“Tào Dương dẫn đầu gây khó để: Lục trang chủ danh chấn giang hồ, nhưng đâu phải người của Cái Bang ta? Sao có thể trở thành bang chủ Cái Bang? Bạch Hổ trưởng lão, như vậy chẳng phải phá hỏng quy củ?” Vế sau hắn nói ngoài mrưệng thì khách khí, nhưng trong lòng lại nghĩ: chẳng lẽ đầu óc ngươi úng nước rồi à?”
Lục Thương Hạc chắp tay sau lưng, sắc mặt bình thản, không nói một lời.
Tề Ninh vốn tưởng rằng dùng Tào Uy làm át chủ bài, Thần Hầu Phủ tự mình ra mặt, đã hạ bệ được Bạch Hổ. Lúc này nghe Bạch Hổ đột nhiên nói vậy, trong lòng biết lão già này không hề hồ đồ, chuyện này ắt có kỳ quặc, thậm chí có thể đã sớm tính toán đường lui.
Bạch Hổ nói: "Vốn việc này không nên tiết lộ, nhưng hôm nay đến nước này, thân phận Lục trang chủ cũng nên công bố với thiên hạ." Ngừng một chút, lão nói tiếp: "Thực ra từ tám năm trước, Lục trang chủ đã gia nhập Cái Bang, hơn nữa do chính Hướng bang chủ tự mình dẫn Lục trang chủ vào bang."
Lời vừa nói ra, không ít người biến sắc.
"Bạch Hổ trưởng lão, lời này là thật sao?" Chu Tước trưởng lão ngạc nhiên: "Lục trang chủ từng gia nhập Cái Bang?”
Bạch Hổ vuốt râu: "Đúng vậy. Tám năm trước, bang chủ đến Tây Xuyên, lần đó huynh đệ gặp lại Lục trang chủ. Bất quá khi đó bang chủ chưa lộ thân phận, ta đi theo hầu cạnh bang chủ, cùng Lục trang chủ ăn cơm chung. Cũng chính trong lần đó, Lục trang chủ gia nhập Cái Bang."
Tào Dương nghiêm mặt nói: "Bạch Hổ trưởng lão, theo ta biết, Lục trang chủ tám năm trước ở Tây Xuyên đã là đại hiệp nổi tiếng, sao lại dễ dàng gia nhập Cái Bang ta? Xin thứ cho ta nói thẳng, Lục trang chủ gia nhập Cái Bang, còn có chứng nhân nào khác không?"
Bạch Hổ cười lạnh: "Bang chủ thần long thấy đầu không thấy đuôi, chẳng lẽ ngươi nghĩ ai cũng có thể cùng bang chủ một chỗ? Nếu không phải bang chủ và Lục trang chủ tình nghĩa huynh đệ, sao có chuyện đó?" Lão chuyển sang Lục Thương Hạc: "Lục trang chủ, việc quan trọng, chi bằng ngươi tự mình giải thích cho mọi người?"
Lục Thương Hạc khẽ vuốt râu, tiến lên hai bước, chắp tay nói: "Chư vị huynh đệ, tám năm trước Hướng huynh đệ ở Tây Xuyên gặp lại ta. Khi đó ta không biết hắn là bang chủ Cái Bang, mãi đến Thiên Vụ Lĩnh mới biết thân phận thật sự của huynh ấy. Lần đó Hướng huynh đệ mang theo Bạch Hổ trưởng lão, đó là lần đầu ta gặp Bạch Hổ trưởng lão. Biết thân phận Bạch Hổ trưởng lão, ta liền cảm thấy thân thiết. Chúng ta trên bàn tiệc nói rất nhiều chuyện Cái Bang, Bạch Hổ trưởng lão khi đó nói chuyện với ta rất kỳ lạ, bởi vì lão cảm thấy ta hiểu biết về Cái Bang quá rõ."
Bạch Hổ trưởng lão cười nói: "Khi đó ta suýt chút nữa cho rằng Lục trang chủ là người trong bang, hắn hiểu rõ bang quy và những lề thói trong bang ta vô cùng.”
Lục Thương Hạc cũng cười: "Cũng chính đêm đó, Hướng huynh đệ khuyên vài câu, thêm Bạch Hổ trưởng lão nhiệt tình mời mọc, Lục mỗ gia nhập Cái Bang, trở thành một phần tử của Cái Bang, hoàn thành tâm nguyện của phụ thân."
Tề Ninh biết Bạch Hổ và Lục Thương Hạc hoàn toàn bịa chuyện. Hướng Bách Ảnh năm đó rời Tây Xuyên, chưa từng gặp lại Lục Thương Hạc. Lão ta dám nói tám năm trước đã gặp mặt, đúng là dựng chuyện láo toét. Hai người này vô liêm sỉ, nói dối như ăn cơm bữa, mặt không đỏ tim không đập. Điều quan trọng hơn là hai người này địa vị trong giang hồ đều không thấp, lời nói ra, không dễ để người ta nghi ngờ. Muốn chứng minh hai người này bịa chuyện, nhất định phải có chứng cứ.
Chỉ là muốn chứng minh họ nói dối, chỉ có thể để Hướng Bách Ảnh tự mình vạch trần. Nhưng nếu Hướng Bách Ảnh có thể xuất hiện ở đây, đã không có nhiều phiền toái như vậy.
"Lục trang chủ, lời này chúng ta nghe không hiểu." Tào Dương cau mày: "Ngươi gia nhập Cái Bang là hoàn thành tâm nguyện của lệnh tôn, là sao?"
Lục Thương Hạc vẻ mặt ôn hòa, mỉm cười: "Vừa rồi Tào Đà chủ nói không sai, Lục mỗ lang bạt giang hồ nhiều năm, Ảnh Hạc sơn trang cũng có chút danh tiếng, liệt vào tám bang, ba mươi sáu phái. Theo lý mà nói, quả thật không có lý do gì gia nhập Cái Bang." Dừng một chút, lão đưa tay lên trời, trầm ngâm: "Chỉ là ít ai biết, Lực mỗ và Cái Bang có mối quan hệ sâu xa. Phụ thân ta từng là đệ tử Cái Bang, lại từng là một Đường chủ.”
Tề Ninh rùng mình. Không ít người biến sắc.
"Phụ thân ta tên tục là Lục Trường Hà. Lúc còn trẻ, bị người bức bách, tay trắng không một xu dính túi, suýt chết đói ngoài đường." Lục Thương Hạc thở dài: "Là huynh đệ Cái Bang cứu giúp. Phụ thân ta liền gia nhập Cái Bang, cả đời đều là đệ tử Cái Bang. Mãi đến sau này, có một lần phát sinh mối thù truyền kiếp với bang phái khác, bị trọng thương, không qua khỏi."
Chu Tước trưởng lão giật mình: "Lệnh tôn là đệ tử Cái Bang?"
Không chỉ Chu Tước trưởng lão, mọi người dưới đài cũng chấn động. Tề Ninh nhíu mày, lòng biết tám chín phần mười Lục Thương Hạc bịa chuyện, nhưng Lục Thương Hạc có thể dựng ra lời nói dối như vậy, khiến Tề Ninh thấy bất ngờ.
"Đúng vậy." Lục Thương Hạc nói: "Khi đó Lục mỗ mới ba tuổi. Trước khi xảy ra xung đột, phụ thân lo chúng ta bị liên lụy, nên đưa chúng ta đến Sùng Châu. Mãi đến nửa năm sau, chúng ta mới biết phụ thân mất." Nói đến đây, vành mắt lão hơi đỏ.
Dưới đài nghị luận ầm ĩ.
Lục Thương Hạc khoảng bốn mươi lăm, mười sáu tuổi. Theo lời lão, chuyện đó xảy ra hơn bốn mươi năm trước. Khi đó thiên hạ đại loạn, dù Sở Hán đã lập quốc, nhưng thiên hạ vẫn còn chao đảo, không so được với cục diện giằng co như hôm nay. Thiên hạ đại loạn, tất nhiên giang hồ cũng loạn lạc.
Cái Bang, đệ nhất bang thiên hạ, cũng chịu ảnh hưởng của thời cuộc. Quốc gia và quốc gia chém giết, giang hồ ngươi tranh ta đấu, một mảnh hỗn mang. Trong thời kỳ hỗn loạn đó, Cái Bang không tránh khỏi xung đột với các thế lực trên giang hồ, thường xuyên xảy ra đổ máu. Vì vậy, đừng nói Đường chủ, ngay cả Đà chủ Cái Bang cũng thường xuyên thay người.
Nếu thẩm tra kỹ càng, có lẽ tìm được tin tức về Lục Trường Hà, nhưng trong thời đại hỗn loạn đó, muốn làm rõ quan hệ nhân mạch của Lục Trường Hà, tuyệt đối không phải chuyện đơn giản.
T Ninh thầm nghĩ Bạch Hổ đúng là có chuẩn bị.
Bạch Hổ quyết tâm đoạt chức bang chủ, trước đó đã chuẩn bị đủ đường, thậm chí phái người ám sát Lâu Văn Sư. Nhưng bọn họ hiển nhiên cũng nghĩ đến các tình huống bất lợi, như tình thế hiện tại. Bạch Hổ bị người ta nắm thóp, không thể phục chúng, nên cần có đối sách. Lục Thương Hạc xuất hiện đúng là đáp ứng nhu cầu cấp thiết này.
Lục Thương Hạc công bố cha là Đường chủ Cái Bang, lại đúng vào thời đại thiên hạ đại loạn, nhiều tin tức không thể tra rõ ràng. Đúng là Lục Thương Hạc đang lợi dụng điểm mấu chốt này.
Hơn bốn mươi năm trước, ngay cả Bạch Hổ còn chưa gia nhập Cái Bang. Đệ tử Cái Bang tại chỗ, tự nhiên không ai biết chuyện năm đó.
"Vậy sau này Lục trang chủ có liên hệ gì với Cái Bang không?" Chu Tước trưởng lão truy vấn.
Lục Thương Hạc thở dài: "Khi đó ta còn nhỏ. Mẫu thân ta nuốt cay nhả đắng nuôi dưỡng ta. Bà chỉ biết phụ thân là Đường chủ Cái Bang. Ngoài ra, phụ thân ít kể chuyện trong bang cho bà, nên bà không hiểu nhiều về Cái Bang. Chỉ là mẫu thân luôn dạy bảo, phụ thân là một vị anh hùng, nên Lục mỗ từ nhỏ đã tập võ, chỉ mong không hổ thẹn với phụ thân dưới cửu tuyền."
Đệ tử Cái Bang đều biết, người trong Cái Bang có thể lấy vợ sinh con, nhưng không được tiết lộ chuyện trong bang cho người nhà. Nên Lục Thương Hạc nói vậy, mọi người đều hiểu.
Bạch Hổ thở dài: "Lần đó ta mới biết, Lục trang chủ là cô nhi của Cái Bang. Lục trang chủ và Cái Bang ta có mối quan hệ huyết thống, nên đêm đó ta và bang chủ khuyên Lục trang chủ gia nhập Cái Bang, kế tục di chí của Lục Trường Hà tiền bối. Lục trang chủ không do dự, lập tức đồng ý. Bang chủ còn tự mình chủ trì nghi thức gia nhập bang."
Không ít người bừng tỉnh, nghĩ nếu vậy, Lục Thương Hạc gia nhập Cái Bang cũng không phải không thể lý giải.
Tào Dương suy nghĩ một chút rồi nói: "Bạch Hổ trưởng lão, Lục trang chủ và bang chủ là huynh đệ kết nghĩa, lại có địa vị trên giang hồ, nếu gia nhập Cái Bang ta, ít nhất cũng phải cho lão cái chức Đà chủ, mới không uổng công Lục trang chủ. Nhưng vì sao Lục trang chủ gia nhập Cái Bang rồi, không những trên giang hồ không có tiếng gió, mà ngay cả người trong Cái Bang ta cũng không ai biết?"
Bên cạnh có người tiếp lời: "Mọi người đều biết, đệ tử các tông môn giang hồ đều trung thành với bổn môn. Nếu Lục trang chủ gia nhập Cái Bang ta, thì không nên tiếp tực duy trì Ảnh Hạc sơn trang. Đã có Ảnh Hạc sơn trang, gia nhập Cái Bang có phải không hợp quy củ?”
Hai điểm này thực ra là điều mọi người đang nghi hoặc. Nghe có người hỏi, ai nấy đều gật đầu.
Lục Thương Hạc thở dài: "Hôm nay đã nói đến nước này, có những bí mật không thể nói, nay cũng chỉ có thể nói ra. Thật không dám giấu diếm, năm đó gia nhập Cái Bang rồi, ta muốn giải tán Ảnh Hạc sơn trang, nhưng Hướng huynh đệ lại có cân nhắc khác, bảo ta đừng vội giải tán Ảnh Hạc sơn trang, vẫn bảo ta đừng vội nói chuyện gia nhập Cái Bang cho người ngoài, thậm chí không cho ta nói chuyện ta và huynh ấy kết nghĩa cho người ngoài. Khi đó ta biết Hướng huynh đệ đã gia nhập Cái Bang, chỉ cho rằng huynh ấy là Đà chủ, vạn vạn không ngờ huynh ấy lại là bang chủ Cái Bang." Lão lắc đầu, cười khổ: "Hướng huynh đệ thâm tàng bất lộ, giấu diếm ta nhiều năm."
"Lục trang chủ, ngươi vẫn chưa nói rõ vì sao bang chủ không cho ngươi loan tin chuyện gia nhập Cái Bang." Tào Dương nói ngay: "Trong chuyện này rốt cuộc có nguyên cớ gì?"
Lục Thương Hạc do dự rồi nói: "Nguyên do trong đó quan trọng, Lục mỗ hiện tại bất tiện nói, nhưng nếu cứ muốn truy tìm nguyên do, Lục mỗ có thể tìm thời cơ thích hợp, hướng trưởng lão và chư vị Đà chủ trong bang tường tận giải thích." Lão chắp tay: "Đây là lời dặn của Hướng huynh đệ, không phải vạn bất đắc dĩ, không được lộ ra mảy may. Xin thứ cho Lục mỗ không thể nói rõ."
Rất nhiều người cảm thấy hợp lý. Nếu Hướng Bách Ảnh không cho Lục Thương Hạc công khai chuyện gia nhập Cái Bang, hăn là có duyên cớ trọng đại. Hiện tại người đông tai mắt lẫn lộn, không chỉ có đệ tử Cái Bang, còn có anh hùng của các môn phái khác trên giang hồ. Lục Thương Hạc không công khai tình hình thực tế trước mặt mọi người, cũng là chuyện đương nhiên.
Bạch Hổ lớn tiếng nói: "Ta dùng cái đầu này đảm bảo với chư vị huynh đệ, Lục trang chủ đúng là đã gia nhập Cái Bang tám năm trước, hơn nữa là người được bang chủ cực kỳ coi trọng. Nếu có nửa câu nói ngoa, tùy ý các ngươi lấy cái đầu trên cổ ta."
Lục Thương Hạc tiếp lời: "Chư vị huynh đệ, hôm nay công bố chuyện này, cũng là vì Hướng huynh đệ đã mất. Lục mỗ thân là đệ tử Cái Bang, cũng muốn tận một phần trách nhiệm. Còn như chức bang chủ, Lục mỗ tuyệt không tơ hào. Nếu mọi người cảm thấy Bạch Hổ trưởng lão không thích hợp, chúng ta nhận Chu Tước trưởng lão kế nhiệm cũng được." Thần sắc lão cảm khái, chính khí lẫm liệt.