cãi nhau, dưới ánh sáng ngọn đèn trần, tay cầm trang giấy giơ lên phía trước. Mặt cậu nhợt nhạt và giọng cậu rất lạ. “Cậu đã cho Khách xem tờ giấy này ư?”

“Ừ, đúng vậy. Tôi...”

“Cậu đã cầm nó như thế nào? Như thế này? Hay như thế này?” Cậu nhanh nhẹn xoay tay.

“Ừm, chắc như kiểu cuối cùng ấy.”

“Cô ấy thấy toàn bộ trang giấy chứ?”

“Ừm, đúng thế, nhưng chỉ trong chốc lát thôi. Rồi cô ấy phát điên, như các cậu đã thấy đấy.”

“Đúng vậy,” George nói gay gắt. “Chúng tôi đã thấy. Lockwood, nãy giờ cậu không nói gì mấy. Cậu có thể bảo Lucy rằng cô ấy không bao giờ nên làm bất cứ điều gì như thế này nữa được chứ? Tới giờ đã hai lần chúng ta gặp nguy hiểm rồi. Chúng ta cần phải nói rằng...”

“Chúng ta cần phải nói rằng làm tốt lắm,” Lockwood ngắt lời. “Lucy, cậu quả là thiên tài. Tôi nghĩ cậu đã tạo ra một mối liên hệ quan trọng. Đây là một đầu mối mang tính quyết định.”

Tôi cũng ngạc nhiên gần như George, cằm cậu lúc này trễ xuống và giật nhẹ. “Ồ. Cảm ơn...” tôi nói. “Cậu nghĩ... cậu nghĩ điều này sẽ giúp giải quyết vụ điều tra ư?”

“Rất nhiều.”

“Vậy chúng ta hãy mang nó đến nộp cảnh sát nhé? Chúng ta hãy đưa mặt dây chuyền cho ông Barnes xem được không?”

“Chưa đâu. George nói đúng đấy: phản ứng lúc nãy của hồn ma không hẳn được tính là chứng cứ. Nhưng đừng lo - nhờ có cậu, tôi tự tin chúng ta có thể sớm đưa câu chuyện của Annie Ward tới một kết thúc có hậu.”

“Tôi hy vọng thế...” Dù rất bối rối, tôi cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. “Nhưng có điều này các cậu nên biết. Hugo Blake sắp được thả rồi.” Tôi kể với bọn họ về cuộc gọi khi nãy.

Lockwood mỉm cười; dường như cậu đột nhiên trở nên thoải mái, vui vẻ nữa là khác. “Tôi thì chẳng lo lắng về chuyện đó làm gì,” cậu ấy nói. “Chúng ta đã gia cố ngôi nhà đâu ra đấy. Bọn họ sẽ không đột nhập vào đây lần nữa đâu. Tuy vậy, tôi không nghĩ chúng ta nên để mặt dây chuyền ấy ở lại đây khi chúng ta đến Combe Carey. Cậu mang nó theo nhé, Lucy - đeo nó quanh cổ cậu ấy. Tôi hứa chúng ta sẽ sớm giải quyết vấn đề này. Nhưng trước tiên” - cậu nhe răng cười - “còn có công việc của Fairfax nữa. George đã có vài tin tức về vụ này.”

“Đúng vậy,” George nói. “Tôi đã khám phá được chút ít về vụ ma ám đó.”

Tôi nhìn cậu. “Và nó có tệ như những gì ông Fairfax đã nói không?”

“Không.” George gỡ cặp kính ra và mệt mỏi dụi mắt. “Từ những điều tôi đã thấy, nó chắc chắn còn tệ hơn nhiều.”

« Lùi
Tiến »