Bán Kiếp Tiểu Tiên

Lượt đọc: 10173 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »
Chương 25
lần đầu tiên thấy người chết

❊ ❊ ❊

Tiêu Tiêu? Muội tại sao lại ở chỗ này?” Tề Hoan kinh hô, giọng nói bên trong cư nhiên là của Tiêu Tiêu, nàng không phải đang ở Thục Sơn sao, con gái của chưởng môn Thục Sơn mà cũng dám bắt, người nọ rốt cuộc muốn làm gì?!

“Hoan Hoan sư tỷ......” trong giọng Tiêu Tiêu có một tia run rẩy.

Tề Hoan chớp mắt cả buổi, khó khăn lắm mới thích ứng được với căn phòng tối om, lúc này đi về phía tiếng nói trong góc, thẳng tới sát bên tường nàng mới nhìn rõ Tiêu Tiêu co rúc ở góc tường, khóc nức nở.

“Tiêu Tiêu, muội không sao chứ?”

“Không, không sao...... Nhưng mà, bọn họ đều chết hết rồi.” Tiêu Tiêu vừa khóc vừa nói, mặc dù nàng đối với việc tu luyện rất có thiên phú, hơn mười tuổi đã có thể đạt tới trung kỳ Ngưng Khí, nhưng nàng dù sao cũng chỉ là một đứa nhỏ, căn bản chưa từng gặp qua người chết, huống chi những người kia đều bị giết ngay trước mặt nàng.

Tề Hoan nghe Tiêu Tiêu nói xong tim đập lập tức chậm nửa nhịp, vừa rồi vào chỉ chú ý Tiêu Tiêu, nàng căn bản không có phát hiện trong phòng này vẫn còn những thứ khác, bây giờ nghe Tiêu Tiêu nói, quét mắt một vòng, phát hiện trên mặt đất ngổn ngang lộn xộn năm sáu cỗ thi thể.

Lúc đầu nàng bị đẩy mạnh vào phòng, mùi tanh ngửi thấy cư nhiên là mùi máu, nghĩ đến đây bắp chân Tề Hoan mềm nhũn, bịch một tiếng ngồi bẹp xuống đất, hai hàm răng run cầm cập va vào nhau, trên mặt thoáng cái không còn chút máu.

“Hoan Hoan sư tỷ, đừng sợ.” Thấy Tề Hoan bị đả kích so với mình còn ghê hơn, Tiêu Tiêu nhịn không được an ủi ngược lại Tề Hoan. Cái này cũng không thể trách Tề Hoan, nàng là người ở hiện đại xuyên không tới đây, trước kia chỉ là một tiểu nữ sinh bình thường mà thôi, loại giết người máu me ghê rợn này chỉ có trong TV và tiểu thuyết mới thấy, hiện tại lạc vào thế giới kỳ lạ thoáng cái nhìn thấy, không dọa nàng rơi luôn cái mạng nhỏ là đã tốt lắm rồi.

“Ta biết” Nhưng sợ hãi trong lòng nào có dễ dàng qua đi như vậy, Tề Hoan cũng chỉ có thể cố gắng hết sức không nhìn tới đống thi thể chồng chất trên mặt đất kia. “Sư muội, sao muội cũng bị bắt đến đây?”

“Muội trên đường đi tìm Đông Nguyên sư huynh thì bị bắt, người bắt muội đến là một kẻ rất lợi hại, trưởng lão cùng mấy vị sư huynh sư tỷ của môn phái tới cứu muội, vậy mà tất cả đều bị hắn giết chết.” Lúc Tiêu Tiêu nói đến đây, trong giọng nói có một chút nghẹn ngào, Tề Hoan rốt cuộc hiểu ra những thi thể trên mặt đất là ở đâu ra.

Đồng thời trong nội tâm nàng cũng sinh ra một tia sợ hãi, người nọ nếu thật sự hướng về mình mà tới, thì nàng còn có thể sống mà trở về núi Thanh Vân được sao?!

“Những người khác trong Thục Sơn có biết muội đã xảy ra chuyện không?” sở dĩ Tề Hoan hỏi như vậy là vì nàng biết rõ, Tiêu Tiêu sau khi bị bắt tuyệt đối không phải không để lại chút manh mối nào, nếu không thì bằng vào thực lực của người kia, trưởng lão Thục Sơn căn bản không có khả năng lập tức theo kịp.

“Lúc muội bị bắt có để lại kí hiệu ở nơi đó, nếu có người đi qua thì sẽ tìm tới.” Tiêu Tiêu cũng có chút không xác định, trưởng lão đến tìm nàng thực lực đã đạt đến đỉnh hậu kỳ Nguyên Anh, mà người kia có thể nhẹ nhàng giết lão như vậy, đoán chừng nếu có thêm mấy trưởng lão đến nữa cũng chưa chắc có thể cứu các nàng ra. Hơn nữa nàng bị bắt ở nơi có rất ít người đi qua, mặt khác Tiêu Tiêu bình thường không có chuyện gì hay thích chơi trò mất tích, đoán chừng nhất thời nửa khắc Thục Sơn cũng sẽ không có người chú ý tới điểm này.

Đặc biệt là hôm nay, một vị tổ tông Thục Sơn đột nhiên xuất quan, chưởng môn Thục Sơn mang theo phần lớn đệ tử, tất cả đều đã sớm đi nghênh đón vị lão tổ tông kia rồi. Cũng chính bởi vì vậy, Tiêu Tiêu cùng Tề Hoan mới có thể dễ dàng bị bắt.

“Chúng ta không thể một mực chờ chết ở chỗ này, nếu chẳng may người Thục Sơn không tới, vậy chúng ta bị giết chắc rồi.”

“Không có tác dụng đâu, trong phòng này bày một trận pháp, với thực lực của chúng ta bây giờ căn bản không có biện pháp thoát ra, hơn nữa chúng ta lại không biết bây giờ người kia có còn ở bên ngoài hay không.” Tiêu Tiêu thất vọng lắc đầu, hai người các nàng thực lực đều quá yếu, ngay cả trưởng lão hậu kỳ Nguyên Anh cũng không làm người kia có chút kiêng kị nào, huống chi là các nàng.

“Có lẽ...... Ta có thể thử xem......” Tề Hoan do dự một chút, lấy Ti Không Lăng ra.

Từ sau ngày nàng tỉnh lại, Tề Hoan liền phát hiện Ti Không Lăng hình như cùng mình đã có một loại quan hệ rất kỳ quái giống như huyết mạch tương thông. Kể từ khi Tề Hoan hấp thu lôi kiếp, toàn thân nàng dường như có rất nhiều lôi điện nhỏ không dễ phát hiện, thậm chí ngay cả Tề Hoan cũng không phát hiện ra.

Lúc trước những Lôi Điện kia theo máu của nàng chảy vào trong Ti Không Lăng, dựa vào nguyên lực sét tinh thuần nhất thiên địa, mà khiến Ti Không Lăng ngưng luyện lại, cứ như vậy, uy lực của Ti Không Lăng mặc dù không tăng thêm bao nhiêu, nhưng nó lại hoàn toàn trở thành Pháp Bảo bổn mạng (1) của Tề Hoan.

(1)Pháp bảo bổn mạng = pháp bảo hộ mệnh.

Người khác đều là tiến vào Nguyên Anh kỳ mới có thể bắt đầu ôn dưỡng (2) Pháp Bảo bổn mạng của mình ở trong đan điền, bổn mạng, ý nghĩa của nó cũng chính là Pháp bảo quan trọng như tính mạnh vậy, đương nhiên, ôn dưỡng Pháp Bảo bổn mạng là quá trình dài dằng dặc, muốn đạt tới cảnh giới tâm tùy ý động (3) ít nhất nhất phải 500 năm trở lên, nếu đạt tới độ huyết mạch tương thông thì ngắn nhất là 2000 năm.

(2)Ôn dưỡng: nghĩa đen là ‘ân cần nuôi dưỡng’, theo ý của đoạn trên có thể hiểu là: từ từ hình thành, hấp thụ, chiếm giữ.

(3) Tâm tùy ý động: suy nghĩ cái gì thì pháp bảo sẽ làm theo thế đó

Kết quả Tề Hoan ngược lại, không chỉ ở Ngưng Khí kỳ có được Pháp Bảo bổn mạng, mà còn nhảy cóc qua quá trình ôn dưỡng, trực tiếp đạt đến cảnh giới huyết mạch thương thông.

Đoán chừng cái này nếu nói ra, toàn bộ Tu Chân giới sẽ nhốn nháo sôi trào, bất quá Tề Hoan lại không cảm thấy gì, nàng hiện tại thậm chí ngay cả Pháp Bảo bổn mạng là cái gì cũng không biết.

Không có biện pháp, vừa xuyên qua đã trở thành mù chữ, nàng tự nhận là cho dù mình ở trường thì cái đầu cũng sẽ học không được nhiều văn tự trừu tượng như vậy, cho nên nàng cũng chỉ cùng Linh Vân Tử học được vài ngày Đại Triện, kết quả Linh Vân Tử phẩy áo bỏ đi, nói thế nào cũng không chịu dạy nàng nữa.

Linh Vân Tử thiên tính thích sạch sẽ, thế nhưng mỗi lần Tề Hoan cùng hắn luyện chữ là đều có thể khiến hắn một thân lem luốc mực tàu, cũng không biết Tề Hoan là cố ý hay vô tâm, dù sao mới dạy Tề Hoan nửa tháng, mà Tề Hoan đã hủy hết của hắn mười bộ quần áo. Kỳ thật, Tề Hoan chỉ là muốn làm cho Linh Vân Tử đổi mấy bộ trang phục màu sắc khác xem thế nào, ai bảo hắn không chịu tiếp thu đề nghị của nàng, cho nên nàng đành phải chọn thủ đoạn dùng bạo lực thôi.

Thời gian nửa tháng, Tề Hoan cũng biết được ba mươi mấy chữ, cuối cùng nàng từ bỏ ý nghĩ tiến vào Tàng Thư Các của môn phái, cho nên rất nhiều tri thức phổ cập cơ bản của Tu Chân giới nàng căn bản cũng không biết.

Tề Hoan cũng biết mình cùng Tiêu Tiêu tuyệt đối không có cơ hội thoát ra ngoài, nhưng uy lực của Ti Không Lăng nàng đã thấy qua, cái Pháp Bảo này tuyệt đối không vô hại như bề ngoài, đặc biệt là sau khi trở thành Pháp Bảo bổn mạng của nàng, Tề Hoan có thể mơ hồ cảm giác được bên trong Ti Không Lăng truyền tới khí tức vô cùng khủng bố. Nàng có thể cảm nhận được, cho dù là tiên khí sư phụ lấy ra thì khí tức cũng sẽ không khủng bố tới như vậy.

Cho nên nàng mới có thể đem hi vọng gửi gắm vào Ti Không Lăng, hi vọng Pháp Bảo này có thể cứu nàng một mạng.

Trên thực tế, bảo vật của Tề Hoan đúng là chọn đúng rồi, khi nàng lấy Ti Không Lăng ra, trong nháy mắt, bên ngoài cách trăm dặm, một nam tử áo trắng đang bay trên không trung đột nhiên ngừng lại, “Ti Không Lăng? Nữ nhân này... Thật đúng là không an phận mà!” Nam tử áo trắng cười nhẹ, phi kiếm lập tức thay đổi phương hướng, bay về phía nơi của Tề Hoan.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »