Lúc này thời tiết đã ấm áp, ăn cơm ngoài trời chẳng thành vấn đề gì.
Đây đều là những người lao động chân chất, cũng chẳng kén chọn, cầm hai cái màn thầu, bưng hộp canh là đã có thể ngồi xổm một bên ăn ngon lành.
Đại cữu mấy ngày liền không ngủ ngon, cũng chẳng về nhà, râu ria lởm chởm, mắt đỏ ngầu. Cơm nước cũng không chịu ăn, giờ này lại đang cầm giấy tính toán.
“Theo tiến độ này, thêm hai ngày nữa là đào xong. Chỉ là hố càng sâu thì thao tác càng khó, việc kéo đất lên cần rất nhiều nhân lực, thời gian đều lãng phí vào việc này cả.”
Tống Ngọc Kiều mím môi không nói gì.
“Đào ra được là tốt rồi, chẳng phải có câu Ngu Công dời núi sao.” Người làm việc vẫn rất lạc quan.
Bà ngoại và ông ngoại cũng mang đồ tới, là sủi cảo gói sẵn cho Mạnh Xảo Liên và Ngọc Anh ăn, vì sợ hai mẹ con chịu thiệt thòi.
“Anh cả con, công việc cũng bỏ luôn rồi.” Bà ngoại luôn giữ vẻ mặt u ám, mọi người đã quen rồi, nhưng đến khi bà nói ra lời này, Mạnh Xảo Liên mới biết mức độ nghiêm trọng.
“Anh cả từ chức rồi? Chuyện là thế nào?” Mạnh Xảo Liên đã chẳng còn lòng dạ nào ăn sủi cảo nữa.
Đại cữu làm việc ở Viện Thiết kế Công trình, công việc tốt như vậy, lương cao, còn có thưởng, một năm rảnh nửa năm, sao công việc này lại nói bỏ là bỏ được?
“Haizz, mẹ cũng không khuyên được. Từ lúc công trường bên con khởi công, nó đã không đi làm nữa. Bên đơn vị có việc gấp, bảo nó xuống công trường, sau đó bị ép quá, lãnh đạo nhắn lời là nếu còn không đi làm thì sẽ bị sa thải.” Bà ngoại dừng một chút, “Nó bảo, sa thải thì sa thải. Toàn bộ gia sản của em gái con đều đổ vào công trường này, con không thể không lo.”
Mạnh Xảo Liên vừa nghe đến đây liền ngồi không yên, đúng lúc thấy đại cữu mợ đang xách một sọt đất đi qua, vội vàng hỏi nhỏ: “Chị dâu con không biết sao?”
“Sao lại không biết? Mẹ còn tưởng nó sẽ khuyên được mấy câu. Kết quả nó bảo, tính tình thằng cả ai cũng biết, bướng bỉnh lắm, chuyện gì đã quyết là đâm đầu vào làm đến cùng, cứ để nó làm đi.”
“Chuyện này…” Mạnh Xảo Liên cạn lời.
“Ha, mẹ đúng là lo không hết chuyện, mẹ cũng chịu hết nổi rồi.” Bà ngoại nói xong lòng chùng xuống, bắt đầu lau nước mắt.
Ngọc Anh từ nhỏ đã thấy bà ngoại ở nhà hống hách, đây là lần đầu tiên thấy bà rơi lệ, trong lòng cũng thấy xót xa.
“Bà ngoại, công việc của đại cữu không sao đâu. Xưởng của anh cả con kiếm được nhiều tiền, sao có thể để đại cữu chịu thiệt được?”
“Con thì biết cái gì, con còn nhỏ lắm. Làm ăn làm gì có chuyện chỉ lời mà không lỗ? Cả nhà các con đều dồn hết vào một cái xưởng, nếu lỗ vốn thì chẳng phải trắng tay sao?” Bà ngoại vừa thở dài vừa lắc đầu.
“Bà cũng đừng có nói gở, bọn trẻ làm ăn đang tốt, mới mấy tháng mà đã mua đất xây nhà rồi, bà cứ lỗ với chả lỗ!” Ông ngoại nghe không lọt tai.
“Được, tôi không nói, tôi nói cũng là thừa!” Bà ngoại đứng dậy bỏ đi ngay, chẳng đợi cả ông ngoại.
“Mẹ con hơi nóng tính, về nhà để ta từ từ khuyên, các con cứ làm việc đi.” Ông ngoại dặn dò mấy câu rồi xách hộp cơm trống chạy theo.
“Bà ngoại sao lại đi rồi? Sủi cảo đâu? Đúng là thiên vị, chẳng chịu gói thêm chút nữa!” Tống Ngọc Kiều bốc hai cái sủi cảo cho vào miệng.
“Con cũng không rửa tay đi!” Mạnh Xảo Liên muốn nói rằng đại cữu của con đã mất việc rồi, nhưng nhìn Tống Ngọc Kiều, lại thấy Ngọc Anh đang liều mạng nháy mắt, bà lại nuốt lời vào trong, thôi thì đừng gây áp lực cho con nữa, đứa nhỏ cũng chẳng dễ dàng gì, mặt đầy bụi đất, tay đen đến mức không nhìn ra màu sắc nữa rồi.
Bà gắp một cái sủi cảo, đưa đến bên miệng Tống Ngọc Kiều.
Tống Ngọc Kiều đã là một chàng trai lớn, không giỏi biểu đạt tình cảm với mẹ, đột nhiên thấy Mạnh Xảo Liên dịu dàng như vậy, cậu ngược lại đỏ mặt.
Màu đỏ từ dưới lớp bụi đen dần hiện lên, cậu mím môi, đột nhiên buông một câu: “Mẹ, em gái, con sẽ để mọi người có được cuộc sống tốt!”
Mạnh Xảo Liên đứng dậy, cũng vội vàng đi theo ra ngoài. Làm được bao nhiêu hay bấy nhiêu, không còn đường lui nữa rồi.
Sau đó Ngọc Anh thực sự tìm cơ hội hỏi đại cữu mợ, đại cữu bỏ công việc, mợ không thấy xót sao?
“Ông ấy không hợp ngồi văn phòng, ở đó người ta lười biếng, ông ấy là người làm việc thực tế. Làm nhiều mà còn bị ấm ức, chi bằng tự mình ra ngoài. Ông ấy đã có ý định này từ lâu rồi, không phải quyết định bồng bột đâu, đã muốn từ chức từ sớm rồi, con đừng để anh con suy nghĩ nhiều.” Đại cữu mợ là người thấu tình đạt lý, nói năng vô cùng khéo léo.
Móng nhà đào xong, liền phải đổ bê tông, xây dầm móng, coi như chính thức khởi công.
Xe chở xi măng đến, mọi người cùng nhau chung sức, mấy tấn xi măng nhanh chóng được dỡ xuống.
“Phải chú ý chống thấm, mấy ngày nay sợ là sẽ có mưa, tuyệt đối không được để nước mưa làm ướt.” Tống Ngọc Kiều cùng đại cữu chọn một chỗ cao, chất đống xi măng lên.
Xi măng mà bị nước mưa làm ướt sẽ đóng cục, coi như bỏ đi hoàn toàn.
Chỉ là không có máy trộn, bê tông phải trộn bằng tay, đại cữu lại yêu cầu chất lượng rất cao nên tiến độ rất chậm.
Nói thật, những thành viên đội công trình tuyển về sau này đều không đạt chuẩn. Là vì đủ loại tật xấu mà nơi khác không nhận nên mới đến đây.
Thấy đại cữu quá kỹ tính, trong lời nói của họ bắt đầu lộ ra vẻ bất mãn.
Người nhà đều không yên tâm để Ngọc Anh chạy lung tung ở công trường nên không cho cô bé qua. Nhưng làm sao cô bé có thể yên tâm được, vẫn phải qua nghe ngóng tình hình.
“Này lão Tiêu, ông xem ông làm cái trò gì thế này, công việc ở cửa hàng bách hóa tốt thế mà bỏ, lại đi làm cái công việc tồi tàn này, vừa mệt, tiền lại ít, việc thì nhiều!” Trương Đầu To là kẻ lắm lời nhất, cái miệng chẳng ngừng nghỉ.
“Không muốn làm thì cút!” Đội trưởng Tiêu bị gã làm cho bực mình, cũng chẳng nói lời hay ý đẹp gì.
“Trương Đầu To, ông nhịn chút đi. Ai bảo chúng ta không có bản lĩnh, lão Lưu không phải là không nhận chúng ta sao.” Người nói là Lưu Thọt, chân cẳng không tốt, đi đứng khập khiễng.
Thế nhưng tay nghề thợ nề của ông rất khá, vừa tinh xảo vừa nhanh nhẹn, chỉ là có những kẻ chỉ nhìn bề ngoài, thấy ông tàn tật nên chê bai. Đội trưởng Tiêu biết rõ gốc gác nên đi đâu cũng mang ông theo, ông cũng là người biết ơn nghĩa.
Câu nói này chặn họng Trương Đầu To, lời thì nghe như đang bênh vực Trương Đầu To, nhưng lại vạch trần thẳng thừng: Ông là kẻ chẳng ai cần, tự soi gương lại mình đi!
Trương Đầu To vẫn không phục, lại chĩa mũi dùi sang Lưu Thọt.
“Cả ngày cứ lê cái chân đó, tưởng mình là người tử tế chắc, ông còn muốn làm phó đội trưởng à?”
Lưu Thọt cũng không chấp nhặt với gã. Bây giờ công việc thợ nề chưa bắt đầu, ông không phải tốn nhiều sức, liền gọi mấy người thợ phụ mới đến sang một bên dạy cách làm việc.
Ngọc Anh không phải lần đầu gặp Lưu Thọt, con gái ông là Lưu Cẩm Hồng là bạn học của Ngọc Anh, hai cô bé chơi với nhau rất thân.
“Chú Lưu uống nước đi ạ!” Ngọc Anh bưng cái ca lớn đưa qua.
Việc này phải có định hướng, dù sao cô bé cũng đại diện cho thái độ của nhà chủ, phải phù chính trừ tà thì phong khí ở công trường mới ngay thẳng được.
“Ngọc Anh ngoan, xem Ngọc Anh thông minh chưa kìa, không cần đi học mà vẫn thi đứng nhất.” Lưu Thọt nói câu này từ tận đáy lòng, không phải nịnh nọt, Ngọc Anh mỉm cười rồi chạy sang một bên chơi.
“Em gái, lại đây, hai anh em mình bàn chút kế hoạch bước tiếp theo.” Tống Ngọc Kiều bế Ngọc Anh lên rồi đi ra ngoài.
Vài phút sau, hai anh em ngồi trong quán kem, trước mặt mỗi người bày năm cây kem.