Bán Kiếp Tiểu Tiên

Lượt đọc: 10227 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »
Chương 7
hoa khổng tước và ẻo lả

❊ ❊ ❊

Vào ngồi trong Vong Phong chủ điện, Tề Hoan nhìn hai bên, phát hiện trong đại điện đã có rất nhiều người. Có điều từ đẳng cấp khó coi của y phục mà xem xét, hiển nhiên bọn họ không phải là đệ tử phái Thanh Vân.

Đối với “giáo phục” (đồng phục) dành riêng cho phái Thanh Vân, Tề Hoan thật sự không có tý ý kiến gì rồi, bất kể nam hay nữ, nhỏ hay lớn đều giống nhau, đạo bào ống dài màu xanh, đai lưng màu trắng. Nếu nam nhân mặc lên người thì khá đẹp, như Linh Vân Tử, y phục dù xấu hơn mặc lên cũng đều cảnh đẹp ý vui.

Nhưng nếu là Tề Hoan mặc vào, hiệu quả xác thực kinh hãi, ban đêm đi ra ngoài chạy một vòng, thì ngay lập tức dưới đất sẽ toàn người ngất.

Linh Vân Tử mang Tề Hoan tiến vào đại điện, sau khi hướng mấy người Hư Không Tử thi lễ một cái, cùng Tề Hoan đứng ở phía cuối. Tề Hoan cũng không cảm thấy có gì không ổn, tuy địa vị nàng ở phái Thanh Vân rất cao, hơn nữa hai vị sư điệt này đối với nàng cũng có chút nhường nhịn, nhưng với người khác thì khó có thể nói được.

Dù sao giới Tu Tiên vẫn chú ý đến kẻ mạnh, nếu như nàng chỉ là một đệ tử Trúc Cơ cấp thấp nghênh ngang ngồi bên cạnh người Hư Không Tử, sợ là khó tránh khỏi sẽ có ít người nói này nói kia trước mặt Linh Phong Tử.

Tề Hoan đứng vững ở phía sau, con mắt bắt đầu ngó ngang ngó dọc khắp nơi, thấy Linh Phong Tử cùng mấy vị trưởng môn phái khác nói chuyện nước miếng tung bay (ý là nói rất nhiều), Tề Hoan trong lòng hung hăng khinh bỉ hắn, sao hắn đối với mình tiếc chữ như vàng mà đối với người khác miệng lưỡi trơn tru như thế, đây tuyệt đối là kỳ thị giới tính!

“Sư huynh của ngươi bình thường đối với ai cũng nhiệt tình như vậy sao?” Đứng không bao lâu, Tề Hoan nhịn không được hỏi Linh Vân Tử bên cạnh một chút.

“….” Linh Vân Tử ngẩng đầu liếc mắt nhìn Linh Phong Tử ngoài cười nhưng bên trong không cười, lại liếc mắt nhìn Tề Hoan, xong nghiêng đầu sang chỗ khác không để ý tới nàng. Con mắt nào của nàng nhìn thấy Linh Phong Tử kia đang nhiệt tình vậy, cái kia rõ ràng là minh trào ám phúng (bên ngoài thì tươi cười hớn hở bên trong thì trào phúng chế giễu) đấy.

“Này này, cái lão đầu ăn mặc như khổng tước (con công) kia là từ đâu tới?”

“Thục Sơn, trưởng lão chấp pháp Nguyên Tâm Tử, trung kỳ Nguyên Anh.” Linh Vân Tử biết rõ nếu hắn không trả lời vấn đề của Tề Hoan, khó đảm bảo nàng sẽ không lầm bầm lầu bầu, đến lúc đó chịu tội vẫn là mình, đành phải hữu vấn tất đáp (có hỏi thì tất có trả lời). “Còn có, trên người hắn mặc chính là tiên y Thương Lan, tiên khí hạ phẩm.”

Pháp bảo của giới Tu Chân chia làm ba cấp Bảo khí, Linh khí, Tiên khí, từng cấp chia ra làm ba phẩm. Trong đó Tiên khí cực kỳ hiếm thấy, phần lớn tiên khí đều được tìm ra trong một số tiên phủ còn lưu lại của các tiên nhân, ngay cả phái Thanh Vân cũng chỉ có không quá ba cái tiên khí mà thôi.

“Chậc, không hổ là nhà giàu ra đường, ngay cả tiên khí cũng mặc trên người.” Tề Hoan ngữ khí có chút chua chua. Nhìn xem sư phụ nàng là kẻ nghèo kiết xác, một món pháp bảo cũng chưa đưa cho nàng, lão khổ tu một mình là được rồi, đừng ngay cả đồ đệ cũng bắt phải chịu khổ chứ!

Trên người Tề Hoan chỉ có vẻn vẹn hai kiện linh khí thượng phẩm, đều là đoạt từ trên tay của sư huynh, sư đệ Hư Không Tử, bộ nàng dễ dàng xuyên qua được một lần sao, đương nhiên phải giật đồ cùng lão rồi.

“Còn có còn có, cái tên giống nữ nhân kia….” Tề Hoan còn chưa nói xong, đã bị Linh Vân Tử một tay che miệng lại. Tuy mọi người ở đây tôn trọng Hư Không Tử nên mới không mở ra thần thức, song người Tu Tiên tai cực thính mắt cực tinh, nếu có lòng muốn nghe lời Tề Hoan, cũng không phải việc khó gì.

Lúc vừa rồi Tề Hoan nói Nguyên Tâm Tử, đối phương cũng đã nghe thấy rồi, có điều Nguyên Tâm Tử xưa nay tính tình vô cùng tốt, cho nên chỉ cười cười, thế nhưng lần này Tề Hoan lại đâm đúng chỗ đau của một người khác.

Thanh Tiêu – chưởng môn Côn Luân bình sinh hận nhất chính là người khác nói hắn giống nữ nhân. Nhớ năm đó khi Linh Phong Tử còn chưa phải là chưởng môn phái Thanh Vân, cũng đã có lần hiểu lầm, coi Thanh Tiêu là nữ tử, kêu hắn (chỉ Thanh Tiêu) một tiếng sư muội, đã bị Thanh Tiêu ghi hận hơn bốn trăm năm nay, nếu như không phải thực lực Linh Phong Tử cao hơn Thanh Tiêu một chút xíu, đoán chừng hắn đã sớm dốc sức liều mạng cùng Linh Phong Tử rồi.

Lần nay đến dự lễ hắn dẫn theo năm tên đệ tử tinh anh thế hệ này của núi Côn Luân, chính là muốn khiến Linh Phong Tử gặp xui xẻo, lúc này Tề Hoan nói một câu như vậy, không thể nghi ngờ chính là hành vi đổ thêm dầu vào lửa.

Vậy mà, trên mặt Linh Vân Tử lại hiếm khi lộ ra một nụ cười tà ác, nếu như Thanh Tiêu làm như không nghe thấy thì tốt, còn nếu hắn thật sự tìm Tề Hoan gây phiền toái, vậy đoán chừng lần này phiền phức của hắn lớn thật rồi.

Tổ sư bá Hư Không Tử của hắn cả đời khổ tu, cho tới bây giờ mới nhận một đồ đệ, hiện nay thực lực của người đặt ở giới Tu Chân cũng có thể xếp vào top năm, thật không dễ dàng thu đồ đệ đương nhiên là coi như bảo bối rồi. Nhớ ngày đó Tề Hoan một đao chém sạch Bạch Ngọc Lan vạn năm của người, Hư Không Tử cũng không có tìm nàng gây phiền toái. Ngược lại đi tìm Linh Phong Tử gây phiền toái….Dĩ nhiên là chỉnh đồ đệ người khác nên không thấy đau lòng rồi!

Đừng nhìn Hư Không Tử nổi danh hiền lành, tính tình ôn hòa, lại luôn có vẻ mặt tươi cười, nghe nói khi tuổi còn trẻ cũng làm không thiếu chuyện thất đức, bằng không sao có thể nói là thầy nào trò đấy chứ. Nếu Thanh Tiêu dám động vào Tề Hoan, đoán chừng lão đầu sẽ trực tiếp chạy đến Côn Luân phóng hỏa. Theo tin tức nho nhỏ, vụ cháy năm trăm năm trước ở Côn Luân chính là có quan hệ trực tiếp cùng ba vị lão gia tử trên đại điện này đây.

Giọng của Tề Hoan tuy không lớn, nhưng Linh Vân Tử vô cùng chắc chắn là Thanh Tiêu đã nghe thấy được, bằng không sắc mặt của hắn cũng sẽ không đặc sắc y như cái đít nồi như thế. Có điều ngại thể diện, nên hắn không trực tiếp nổi bão, bởi hắn chỉ coi Tề Hoan là đệ tử cấp thấp của môn phái, muốn đối phó nàng lúc nào cũng được.

Giờ Thanh Tiêu lửa giận ngút trời nên căn bản cũng không cân nhắc cẩn thận, một đệ tử cấp thấp của môn phái làm sao có thể vào ngồi bên trong Vong Phong điện, hơn nữa còn được đích thân sư đệ chưởng môn Linh Vân Tử đưa vào.

Đợi tất cả khách nhân đến dự lễ vào ngồi trong Vong Phong điện, nước miếng của Linh Phong Tử cũng phun được tương đối, lúc này mới sai đệ tử trong phái dẫn tất cả chưởng môn các phái đến phòng khách nghỉ ngơi, hai ngày sau bắt đầu dự lễ.

Rất nhanh đại điện liền vắng tanh, chỉ để lại ba lão đầu cùng Tề Hoan, Tề Hoan đi thẳng đến bên cạnh Hư Không Tử, tiện tay kéo cái ghế băng ngồi xuống, ngữ khí có chút oán trách, “Ta nói này sư phụ, ngài cũng quá không coi ta là người một nhà rồi, độ kiếp cũng không nói cho ta một tiếng.”

Nghe vậy Hư Không Tử cười có chút xấu hổ, “Mấy ngày hôm trước không cẩn thận uống nhiều quá, tỉnh lại liền phát hiện đã sắp độ thiên kiếp rồi.”

“Đúng vậy, thuận tiện còn lĩnh hội được một chút Thiên đạo[3]!” Sư huynh Hư Linh Tử của Hư Không Tử trừng mắt hung tợn nhìn sư đệ của mình, người khác cả đời có lẽ cũng chẳng có cơ hội lĩnh hội Thiên đạo, sư đệ lão ngược lại, không làm gì cũng có thể lĩnh hội được, đây không phải là muốn kích động người khác sao.

[3] Thiên đạo: Chỉ những triết lý, luận điểm luận cứ của trời cao. Đây cũng là chỉ quá trình tu tiên ai may mắn mới lĩnh hội được.

Đời này của lão (Hư Linh Tử) không việc nào có thể vượt qua vị sư đệ này, nhưng mà… Hư Linh Tử quay đầu lại ngắm Tề Hoan đang nhìn chằm chằm sư phụ mình trầm tư suy nghĩ, cuối cùng cũng tìm được một chút cân bằng, ít nhất đồ đệ lão thu so với đồ đệ của Hư Không Tử dễ đối phó hơn.

“Sư phụ à, lần này ngài độ kiếp sẽ không cần mười ngày nửa tháng chứ?” Tề Hoan sợ hãi hỏi, nàng không muốn trở thành người đầu tiên trong ‘giới Tu Chân’ chết đói đâu, nói ra thật là mất mặt ah!

“Không cần.” Hư Không Tử nghe lời đồ đệ nói xong đầu không khỏi rơi đầy hắc tuyến, nếu thiên kiếp kéo dài mười ngày nửa tháng, đến lúc đó lão ngay cả xương cốt cặn bã đều không còn rồi.

“Vậy là tốt rồi vậy là tốt rồi, sư phụ à, ta thấy ngài độ xong thiên kiếp chắc sẽ phải bế quan tu luyện đi, trước khi bế quan có phải ngài nên đưa cho đồ đệ ngại vài món trang bị đẳng cấp hay không?”

“Trang bị?” Hư Không Tử khó hiểu.

“Tiểu Hoan Tử nhà đệ là muốn đệ đưa pháp bảo đấy!”

“À, pháp bảo sao, nếu không con cầm trước cái tiên khí cấp thấp này đi.” Hư Không Tử mở ra chiếc nhẫn trữ vật, từ bên trong lấy ra một cái tháp lưu ly xinh xắn.

“Sư phụ, ngài là ngại mạng đồ đệ ta đây quá lớn sao?” Tề Hoan nghiến răng nghiến lợi, không nói đến chuyện nàng có dùng được vật này hay không, nếu như bị người khác biết trên người mình có một tiên khí thì vừa ra khỏi cửa lớn Thanh Vân phái, chẳng phải sẽ có cả đám cao thủ thay nhau tới đuổi giết hay sao?

Nàng đích thị tham tài, nhưng càng thêm tiếc mạng mình nha.

“Ách, nếu không ngươi dùng trước cái Ti Không Lăng(*) này đi.” Thấy sư đệ mình tìm cả buổi cũng không lấy ra được một kiện pháp bảo nào Tề Hoan có thể dùng, Hư Linh Tử bèn lấy trong nhẫn trữ vật của mình ra một miếng vải đưa cho Tề Hoan.

*Ti: xé; không: không trung, bầu trời; lăng: lụa, vải -> Ti không lăng là dải lụa phá tan bầu trời.

“….Sư bá, cái này dùng làm khăn tay cũng hơi nhỏ đấy ạ.” Nhìn chằm chằm vào miếng vải màu đỏ kia, Tề Hoan âm thầm khinh bỉ sư bá keo kiệt.

“Nhỏ cái gì, tuy ta không biết thứ này có cấp bậc gì, những cũng là lấy ra từ Tiên phủ đấy, chắc chắn sẽ không kém, nhanh cầm đi.” Hư Linh Tử bất mãn hừ một tiếng.

“Sư bá giáo huấn rất đúng, đều là đệ tử sai.” Nghe thấy là vật lấy ra từ Tiên phủ, bất mãn của Tề Hoan lập tức biến mất, cười tủm tỉm cầm miếng vải kia chạy lấy người.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »