“Mộ Dã Vương võ công tuy mạnh, nhưng rõ ràng chưa thể nắm bắt được bí quyết Tiêu Dao Hành trong chốc lát. Mỗi lần ra tay đều sai một ly, khiến hắn cũng có chút kinh ngạc.”
Bạch Vân Đảo chủ vẫn ung dung tự tại, tay vuốt râu, thần sắc bình thản. Bạch Vũ Hạc và Xích Đan Mị vẫn chưa đứng dậy.
Xích Đan Mị sau khi được Tề Ninh cứu ra khỏi thành thì ngất đi, không biết chuyện gì xảy ra sau đó. Nhưng nàng biết Tề Ninh bị cuốn vào chuyện này là do mình, thấy Mộ Dã Vương ra tay với Tề Ninh, lại biết rõ võ công Mộ Dã Vương cao cường, trong lòng vô cùng lo lắng.
Bỗng một hồi tiếng tiêu vang lên, du dương, ảo diệu và ai oán, đột ngột vang lên giữa màn đêm, ai nấy đều nghe rõ mồn một. Tiếng tiêu vừa như từ phương xa vọng lại, lại vừa như văng vẳng bên tai.
Tiếng tiêu nổi lên, Xích Đan Mị không kìm được mà nhìn xung quanh. Mộ Dã Vương nghe tiếng tiêu thì khựng lại một chút. Tề Ninh nhân cơ hội này kéo dài khoảng cách, thấy Mộ Dã Vương không đuổi theo nữa thì thở phào. Tiếng tiêu kia gần sát bên tai, hắn không khỏi nhìn quanh, không thấy ai khác, bèn nhìn về phía Bạch Vân Đảo chủ. Chỉ thấy ông ta hơi ngước đầu, nhìn về một hướng, thần sắc ung dung bình tĩnh. Tề Ninh nhìn theo ánh mắt ông ta, phát hiện trên nóc nhà gỗ có một thân ảnh đang đứng thẳng, hai tay cầm ống tiêu. Gió đêm thổi mạnh, vạt áo người này bay phần phật, trông khá tiêu sái. Lúc này hắn mới biết tiếng tiêu phát ra từ nóc nhà.
Te Ninh nhíu mày, thầm nghĩ Quỷ Trúc Lâm tối nay náo nhiệt thật. Nội lực của hắn đã có chút thâm hậu, nếu gần đó có động tĩnh thì rất dễ phát giác, nhưng người này xuất hiện trên nóc nhà mà hắn hoàn toàn không hay biết, không biết gã đã đến từ bao giờ.
Ống tiêu trong tay người nọ trong trẻo, tiếng tiêu du dương, nhưng ý cảnh lại có chút đau khổ.
Bỗng thấy Bạch Vân Đảo chủ giơ một tay lên, cười nói: "Bắc Cung huynh, nhiều năm không gặp, dạo này khỏe không? Tiếng tiêu vẫn vậy, khiến người ta sinh lòng cảm khái."
Tề Ninh giật mình, thầm nghĩ Bạch Vân Đảo chủ gọi người nọ là "Bắc Cung huynh", chẳng lẽ người thổi tiêu trên nóc nhà chính là Kiếm Thần Bắc Cung Liên Thành?
Tề Ninh từng nhận được Vô Danh kiếm pháp ở khu nhà cũ của Tề gia, sau đó suy đoán là do Bắc Cung Liên Thành truyền thụ. Hắn luôn cảm thấy Bắc Cung Liên Thành như lẩn khuất đâu đó quanh mình, nhưng mãi đến lúc này mới chính thức được nhìn thấy Bắc Cung Liên Thành.
Mộ Dã Vương ngẩn ra một chút, chợt gầm nhẹ một tiếng, lao về phía nhà gỗ. Hắn đạp mạnh chân xuống đất, cả người đã nhảy vọt lên không trung, lao thăng về phía Bắc Cung Liên Thành.
Tề Ninh hoảng sợ, thầm nghĩ Mộ Dã Vương thấy Bắc Cung Liên Thành thì lập tức ra tay, không hỏi han gì. Hắn biết Mộ Dã Vương và Bắc Cung Liên Thành có ân oán, nhưng không ngờ Mộ Dã Vương bị giam lỏng mười tám năm mà hung tính không hề thay đổi, mối thù hận này quả nhiên là khắc cốt ghi tâm.
Mộ Dã Vương như một con vượn khổng lồ thời hồng hoang, đã phi thân đến sát Bắc Cung Liên Thành. Bỗng hắn hét lớn một tiếng, Bắc Cung Liên Thành càng thêm bật mạnh lên, vút vào bầu trời đêm. Mộ Dã Vương ngẩng đầu, thoáng thấy Bắc Cung Liên Thành đã lướt qua đỉnh đầu hắn, định thần lại thì thấy Bắc Cung như một con hạc tiên lướt xuống.
Mộ Dã Vương lại gầm lên giận dữ, đạp hai chân xuống nóc nhà, cả người từ trên trời giáng xuống, nhào về phía Bắc Cung. Bắc Cung tay trái cầm ống tiêu đặt sau lưng, tay phải khẽ nhấc lên, liền thấy bảy, tám cành khô trên mặt đất đột nhiên bắn ra, nhắm Mộ Dã Vương mà tấn công. Bảy, tám cành khô này nhanh và mạnh như phi đao, chỉ nghe "Phốc phốc phốc" vài tiếng, cành khô đều găm vào người Mộ Dã Vương, hắn căn bản không kịp né tránh.
Thân thể Mộ Dã Vương "Đùng" một tiếng, rơi ầm xuống đất, không thể động đậy.
Te Ninh và những người khác chứng kiến cảnh này đều biến sắc. Nên biết Mộ Dã Vương đã là cao thủ tuyệt đỉnh trên giang hồ, Nhị Nô của Bạch Vân Đảo liên thủ có thể đánh bại Xích Đan MỊ, nhưng không làm gì được Mộ Dã Vương. Vậy mà Bắc Cung chỉ tùy ý ra tay, Mộ Dã Vương đã không còn sức hoàn thủ, bị chế ngự ngay tại chỗ.
Tề Ninh trong lòng kinh hãi, lúc này mới cảm nhận được Ngũ Đại Tông Sư quả nhiên danh bất hư truyền. Cũng khó trách Hướng Bách Ảnh từng nói, Ngũ Đại Tông Sư đều là những tồn tại siêu phàm, một người có thể bảo vệ cả một quốc gia. Võ công xuất thần nhập hóa như vậy, trên giang hồ có thể nói là lần đầu nghe thấy, lần đầu nhìn thấy, quả là quái vật.
Sau khi rơi xuống đất, Mộ Dã Vương không thể động đậy, miệng thì chửi rủa: "Bắc Cung Liên Thành, ngươi là một tên tiểu nhân hèn hạ vô sỉ. Lão phu hôm nay nếu không lấy được thủ cấp của ngươi, chết không nhắm mắt."
Lúc này Tề Ninh đứng không xa Bắc Cung, thấy Bắc Cung đội mũ che màu tím, áo choàng trùm kín đầu, vành nón sụp xuống, cả người đều bị áo choàng bao bọc, kín mít. Trong đêm tối mờ mịt, đôi mắt ông ta cũng bị áo choàng che khuất, chỉ lộ ra sống mũi cao và đôi môi mỏng.
"Ngươi giết không được ta." Bắc Cung thản nhiên nói: "Ta cũng không muốn giết ngươi. Mười tám năm trước, ta đã cảnh cáo ngươi rồi, nếu ngươi không hài lòng, ta cũng hết cách."
Bạch Vân Đảo chủ cười nói: "Bắc Cung huynh mười tám năm trước đã giao thủ với hắn?”
Bắc Cung liếc nhìn Bạch Vân Đảo chủ, mới nói: "Ngươi có thể rời khỏi Bạch Vân Đảo, cũng không dễ dàng gì."
"Nếu lần này không rời khỏi Bạch Vân Đảo, sao có thể gặp lại Bắc Cung huynh ở đây?" Bạch Vân Đảo chủ mỉm cười nói: "Nhiều năm không gặp, Bắc Cung huynh phong thái vẫn vậy."
Bắc Cung nói: "Ngươi thật sự muốn gặp ta?"
"Chẳng lẽ Bắc Cung huynh không muốn gặp ta?" Bạch Vân Đảo chủ cười nói: "Dù sao cũng là huynh đệ lâu năm, dù sao cũng có chút nhớ nhung."
Bắc Cung nói: "Ðồ đệ của ngươi đến nước Sở hỏi thăm tung tích của ta, muốn biết ta còn sống hay chết, ngươi có biết không?”
Tề Ninh nghe vậy, lập tức nhớ đến lần Xích Đan Mị đến nước Sở, đã tìm được mình trên sông Tần Hoài, hỏi thăm tung tích của Bắc Cung Liên Thành. Chuyện này không ai biết, không ngờ Bắc Cung Liên Thành lại biết được. Trong giây lát, hắn nhớ lại, đêm đó Xích Đan Mị muốn ép mình trả lời, chợt vang lên một tiếng động kỳ quái, Xích Đan Mị kinh hãi bỏ chạy. Chẳng lẽ tiếng động đêm đó là do Bắc Cung Liên Thành phát ra? Nếu vậy, cũng giải thích được vì sao Bắc Cung biết chuyện này, hẳn là lúc đó ông ta đang ở gần đó, nên biết rõ mọi chuyện xảy ra trong khoang thuyền.
Bạch Vân Đảo lắc đầu nói: "Ta đương nhiên sẽ không nghi ngờ Bắc Cung huynh vẫn bình yên vô sự."
Bắc Cung quét mắt nhìn Bạch Vũ Hạc và Xích Đan Mị. Hai đại đệ tử của Bạch Vân Đảo đều nhìn ông ta, trong mắt Bạch Vũ Hạc hiện lên vẻ nóng bỏng.
Bạch Vũ Hạc luyện kiếm nhiều năm, kiếm pháp của hắn trên giang hồ đã khiến người ta nghe mà biến sắc. Bắc Cung Liên Thành được xưng là Kiếm Thần, đương nhiên là người có kiếm pháp đệ nhất đương thời. Phàm là người học kiếm, không ai không ngưỡng mộ Bắc Cung Liên Thành. Bạch Vũ Hạc, một cao thủ kiếm thuật, trong thâm tâm vẫn luôn mong muốn được so tài với Kiếm Thần.
Bắc Cung liếc Xích Đan MỊ, ánh mắt dừng lại trên mặt Bạch Vũ Hạc, thản nhiên nói: "Ngươi là Bạch Vũ Hạc?”
Bạch Vũ Hạc cung kính nói: "Vãn bối Bạch Vũ Hạc, đã gặp Bắc Cung tiền bối."
Bắc Cung quay đầu nhìn, thân pháp lóe lên, nhanh như quỷ mị, không ngờ đã đến bên cạnh Sát Nô. Sát Nô kinh hãi, còn chưa kịp định thần lại, Ô Diệu Kiếm trong tay đã bị Bắc Cung đoạt mất. Bạch Vân Đảo chủ vẫn trấn định tự nhiên, Sát Nô định đoạt lại thì Bắc Cung đã lách mình trở lại trước mặt Bạch Vũ Hạc, ném Ô Diệu Kiếm cho Bạch Vũ Hạc, thản nhiên nói: "Danh tiếng và kiếm thuật của ngươi ta đều đã biết. Ô Diệu Kiếm là một trong thập đại Danh Kiếm, đứng hàng thứ ba, với kiếm thuật của ngươi, cũng miễn cưỡng xứng với thanh kiếm này."
Bạch Vân Đảo chủ không những không giận mà còn cười, nói: "Bắc Cung huynh đây là lấy đồ của ta đền đáp rồi."
Bắc Cung nói: "Ô Diệu Kiếm trong tay ngươi chỉ là sắt vụn, đặt trong tay hắn mới coi là thần binh lợi khí. Ta không phải thương hại Bạch Vũ Hạc, mà là thương cho thanh Ô Diệu Kiếm này. Người có nhân tâm, kiếm có kiếm linh, một thanh kiếm không tìm được chủ nhân thích hợp, đó là điều tàn nhẫn nhất trên đời."
Bạch Vân Đảo chủ nói: "Bắc Cung huynh đã nói vậy, ta tự nhiên không còn gì để nói, chỉ là một thanh kiếm, cũng không đáng là gì."
Bạch Vũ Hạc tiếp nhận Ô Diệu Kiếm, chợt nói: "Bắc Cung tiền bối, vãn bối có một chuyện muốn nhờ."
"Ừm...?" Có lẽ vì cùng dùng kiếm, Bắc Cung nhìn Bạch Vũ Hạc bằng con mắt khác, hỏi: "Chuyện gì?"
Bạch Vũ Hạc nói: "Vãn bối mạo muội, muốn mời Bắc Cung tiền bối chỉ điểm vài chiêu, dù chết dưới kiếm của tiền bối, cũng đủ an ủi cả đời này."
Bắc Cung nghe vậy, đột nhiên phá lên cười lớn, nói: "Ngươi muốn so kiếm với ta?"
Bạch Vũ Hạc quỳ xuống đất, cung kính nói: "Mong tiền bối đáp ứng.”
Bắc Cung lắc đầu nói: "Với trình độ kiếm thuật của ngươi, cho ngươi thêm hai mươi năm nữa, có thể đạt đến cảnh giới mà người đời khó đạt được. Thiên hạ người luyện kiếm hàng trăm hàng ngàn, nhưng người hiểu kiếm chỉ đếm trên đầu ngón tay, người có thể ngộ ra điều gì đó trên con đường kiếm đạo lại càng hiếm như lông phượng sừng lân. Bạch Vũ Hạc, ngươi có thiên phú hơn người về kiếm thuật, có được thành tựu hôm nay, cũng không cần quá cảm tạ Mạc lão đầu. Ông ta tuy truyền thụ cho ngươi kiếm thuật, nhưng ngộ tính về kiếm đạo chưa chắc bằng ngươi."
Bạch Vân Đảo chủ không hề tỏ vẻ không đồng ý, cười nói: "Bắc Cung huynh đây là vạch trần khuyết điểm của lão đệ rồi. Nhưng bàn về kiếm thuật, so với ngươi, ta tự thấy không bằng. Vừa rồi một chiêu hóa cành thành kiếm, phóng tầm mắt nhìn thiên hạ, ai có thể làm được?"
Tề Ninh thấy hai vị đại tông sư nói chuyện với nhau đều rất quen thuộc, nhìn cách họ đối thoại thì biết là người quen cũ. Nghe giọng Bắc Cung Liên Thành thì thấy trong trẻo vang dội, hoàn toàn không giống giọng của một ông lão gần bảy mươi tuổi. Thân hình ông ta thẳng tắp, khí chất ưu nhã, nhìn từ phía sau lưng, không ai nghĩ ông ta quá năm mươi tuổi.
Tề Ninh thầm nghĩ chẳng lẽ hai đại tông sư này ngày thường đều chú trọng bảo dưỡng, tuổi cao nhưng trông lại rất trẻ?
Mộ Dã Vương thấy Bắc Cung Liên Thành bỏ mặc mình, không thèm để ý đến, càng thêm oán hận, giận dữ nói: "Bắc Cưng Liên Thành, nếu ta không chết, nhất định sẽ khiến ngươi vĩnh viễn không yên ổn. Nếu ngươi có gan, bây giờ hãy giết ta đi."
Bắc Cung không thèm nhìn, nói với Bạch Vũ Hạc: "Kiếm khách như ngươi, thế gian khó cầu, không cần uổng mạng. Ngươi có biết kiếm đạo là gì không?"
Bạch Vũ Hạc khẽ giật mình, trong mắt hiện lên vẻ thỉnh giáo.
Bắc Cung chậm rãi nói: "Kiếm đạo không phải là đấu kỹ, chỉ nghĩ đến việc so kiếm với người khác là đã rơi vào tâm thường. Kiếm đạo chính là thiên đạo, cùng cực che trời. Tìm hiểu cực hạn của kiếm đạo là hiểu được thiên đạo. Trời xanh bao trùm muôn dân, cực hạn của kiếm đạo chính là trời xanh, quan sát muôn dân, thiên nhân hợp nhất, đó là chân lý của kiếm đạo."
Bạch Vũ Hạc như có điều suy nghĩ, đột nhiên cung kính dập đầu. Tề Ninh thầm nghĩ với tính cách lãnh ngạo của Bạch Vũ Hạc, ngoài Bạch Vân Đảo chủ ra, chỉ sợ trong thiên hạ chỉ có Bắc Cung Liên Thành mới xứng đáng được hắn quỳ lạy. Có thể thấy Bạch Vũ Hạc kính sợ Bắc Cung từ tận đáy lòng. Bạch Vũ Hạc cung kính nói: "Lời tiền bối nói, vãn bối chắc chắn khắc ghi trong lòng, và nhất định sẽ toàn lực truy tìm chân lý của kiếm đạo."
Bạch Vân Đảo chủ thở đài, nói: "Ta dạy hắn mấy chục năm, không bằng ngươi nói một câu khiến hắn thụ giáo sâu sắc."
Bạch Vũ Hạc lập tức nói: "Đệ tử không dám, Đảo chủ!"
Bạch Vân Đảo chủ thản nhiên nói: "Ngươi không còn là đệ tử Bạch Vân Đảo, không cần gọi ta là Đảo chủ."
Bạch Vũ Hạc khẽ giật mình, thần sắc lộ ra có chút ảm đạm. Xích Đan Mị cũng nói: "Đảo chủ, tất cả đều là lỗi của Mị Nhi, xin ngài khai ân, đừng đuổi Bạch sư huynh ra khỏi đảo."
"Lời ta đã nói, có bao giờ thu hồi lại đâu?" Bạch Vân Đảo chủ thản nhiên nói: "Nhị Nô, các ngươi đưa Mị Nhi trở lại đảo, giam lỏng nàng trên đảo, cả đời này không được rời đi."