NỖI KHIẾP SỢ Ở COMBE CAREY
NỖI KINH HOÀNG NHUỐM MÁU Ở “CĂN PHÒNG ĐỎ”
NHỮNG BÍ MẬT CỦA CÂY “CẦU THANG GÀO THÉT” ĐÃ ĐUỢC HÉ LỘ PHỎNG VẤN ĐỘC QUYỀN VỚI A.J. LOCKWOOD Ở TRANG TRONG
Ít lâu nay, đã có nhiều tin đồn lan truyền về nhũng sự kiện gần đây ở dinh thự Combe Carey và cái chết bất ngờ của chủ nhân nó, trùm kinh doanh lừng danh John William Fairfax. Trên tờ Thời báo của London ngày hôm nay, chúng tôi hãnh diện tiết lộ câu chuyện thật khó tin của đêm đó, được kể lại bởi một trong những nhân vật chủ chốt của sự việc, cậu Anthony Lockwood của công ty Lockwood & Đồng sự.
Trong cuộc nói chuyện độc quyền với phóng viên của chúng tôi, Lockwood miêu tả lại cụm Khách Loại Hai khủng khiếp mà đội của cậu ấy đã phát hiện thấy trong tòa nhà, những lối đi bí mật mà họ đã khám phá, và nỗi kinh hoàng của cái “giếng chết” tai tiếng ẩn giấu trong lòng ngôi nhà.
Cậu ấy cũng giải thích tình huống xung quanh cái chết thảm khốc của ông Fairfax, theo đó ông ấy đã chết vì một cơn đau tim sau khi bị ma-chạm trong cuộc đối đầu cuối cùng. “Ông ấy đã bước vào chái nhà đó bất chấp lời khuyên của chúng tôi,” Lockwood nói. “Ông ấy là một người dũng cảm, và tôi tin rằng ông ấy muốn tận mắt nhìn những Khách đó, nhưng sẽ luôn là thảm họa nếu một người không phải thám tử mà lại bước vào một khu vực bị ảnh hưởng.”
Lockwood cũng nói một cách cởi mở về những bước tiến mới trong vụ án giết Annabel Ward. “Chứng cớ mới đã xuất hiện,” cậu ấy nói, “và nó cho thấy nghi phạm ban đầu, ông Hugo Blake, không liên quan gì tới tội ác này. Mặc dù danh tính kẻ giết hại cô ấy vẫn còn là một ẩn số chưa có lời giải đáp, chúng tôi cũng rất vui khi có thể giúp phục hồi danh dự cho một người vô tội. Đó là một phần công việc chúng tôi có thể cống hiến cho xã hội.”
Bài phỏng vấn Lockwood: xem trang 4-5.
Cáo phó và tiểu sử của ông Fairfax: xem trang 56.
Những công ty thám tử tâm linh triển vọng nhất hiện tại: xem trang 83
Một tuần sau khi chúng tôi quay trở lại London, sau khi đã ngủ thật lâu và hoàn toàn hồi phục sau những gì đã phải trải qua, một bữa tiệc đã được tổ chức ở số 35 phố Portland Row. Nó không phải một bữa tiệc lớn - thực tế chỉ có ba chúng tôi - nhưng điều đó không ngăn cản Lockwood & Đồng sự làm một chuyến xuống phố ra trò. George mua rất nhiều bánh rán các loại từ cửa hàng ở góc phố. Tôi mua một ít ruy băng giấy treo xung quanh bếp. Lockwood quay trở về sau một chuyến tới Knightsbridge với hai chiếc giỏ mây khổng lồ chất đầy bánh kẹp xúc xích, mứt, bánh nướng, bánh ngọt, Coca-Cola, bia gừng và những thứ cao lương mỹ vị khác. Khi chúng tôi gở hết đồ ra, căn bếp của chúng tôi (và hai cái giá dưới tầng hầm) như thể đã biến mất. Chúng tôi ngồi giữa một vùng đất thần tiên của lạc thú ẩm thực.
“Uống vì dinh thự Combe Carey nào,” Lockwood nói và nâng cốc của mình lên, “và vì thành công nó đem đến cho chúng ta. Hôm nay chúng ta có thêm một khách hàng mới.”
“Thế tốt đấy,” George nói. “Trừ phi đó lại là quý bà mèo.”
“Không phải. Lần này là trường nữ sinh Chelsea. Họ báo có một ma hình trong ký túc xá, một người đàn ông cụt tứ chi lê lết trên sàn nhà tắm với thân mình đầy máu.”
Tôi nhặt một chiếc bánh kẹp xúc xích. “Nghe có vẻ hứa hẹn đấy.”
“Đúng vậy, tôi cũng mong chờ vụ này.” Lockwood lấy một miếng bánh thịt to bự. “Bài phỏng vấn mới nhất với tờ Thời báo rất có tác dụng. Cuối cùng chúng ta cũng đã nổi tiếng theo đúng nghĩa.”
George gật đầu. “Đó là bởi vì chúng ta đã không đốt cháy Combe Carey. Cho dù, nói đi thì cũng phải nói lại, chúng ta đã giết khách hàng của mình. Tôi cho rằng chúng ta còn cần phải cải thiện nhiều.”
Lockwood lại rót đầy cốc cho chúng tôi. Chúng tôi cùng nhau ăn trong bầu không khí yên lặng thân thiết.
“Tôi chỉ thấy tiếc,” tôi nói sau một lúc, “rằng ông Barnes đã bắt cậu nói dối về Fairfax. Đáng ra lão phải bị vạch trần trước công chúng vì những điều lão đã làm.”
“Tôi hoàn toàn đồng ý,” Lockwood nói, “nhưng ở đây chúng ta đang nói tới một gia đình rất quyền lực, và một trong những công ty quan trọng nhất ở nước Anh. Nếu người đứng đầu của họ bị lật tẩy là một kẻ sát nhân và một kẻ vô lại, thì những hậu quả khủng khiếp sẽ xảy ra. Và với việc Vấn đề đang ngày càng xấu đi, đó không phải điều DEPRAC muốn cân nhắc.”
Tôi đặt nĩa xuống. “Chậc, nếu có hậu quả thì đã sao? Cái thứ bá láp này thật sự không công bằng, phải không? Sẽ không ai biết được sự thật về Fairfax, hoặc về Annie Ward, hoặc...”
“Nhờ có cậu, Lucy,” Lockwood ngắt lời, “hồn ma của Annie Ward đã có được chính xác điều cô ấy mong muốn. Công lý đã được thực thi. Đó thực sự là một kết quả tuyệt vời, cho dù cậu nhìn nó theo góc độ nào. Annie Ward tóm được kẻ giết cô ấy, Fairfax bị trừng trị, ông Barnes che đậy câu chuyện cho lão, Blake được giải oan... Và bởi vì ông Barnes muốn chúng ta giữ yên lặng về bản chất thật sự của vụ này, ông ấy đã phải để tôi tới tờ Thời báo với tất cả những chi tiết thú vị còn lại. Thế có nghĩa là chúng ta còn được quảng cáo miễn phí nữa. Tuyệt vời. Tất cả mọi người đều vui vẻ.”
“Ngoại trừ Fairfax,” George nói.
“Ồ, phải rồi. Ngoại trừ lão.”
“Tôi không biết DEPRAC còn đang che giấu những gì khác nữa?” tôi nói. “Các cậu có thấy họ tiến vào nơi đó và thu dọn nhanh chóng như thế nào không? Cứ như thể họ hứng thú với bộ áo giáp và mũ thép của Fairfax hơn là những tội ác của lão. Chiếc mũ thép đó thật là kỳ quặc... Tôi rất muốn được xem xét nó thật kỹ.”
Lockwood cười vẻ buồn rầu. “Không được đâu. Giờ này nó đã ở trong hầm cất giữ của Sở Cảnh sát Thủ đô, ở sâu dưới lòng đất rồi. Cậu sẽ không bao giờ thấy những thứ như thế nữa đâu.”
“Thật may tôi lén lấy được cặp kính này,” George nói. Cậu gỡ cặp kính vốn đang treo ở đằng sau ghế xuống. “Nó lạ lắm,” cậu nói. “Theo tôi thấy thì nó chẳng có tác dụng gì. Nó chỉ hơi nhòe một chút; làm mắt ta có cảm giác rất kỳ cục... Ở trên mắt kính cũng có một dấu gì đó rất lạ - ngay ở đây. Cậu nghĩ đó là gì, Lucy?”
Cậu chuyển nó sang cho tôi. Cặp kính nặng hơn so với tôi nghĩ, và rất lạnh. Khi tôi nheo mắt thật gần, tôi chỉ có thể nhận ra một hình ảnh nhỏ xíu in ở mép phía trong của mắt kính bên trái... “Trông giông giống một cái đàn hạp kỳ cục,” tôi nói. “Kiểu đàn Hy Lạp cỡ nhỏ hai bên uốn cong ấy. Có thể nhìn thấy cả những dây đàn, đây này. Có ba dây...”
“Đúng rồi. Hừm, chắc chắn đó không phải logo của Fairfax.” George quẳng cặp kính xuống giữa những hộp mứt trên bàn. “Chắc tôi cũng chỉ có thể tiếp tục thử nghiệm mà thôi.”
“Cậu hãy làm thế nhé, George,” Lockwood nói. Chúng tôi lại nâng cốc.
“Chúng ta sắp hết bia gừng rồi,” George đột nhiên nói. “Và chúng ta cần thêm bánh rán nữa. Đây là một nhiệm vụ quan trọng, và cậu có thể giao phó cho tôi.” Cậu đứng bật dậy, mở cửa tầng hầm, và biến mất dưới đó.
Lockwood và tôi ngồi đối diện nhau. Chúng tôi chạm mắt nhau, mỉm cười và nhìn ra chỗ khác. Không khí đột nhiên có vẻ hơi khó xử, giống như những ngày xưa.
“Nghe này, Lucy,” Lockwood nói. “Có điều này tôi cứ định hỏi cậu.”
“Ừ. Cứ hỏi đi.”
“Khi chúng ta quay trở lại thư viện và Grebe đang chuẩn bị bắn cậu... Cậu đã lấy sợi dây chuyền ra và chủ định thả hồn ma đó ra, phải không?”
“Tất nhiên.”
“Điều đó đã cứu mạng chúng ta, bởi vậy rõ ràng đó là một quyết định sáng suốt. Một lần nữa cậu đã làm rất tốt. Nhưng tôi chỉ băn khoăn...” Cậu chăm chú nhìn những chiếc bánh kẹp một lúc. “Sao cậu biết cô ấy không tấn công cả chúng ta nữa?”
“Tôi đâu có biết. Nhưng bởi vì Fairfax chắc chắn sẽ giết chúng ta, nên có vẻ mạo hiểm như vậy cũng đáng.”
“OK... vậy là năm ăn năm thua.” Cậu lưỡng lự. “Vậy cô gái ma không nói gì với cậu ư?”
“Không.”
“Cô ấy không bảo cậu lấy mặt dây chuyền ra khỏi hộp chứ?”
“Không.”
“Thế vào đêm xảy ra vụ cháy, cô ấy cũng không bảo cậu lấy mặt dây chuyền từ xác cô ấy à?”
“Không!” Tôi nở nụ cười chế nhạo mang thương hiệu L. Carlyle với cậu ấy. “Lockwood... có phải cậu đang cho rằng tôi bị hồn ma đó điều khiển không đấy?”
“Không đâu. Chỉ là đôi lúc tôi không hiểu cậu cho lắm. Lúc ở trong thư viện, khi cậu giơ sợi dây chuyền ra, cậu dường như không sợ hãi chút nào.”
Tôi thở dài; điều đó cũng đã luôn luẩn quẩn trong tâm trí tôi, kể từ lúc nó xảy ra. “Nghe này,” tôi đáp, “thành thực mà nói, cũng không quá khó để đoán ra hồn ma sẽ tập trung vào Fairfax: tôi nghĩ tất cả chúng ta đều có thể đoán trước được điều đó. Nhưng cậu nói đúng. Tôi đã khá chắc chắn rằng cô ấy sẽ không tấn công chúng ta một lần nữa. Cô ấy không bảo tôi thế. Theo một cách nào đó tôi đã cảm nhận được dự định của cô ấy. Đó là điều đôi lúc đi kèm với Năng lực của tôi. Tôi không chỉ đọc được những tình cảm trong quá khứ, mà còn, một cách lờ mờ, cảm nhận được những gì linh hồn đó đang nghĩ ở hiện tại.”
Lockwood nhăn trán. “Tôi đã để ý thấy một vài lần rằng cậu dường như biết rõ những điều rất tinh tế về các Khách của chúng ta,” cậu nói. “Như hồn ma ở cây liễu mấy bữa trước. Cậu nói rằng ông ấy đang khóc than cho ai đó yêu dấu... Nhưng có khi nào cậu đã nghe thấy ông ấy nói thế chăng?”
“Không, ông ấy không nói gì cả. Tôi chỉ cảm thấy điều đó thôi. Cũng có thể tôi đã sai. Khó mà biết được khi nào thì nên tin vào những cảm giác đó, khi nào thì không.” Tôi nhặt một chiếc kẹo sô cô la lên mân mê rồi đặt xuống trở lại. Tôi đưa ra một quyết định đột ngột. “Vấn đề là, Lockwood ạ,” tôi nói, “Không phải lúc nào tôi cũng quyết định đúng. Trước đây tôi đã vài lần phạm sai lần. Tôi chưa từng nói với cậu về vụ cuối cùng của tôi trước khi tôi tới London. Tôi cảm nhận hồn ma đó là rất xấu xa, nhưng tôi đã không tin tưởng vào trực giác của mình, và người giám sát của tôi cũng đã không lắng nghe tôi. Đó là một con Biến Hình, và nó đã đánh lừa tất cả chúng tôi. Nhưng tôi đã gần như nhìn thấu nó. Nếu tôi nghe theo bản năng sâu thẳm của mình, tôi đã có thể đưa tất cả ra kịp thời...” Tôi nhìn xuống tấm khăn trải bàn. “Nhưng như chuyện đã diễn ra, tôi đã không hành động. Và đã mọi người đã chết.”
“Nghe có vẻ đó là lỗi của người giám sát chứ không phải lỗi của cậu,” Lockwood nói. “Nghe này, Luce, cậu đã tuân theo bản năng của mình một cách hoàn hảo ở Combe Carey, và nhờ đó mà tất cả chúng ta đã thoát chết.” Cậu cười với tôi. “Tôi tin tưởng vào Năng lực và phán đoán của cậu, và tôi rất tự hào có cậu trong đội của mình. Được chứ? Vậy hãy thôi lo lắng về quá khứ đi! Quá khứ là để dành cho những hồn ma. Chúng ta đều đã từng làm những điều khiến chúng ta phải hối hận. Nhưng chỉ những điều phía trước chúng ta mới là quan trọng - phải không, George?”
George vừa đá mở cánh cửa. Cậu đang bê một thùng bia gừng. “Mọi người vui vẻ cả chứ?” cậu nói. “Sao cả hai cậu đều không ăn vậy? Chúng ta còn rất nhiều đồ ăn nữa đấy... Ôi trời ơi. Tôi quên bánh rán mất rồi.”
Tôi đứng dậy thật nhanh. “Đừng lo,” tôi nói. “Tôi sẽ đi lấy.”
Tầng hầm rất mát mẻ, chính vì thế chúng tôi mới trữ đồ ăn dưới đó. Sau khi vừa rời gian bếp ấm áp, cái lạnh làm tôi rùng mình một chút và khiến khuôn mặt đỏ bừng của tôi râm ran. Tôi lộp cộp bước xuống những bậc thang sắt, lắng nghe tiếng những người khác vọng xuống qua trần nhà. Được nói chuyện với Lockwood cũng không tệ, nhưng tôi rất vui khi có cớ lảng đi. Với tôi, nghĩ về quá khứ, hoặc về mối liên hệ gần gũi của tôi với hồn ma đó chẳng hề dễ dàng gì. Không phải vì tôi đã nói dối cậu về điều đó. Tôi đã không tiếp nhận những chỉ dẫn từ cô gái đó - ít nhất, theo một cách có ý thức thì tuyệt đối không. Giao tiếp một cách vô thức? Thành thực mà nói, thật khó mà biết được. Nhưng đêm nay tôi không quan tâm là bằng cách nào. Đêm nay chúng tôi đang thư giãn; đêm nay chúng tôi vui vẻ.
Bánh rán được cất trong phòng kho an ninh cao, đó là căn phòng lạnh nhất ở đây. Tôi đã đặt khay bánh trên giá ngay phía ngoài. Sẽ rất dễ với đến; tôi bước vào mà không thèm bật đèn. Ngay khi vừa bước vào, tôi vấp phải một thùng lớn khoai tây chiên vị cốc tai tôm mà George đã tỏ ra rất được việc khi đặt ngay giữa sàn. Mất thăng bằng, tôi ngã nhào vào mấy cái giá phía trước, đầu tiên va phải thứ gì đó cưng cứng, rồi đổ người lên thứ gì đó mềm mềm.
Quá dễ để biết tôi đang ngồi lên thứ gì. Đó là những chiếc bánh rán. Hừm, Lockwood có thể ăn những chiếc bánh đó.
Tôi đứng dậy, giũ đường khỏi váy, và với tìm chiếc khay trong bóng tối.
“Lucy...”
Tôi sững người. Cánh cửa đã đóng sập lại. Chỉ còn thấy bốn vạch ánh sáng vàng; ngoài ra căn phòng tối đen.
“Lucy...”
Một giọng trầm thầm thì hướng thẳng vào tai tôi. Tuy xa, mà lại thật gần. Bạn biết là như thế nào rồi đấy.
Tôi không có kiếm, tôi không mang đai lưng. Tôi chẳng có gì để phòng thủ cả.
Tôi vươn tay về phía sau dò dẫm, lần tìm tay nắm cửa.
“Tôi đã theo dõi cô...”
Tôi đã tìm thấy được tay nắm cửa; kéo nó ra một chút nhưng không được nhiều lắm. Chưa được. Bốn vệt sáng màu vàng mệt mỏi vươn ra, chia bóng tối thành một tấm lưới màu xám. Ở phía trước tôi, nằm trên giá phía trên những chiếc bánh rán: một dáng hình gù lên dưới chiếc khăn tay chấm bi.
“Đúng rồi đó...” giọng nói đó thì thầm. “Tiếp tục nào... Đúng rồi.”
Tôi với tay ra, kéo tấm vải. Hôm nay sinh chất trong chiếc bình ma sáng lên một màu xanh lá nhàn nhạt. Khuôn mặt đáng sợ đã thành hình hoàn chỉnh, và hiện lên một cách chính xác trên chiếc đầu lâu bên dưới, tới nỗi khó mà nhìn thấy tí xương nào. Chiếc mũi thì dài còn hai hốc mắt sâu hoắm và rộng mở. Cái miệng nhe ra cười một vẻ quỷ quái; những đốm sáng nhỏ lấp lánh ở chính giữa những hốc mắt.
“Đúng lúc quá,” hồn ma nói. “Tôi đã gọi cô mãi.”
Tôi nhìn nó.
“Đúng rồi... Là tôi bé nhỏ đây. Hãy cúi gần vào, và nói chuyện một chút.”
“Đừng có mơ.” Tôi nhìn chiếc bình. Nó là bình thủy-tinh-bạc, nó giữ hồn ma ở bên trong. Tôi đã va phải nó khi ngã xuống, nhưng chưa làm vỡ nó. Chiếc bình vẫn còn nguyên vẹn. Vậy thứ gì đã thay đổi?
“ Ồ, đừng như thế chứ.” Khuôn mặt giờ đây có vẻ đau đớn. “Cô khác biệt với những người khác. Cô biết là như thế mà.”
Tôi khom người gần hơn, kiểm tra chiếc nút nhựa ở đỉnh bình. Phải rồi: ở trên chiếc nút, một vành bảo vệ màu vàng đã cong lên khi tôi làm đổ chiếc bình. Nó bị vặn ngay như một vòi nước, để lộ ra một thoáng lưới sắt mà tôi chưa từng nhìn thấy trước đó.
“Cô không nhẫn tâm, như gã Lockwood đó, hoặc thô tục, như gã Cubbins đó,” hồn ma tiếp tục. “Ôi, những điều hắn ta đã làm với tôi, là sỉ nhục thô bỉ! Có lần - cô sẽ khó mà tin được - hắn ta đã để tôi trong phòng tắm và...”
Tôi với tay ra “vòi nước” màu vàng. Ngay lập tức cái miệng trong chiếc bình vội vàng múa máy. “Không, đừng làm thế! Cô đừng làm thế. Tôi sẽ trả ơn cô. Tôi có thể kể cho cô nghe nhiều diều, cô thấy đấy. Những điều quan trọng. Chẳng hạn như thế này: Thần chết đang đến đấy.” Cái miệng cười ngoác ra. “Thế nào. Cô nghĩ gì về điều đó?”
“Tạm biệt nhé,” tôi nói. Tay tôi khép lại trên chiếc nút nhựa.
“Đừng giận tôi,” hồn ma thốt lên. “Thần chết đang đến với tất cả các người mà. Tại sao ư? Bởi vì tất cả mọi thứ đã đảo lộn. Trong sự sống có cái chết và trong cái chết có sự sống, và cái cố định lại hết sức linh hoạt. Và dù rằng cô có cố gắng làm điều gì, Lucy, cô sẽ chẳng bao giờ có thể thay đổi được số phận...”
Có lẽ là không, nhưng chắc chắn tôi có thể vặn cái “vòi” đó lại.
Tôi làm thế. Giọng nói đó tắt ngấm. Tôi nhìn vào khuôn mặt trong bình. Cái miệng vẫn tiếp tục động đậy; toàn bộ khuôn mặt rung chuyển. Bọt sùi ra và xoáy vòng giận dữ trong sinh chất.
Không. Đây là đêm ăn mừng của chúng tôi. Không một con ma ngu ngốc trong bình nào có thể phá hỏng điều đó.
Tôi kéo tấm khăn chấm bi phủ lên cái bình thủy tinh, nhặt lấy chiếc khay, mở cửa và rời khỏi nhà kho. Tôi bước ngang tầng hầm và chầm chậm trèo lên cầu thang xoắn.
Lên được nửa chừng, tôi nghe thấy Lockwood đang cười rống lên trong bếp. George đang nói. Cậu đang kể dở một câu chuyện gì đó.
“... và rồi tôi nhận ra anh ta chẳng mặc gì cả! Tưởng tượng mà xem! Vĩnh viễn trôi nổi mà không mặc quần!”
Lockwood lại cười. Cười hết cỡ. Cậu đã ngật đầu ra sau, tôi có thể chắc chắn như vậy.
Đột nhiên tôi muốn ở đó, chia sẻ câu chuyện cười với họ. Tôi bước nhanh hơn. Mang theo khay những chiếc bánh rán hơi bẹp một chút, tôi leo thật nhanh ra khỏi bóng tối và bước về phía căn phòng sáng sủa, ấm áp.