Bán Kiếp Tiểu Tiên

Lượt đọc: 10088 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »
Chương 89
bước vào thành minh hỏa

❊ ❊ ❊

ốn tưởng rằng sau khi phi thăng Tiên giới sẽ gặp cảnh giống như trong Tây Du Ký, đại điện vàng son lộng lẫy, bốn phía xung quanh là những đám mây mềm mại.

Sự thật chứng minh, TV đều không đáng tin. Sau khi nàng lên trời, không những không thấy thần tiên bay loạn khắp nơi mà còn bị người ngăn lại ở cổng, nói là phải giao tiền thì mới được đi vào.

Không nghe nói đến, lên trời còn mất phí, nhưng mà lại ngại nắm đấm của người ta to hơn mình, Tề Hoan đành buồn rầu đưa ra một cây Huyết sâm vạn năm.

Sau khi tiếp nhận Huyết sâm, hai tên trông cửa đánh giá Tề Hoan một vòng, đột nhiên trông thấy tiểu hồ ly trong ngực nàng, trường thương vốn đã thu lại bỗng vung ra chặn trước mặt Tề Hoan.

“Còn chuyện gì nữa?” Tề Hoan nghiêng đầu nhìn tên trông cửa đã ăn hối lộ rồi còn không chịu cho đi.

“Nó còn chưa giao ra.” Tên trông cửa kia chỉ chỉ tiểu hồ ly đang ngủ say trong ngực Tề Hoan.

Mấy trăm năm qua, tuy Tề Hoan chưa từng thấy tiểu hồ ly tu luyện nhưng chín cái đuôi của nó cũng biến thành những màu sắc khác nhau, có thể coi như một Cửu Vĩ Thiên Hồ trưởng thành được rồi, đáng tiếc cái đầu vẫn nhỏ như trước, bộ lông lại biến thành màu trắng thuần khiết yêu thích của Tề Hoan, chín cái đuôi cũng biến trắng theo. Trong mắt người khác, nó chỉ là một con Tuyết Hồ chín đuôi bình thường mà thôi.

Tiên giới và nhân gian quả nhiên khác nhau, ngay cả nhận hối lộ cũng ngay thẳng, mạnh mẽ như vậy. Tề Hoan nghĩ, cường long khó áp đầu xà, huống hồ mình cũng chẳng phải rồng, lại lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một cây Huyết sâm nữa.

Những thứ này là trước khi phi thăng nàng định để lại cho sư điệt, kết quả, hai người nói không cần gì hết, Tề Hoan đành mang theo nhẫn trữ vật bay lên trời. Cũng may trong nhẫn trữ vật của nàng có không ít đồ tốt, bằng không thì không biết làm thế nào để đi qua cánh cửa này.

Bị người ta vơ vét hai cây Huyết sâm, lúc này, Tề Hoan mới ôm tiểu hồ ly đi qua khỏi cửa thông hai giới. Về sau, Tề Hoan hỏi sư phụ, lúc phi thăng ông chẳng mang gì, làm sao mà đi qua thông đạo được, Hư Không Tử trả lời vô cùng đơn giản: “Ta đánh cho hai kẻ đó một trận liền vào được.”

Lúc ấy, Tề Hoan bị đả kích vô cùng sâu sắc, nàng rất muốn chạy về thông đạo, đánh cho hai tên trông cửa kia một trận tơi bời. Đáng tiếc, địa điểm xuất hiện thông đạo cũng không cố định, nàng không có cơ hội thực hiện nguyện vọng cháy bỏng của mình.

Sau khi ra khỏi thông đạo, Tề Hoan vô cùng hoang mang, ở nhân gian tu luyện để phi thăng, vậy phi thăng rồi thì sao? Tuy sư thúc, sư bá bảo nàng đi tìm bọn họ nhưng quan trọng là Tiên giới so với tưởng tượng của nàng lớn hơn rất nhiều, biết đi đâu tìm bây giờ?

Cũng may cách thông đạo hai giới không xa có một tòa thành cổ, chỉ là tòa thành cổ này lơ lửng giữa không trung, hơn nữa cả tòa thành như một ngọn lửa đang cháy bừng bừng. Tề Hoan chưa từng chứng kiến một khung cảnh hoàng tráng như vậy bao giờ, chỉ biết ngơ ngác đứng yên tại chỗ, dưới chân nàng là một con đường nhỏ, hẹp, đi tới cổng thành, hai bên là vực sâu không thấy đáy.

Thông đạo hai giới đã biến mất, Tề Hoan quay đầu lại nhìn, sau lưng là bình nguyên mênh mông, trên bình nguyên không có động vật, cũng chẳng có thực vật, chỉ có lửa, ngọn lửa hồng rực cao hơn hai mét, khiến toàn bộ bình nguyên biến thành biển lửa.

Tề Hoan suy tư một lát, quyết định đi vào thành. Cũng may lúc đi vào không có người thu phí, Tề Hoan vui vẻ một chút, thuận tiện ngẩng đầu nhìn ba chữ to đùng như ngọn lửa cháy rực trên cổng thành, nàng chỉ nhận ra chữ chính giữa, hình như là “hỏa”? Theo phỏng đoán, dự chữ thứ ba là “thành”, Hỏa thành.

Đã lên trời rồi mà vẫn mù chữ như cũ, Tề Hoan phỉ nhổ bản thân một chút rồi cúi đầu vào thành. Cũng may kiến trúc bên trong thành coi như bình thường, ngoại trừ màu sắc quá mức tiên diễm thì cũng không có gì quỷ dị.

Gạch ngói màu đỏ, đình đài lầu các cũng màu đỏ, ngay cả đất cũng màu đỏ.

Ở đây so với dưới trần gian có vẻ không khác nhau là mấy, cũng có các loại hàng quán, còn có người ngồi chồm hỗm trên mặt đất bán hàng, rất khó tưởng tượng những người này là tiên nhân. Chẳng nhẽ sau khi phi thăng lên trời lại trở lại cuộc sống sinh hoạt như người phàm? Tề Hoan buồn bực nghĩ.

Tiểu hồ ly có vẻ rất thích không khí ở đây, khó có lúc bỏ qua cho giấc ngủ, từ bên trong quần áo của Tề Hoan chui ra, leo lên đầu nàng, cũng may nhóc chút chít này cũng coi như thông minh, nằm sáp trên đầu nàng, biến thành dạng dẹt, trông giống hệt đồ trang sức.

Tề Hoan xuất hiện không khiến cho bất cứ kẻ nào chú ý, trong lúc nhất thời nàng không nghĩ ra nên làm gì nên đành theo ý tiểu hồ ly, dạo chơi khắp nơi. Tòa thành này so với tưởng tượng của Tề Hoan thì lớn hơn rất nhiều, hơn nữa trong thành còn có hai tòa nhà rất nổi bật, một tòa nhà hình tháp cao không thấy đỉnh, một tòa là cung điện bị lửa bao quanh.

“Tiểu thư, tiểu thư xin chờ một chút.” Đang lúc Tề Hoan chuẩn bị đi tiếp, sau lưng đột nhiên truyền đến một trận tiếng bước chân dồn dập.

Tề Hoan vô thức nghiêng đầu nhìn sang, trông thấy một nam tử mặc trường bào đỏ chót chạy đến chỗ mình. “Có chuyện gì sao?” Tề Hoan nghi hoặc hỏi, mới vừa lên trời không đến nỗi gây thù với ai chứ.

Ở nhân gian ngây ngốc mấy trăm năm, kẻ thù của nàng có ở khắp mọi nơi, suốt ngày tìm nàng trả thù, nếu không phải về sau tu vi của nàng càng ngày càng cao, nói không chừng đã bị đám người đó đánh chết.

Lần thê thảm nhất là phái Thục Sơn liên hiệp với các trưởng lão của năm đại môn phái vây công Tề Hoan, khiến Tề Hoan phải dùng tứ linh trong cơ thể vây bọn họ vào Thái Cực đồ, dùng sấm sét giáng vang dội suốt một ngày một đêm mới thả họ ra. Sau đó lại phân loại mỗi người, ném họ vào từng sơn môn.

Cũng chính nhờ trận chiến ấy khiến nàng triệt để nổi tiếng trong giới Tu chân, về sau, bất luận là tu sĩ chính đạo hay ma tu, yêu tu nhìn thấy nàng đều phải đi đường vòng, cũng biết Tề Hoan so với su phụ Hư Không Tử của nàng còn khủng bố hơn, vô sỉ hơn.

“Ngài mới vừa phi thăng lên phải không, tại hạ đợi ngài ở ngoài cổng thành đã lâu, không ngờ tiểu thư đã vào thành rồi.” Nam tử trung niên đối với Tề Hoan rất cung kính khiến Tề Hoan có chút ngơ.

“Ngươi chờ ta? Chúng ta quen nhau sao?”

“A, tí thì quên, là như vậy. Nơi này là thành Minh Hỏa, là lãnh địa của Minh Hỏa Chân Quân, tiên nhân nào phi thăng đến đây đều phải đi lĩnh lệnh bài thân phận mới được, bằng không tiên binh thủ thành sẽ coi ngài là gian tế của Ma giới, trực tiếp xử tử.”

“Vậy à, vậy làm phiền ngươi rồi.” Nghe hắn nói xong, Tề Hoan líu lưỡi, có vẻ như Ma giới và Tiên giới thật đúng là thủy hỏa bất dung. Song về điểm này thì Tề Hoan hiểu lầm rồi, Tiên giới và Ma giới cũng không có thù hận quá sâu, nhưng Minh Hỏa Chân Quân cùng Ma giới đúng là có đại thù.

Nam tử trung niên kia thấy Tề Hoan dễ nói chuyện thì thở phào nhẹ nhõm, dẫn Tề Hoan đi về phía tòa tháp cao.

Tuy nơi này là Tiên giới nhưng kỳ thật bên trong thành nhiều người cũng không có tu vi cao như vậy, đẳng cấp cũng tương tự như nhân gian, cỡ kỳ Nguyên Anh, ngay cả người trước mặt Tề Hoan cũng chỉ ở kỳ Độ Kiếp mà thôi. Tại sao tu vi của người trên Tiên giới lại thấp như vậy, Tề Hoan hết sức tò mò nhưng nàng cũng không mở miệng hỏi thẳng.

Theo nam tử trung niên đi vào tòa tháp, Tề Hoan phát hiện cảnh tượng nơi này vô cùng quen mắt, rất giống nơi Tề Hoan đi làm chứng minh nhân dân trước khi xuyên qua.

Khác ở chỗ nơi này hiển nhiên dễ dàng hơn nhiều, ít nhất là không cần chụp ảnh, chỉ cần nêu tên cùng môn phái để ghi chép lại trong hồ sơ, rồi để Tề Hoan đưa một ít linh khí của nàng vào một khối ngọc bài tinh xảo màu tím, sau đó chia khối ngọc bài làm hai phần, một nửa cho Tề Hoan, đây hẳn là chứng minh thư giúp nàng đi lại trong Tiên giới sau này rồi. Tề Hoan cầm một nửa ngọc bài ngẩn người.

“Vậy là xong à?” Tề Hoan không chắc chắn hỏi lại.

“Đúng vậy, sau này ngài muốn đến những tòa thành khác, chỉ cần đưa lệnh bài chứng minh thân phận thì sẽ không có ai dám bất kính với ngài.” Người trung niên kia nhìn ngọc bài trong tay Tề Hoan, trong mắt hiện lên sự hâm mộ, ghen tỵ cũng rất nhiều cảm xúc phức tạp khác.

Tuy bọn hắn lớn lên ở Tiên giới nhưng bởi vì tu vi không đủ cho nên không nhận được quyền lợi gì, chỉ có tiên nhân chân chính mới có tư cách nhận được lệnh bài thân phận này, tuy lệnh bài của Tề Hoan là cấp thấp nhất nhưng cũng đủ khiến cho người ta hâm mộ rồi.

“À ~~” Tề Hoan gật đầu, sau đó đưa lệnh bài trong tay đưa cho tiểu hồ ly trên đầu, “Cất kỹ.” Sau khi tiểu hồ ly tu được bảy cái đuôi, nó có thể tự mình mở ra một không gian độc lập, bình thường có thứ gì tốt đều để trong đó, hầu hết tài sản Tề Hoan vơ vét được ở nhân gian đều nằm ở trong tay tiểu hồ ly.

“Đây là sủng vật của ngài?” Lúc này, nam tử trung niên mới phát hiện hóa ra trên đầu Tề Hoan là một vật sống.

“Đúng vậy, nó có cần lệnh bài thân phận không?”

“Hả??? Nếu như tu vi đủ… hẳn là có thể.” Nam tử trung niên nhìn tiểu hồ ly cả buổi, lắc đầu, nhìn thế nào cũng không phải là phi thăng lên, có vẻ khá yếu đuối.

“Vậy mang ta đi làm cái nữa, không, hai cái nữa.” Cúi đầu nhìn Tiểu Ngân trên cổ tay, vị đại gia này cũng cần, về cơ bản hai kẻ này ngủ cả ngày nhưng tu vi lại chẳng bao giờ hạ thấp. Tề Hoan vô cùng chắc chắn, tu vi của hai sủng vật này đều cao hơn nàng, đúng là một sự thật khó có thể chấp nhận được.

“Mời đi bên này.” Lấy lệnh bài thân phận cho Yêu tu là ở tầng hai, Tề Hoan theo sau nam tử trung niên đi lên cầu thang, lại thấy có hai người từ trên lầu đi xuống.

Khí nóng phả vào mặt, Tề Hoan nhíu nhíu mày, lập tức một cái đuôi của tiểu hồ ly biến thành màu băng lam, ngay cả Tề Hoan cũng cảm thấy sau lưng một luồng khí mát lạnh. Đây cũng là một trong những điểm tốt khi nuôi sủng vật, đông ấm, hè mát, có thể dùng đuôi để điều chỉnh độ ấm, tuyệt đối dễ dùng hơn điều hòa.

“Bái kiến điện hạ.” Sau khi khí nóng bị đánh tan, Tề Hoan mới ngẩng đầu nhìn hai người đang đi tới, hai nam một nữ, trong ngực nàng kia còn có một con hồ ly đỏ lòe loẹt, tuy đều là hồ ly nhưng Tề Hoan thấy tiểu hồ ly nhà mình vĩnh viễn là xinh đẹp nhất.

“Miễn lễ, nàng ta mới tới sao?” Nam tử một đầu tóc đỏ như lửa đi ở giữa ngẩng đầu liếc nhìn Tề Hoan, mắt phượng hẹp dài híp lại, môi mỏng nhếch lên.

“Dạ.” Nam tử trung niên kia quỳ một gối trên bậc thang, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên, Tề Hoan thở dài một tiếng, hóa ra trên Tiên giới cũng như vậy, người có thực lực mới có tư cách đứng ở phía trên nói chuyện.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »