Bán Kiếp Tiểu Tiên

Lượt đọc: 10188 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »
Chương 14
bữa sau ăn thịt bò nha!

❊ ❊ ❊

Nghe thấy bên trong có tiếng cãi lộn, nam nhân mang mặt nạ chợt mở to mắt, nhìn lướt qua chỗ Tề Hoan, trong mắt thoáng qua một chút ý cười.

Lúc này Tề Hoan nói chuyện cũng không có cố kỵ cái gì, giọng lớn lên chỉ sợ tất cả mọi người không nghe thấy. Quả nhiên sau khi nghe thấy lời của nàng, trên mặt mọi người đều trở nên cổ quái. Bọn họ đều biết rõ cái này là vảy ngược (1) của Thanh Tiêu, không nghĩ tới Tề Hoan thế mà có dũng khí như vậy, đây chính là “đá thẳng” vào mặt người ta a.

(1)Vảy ngược: nguyên văn là nghịch lân, ý nói điểm mấu chốt, giới hạn.

Chỉ thấy mặt mũi Thanh Tiêu giờ tái nhợt, toàn thân run rẩy, hiển nhiên hắn đã cực kì phẫn nộ rồi, nếu như hắn có thể cử động, chuyện đầu tiên hắn làm tuyệt đối sẽ là đem Tề Hoan bầm thây vạn đoạn. (chém thành ngàn mảnh)

Nhưng Tề Hoan không nghĩ như vậy, chờ hắn có thể động, lão đầu tử nhà mình cũng đã tới, nàng không tin Thanh Tiêu dám ở trước mặt Hư Không Tử chạm đến một đầu ngón tay nàng. Sư phụ nhà nàng vô cùng bao che khuyết điểm, đồ đệ của mình, chính mình có thể giáo huấn, người khác động vào, lão tuyệt đối sẽ đi chọc cho người ta hai kiếm coi như là “đáp lễ”.

“Trừng ta làm gì, ngươi không phải nói người phái Thanh Vân chúng ta không biết lớn nhỏ sao, ta sẽ cho ngươi biết rõ cái gì gọi là không biết lớn nhỏ.” Thấy được ánh mắt mang theo sát khí của Thanh Tiêu, Tề Hoan cười lạnh. Dù sao, sau lần này nàng cũng không tùy tiện ra khỏi núi nữa, đoán chừng sư phụ cũng sẽ không cho, để xem ai có thể bắt được nàng chứ.

Nghe Tề Hoan vũ nhục chưởng môn nhà mình, các đệ tử Côn Luân phía sau Thanh Tiêu cũng không chịu được nhao nhao lên, Thanh Tiêu ỷ vào thân phận mình cao, không đứng ra ‘lời qua tiếng lại’ cùng Tề Hoan, mấy nữ đệ tử lại không nghĩ như vậy, mấy nữ nhân mỗi người một câu bắt đầu phản kích Tề Hoan.

Tề Hoan mặt không biểu tình nghe giọng các nàng trào dâng cao vút, mãi cho đến khi rốt cuộc không thể tìm được ngôn ngữ nào để vũ nhục Tề Hoan nữa mới thôi. Thấy các nàng ngừng lại, trên mặt Tề Hoan hiện ra nụ cười sáng lạn, “Các ngươi đã nói xong, giờ đến phiên ta rồi.”

Tề Hoan xắn tay áo lên, hắng giọng một cái, dùng một ngữ điệu cực kỳ bình tĩnh bắt đầu bài ‘diễn thuyết’ của nàng. Thẳng đến khi ánh sáng trong miếu đổ nát tối dần đi, màu vàng của hoàng hôn chiếu xuyên qua nóc nhà tan hoang, mọi người lúc này mới phát hiện Tề Hoan đã nói từ buổi trưa cho đến khi mặt trời lặn. (TNN: dã man a~~)

Trong suốt hơn ba canh giờ, Tề Hoan dùng ngữ khí tỉnh táo vững vàng cùng ‘tinh túy’ mắng người đúc kết suốt hơn hai mươi năm toàn bộ ‘biểu diễn’ một phen, mọi người đều có thể làm chứng, một câu nàng cũng không có lặp lại, hơn nữa căn bản không có dùng tới một chữ thô tục nào mà đem Thanh Tiêu cùng năm đệ tử hai nữ ba nam của Côn Luân kia mắng tới mấy chục lượt, nếu như không phải Tu Chân giả thân thể khỏe mạnh, đoán chừng Thanh Tiêu sẽ là người đầu tiên bị tức đến phát bệnh tim.

“Ah

khát quá.” Tuy không phải quá mức hung dữ, chẳng qua Tề Hoan cảm thấy không có ý nghĩa gì, cũng không phải đối thủ, lãng phí cảm xúc của nàng.

“Này, bên ngoài còn người sống không, cho chút nước uống đi ~” Tề Hoan không thèm liếc nhìn mấy người Thanh Tiêu một cái, vươn cánh tay ra phía ngoài, dù sao những người này cũng không hạn chế tự do của nàng. Trước kia chơi trò chơi đều dùng bàn phím đánh chữ, mắng chửi người cũng không tốn thể lực, không nghĩ tới hôm nay ‘diễn thuyết’ thực tế một lần, lại mệt mỏi như vậy, rất tiêu hao thể lực nha.

Nếu không phải nàng cố ý khống chế ngữ điệu, đoán chừng lúc này nói cũng không nên lời rồi.

Sau khi Tề Hoan đi ra ngoài, phát hiện trong miếu nhỏ đã thêm mấy người, tên nam nhân mặt nạ bắt nàng tới vẫn ngồi dưới đất nhắm mắt dưỡng thần như cũ không nhúc nhích. Có điều phía sau hắn không biết lúc nào nhiều thêm một lão đầu, lão đầu cũng nhắm mắt lại, nhưng đầu lâu thủy tinh màu đỏ như máu trong tay không còn chuyển động quay tròn nữa, hơn nữa một thân lão đầy sát khí, xem ra cũng không phải người tốt lành gì.

Tề Hoan nhìn lướt qua bốn phía, phát hiện nam nhân ‘phá cách’ kia không biết chạy đi đâu rồi, mấy người vừa tới thoạt nhìn đều rất ‘đẫm máu’ đây, Tề Hoan cũng không dám chạy tới chỗ bọn họ uống nước, vì vậy nàng đành phải đi đến chỗ nam nhân mặt nạ kia.

“Này!” Tề Hoan đi bước nhỏ đến, mấy ma tu trong miếu đều trừng mắt nhìn nàng, song cũng không có ngăn cản.

Nam tử mặt nạ mở to mắt nhìn Tề Hoan.

“Cho dù ta cũng là tù binh như bọn họ, nhưng ngươi cũng phải có chút đãi ngộ khác biệt chứ, tu vi ta thấp như vậy, không ăn cơm sẽ chết người đấy.” Tề Hoan lải nhải một đống, nam nhân mặt nạ vẫn nhìn nàng, thân thể bất động như trước.

“….” Thấy hắn không nói lời nào, Tề Hoan phẫn nộ phồng má, dùng sức trừng mắt liếc hắn. Nàng biết nên chọn quả hồng mềm mà nắm (làm việc nên biết nặng nhẹ), nàng dám khiêu khích Thanh Tiêu, song lại không dám đi tìm nam nhân này gây phiền toái đâu, ai biết hắn có thể một lúc nào đó khí không thuận sẽ giết con tin không chứ.

“Ôi!! Ngươi sao lại ngừng rồi, có phải là đói bụng không?” Đang lúc hai người mắt to trừng mắt ti hí, một người di chuyển đến trước mặt Tề Hoan.

“… A! Đồ ăn, cho ta sao?” Tề Hoan trừng mắt liếc nhìn nam nhân ‘phá cách’ đột nhiên xuất hiện, lại thấy trong tay hắn còn một cái bao dầu (túi đựng đồ ăn), phán đoán theo mùi hương, bên trong không thể nghi ngờ là gà quay.

“Trước lúc sư phụ ngươi đến, ta sẽ không để ngươi chết đói.” Nam nhân mặt nạ hừ một tiếng, nhưng mà lúc này chỉ có tiếng hàm răng Tề Hoan đáp lại hắn.

Sau khi nhận cái bao dầu kia, nàng cũng tìm một cái đệm cói cũ nát tương đối sạch sẽ, đặt mông ngồi xuống, ôm gà quay gặm mãnh liệt, hoàn toàn không để tý tới hình tượng của mình.

Gió cuốn mây tan đã ăn xong toàn bộ con gà quay, nhìn nhìn đống xương gà trên mặt đất, Tề Hoan thỏa mãn dùng ống tay áo lau sạch sẽ vết dầu mỡ trên miệng trên tay, lúc này mới có sức ngẩng đầu nhìn ma tu trong miếu.

Nhưng nàng phát hiện những người kia vậy mà đều quay lưng lại cho nàng nhìn, chỉ có nam nhân mặt nạ vẫn nhìn chằm chằm nàng như trước.

“Phái Thanh Vân đối với ngươi rất hà khắc?” Đời này hắn chưa từng thấy qua một nữ nhân nào dùng phương pháp ăn như vậy, nàng đã bao lâu không ăn cơm rồi?

“Khá tốt, cũng là một ngày ba bữa thịt mà thôi.” Vốn là Hư Không Tử nói, người Tu tiên tốt nhất không nên ăn thịt, thế nhưng Tề Hoan lại cố tình muốn ăn thịt. Nơi ở của Hư Không Tử chỉ có thể cung cấp thực vật, cuối cùng Tề Hoan đem mục tiêu chuyển tới chỗ nuôi nhốt linh thú của môn phái.

Đêm khuya ngày nào đó, Tề Hoan mang theo phi kiếm mò vào điện Linh Thú của môn phái, chém đứt một nửa cánh dài ba mét của một con tiểu Xích Kim Phong điêu, sau đó tâm tình vui vẻ mang cánh ‘gà’ ra phía sau núi nướng ăn.

Từ ngày đó, điện Linh Thú tiến vào trạng thái đề phòng, mà nàng bỗng dưng bắt đầu cuộc sống hạnh phúc có thịt để ăn.

“Bữa sau chúng ta ăn thịt bò nha…” Được một tấc lại muốn tiến lên một thước là bản năng của Tề Hoan, ăn xong bữa thứ nhất bắt đầu nghĩ đến bữa thứ hai là thiên phú của nàng.

“Có cơ hội ta mời ngươi đến Thiên Ma Môn ăn.” Nói xong, nam nhân mặt nạ ‘vèo’ một tiếng biến mất tại chỗ, trọn vẹn chưa quá nửa giây, Tề Hoan mới cảm giác được phía sau mình nhiều hơn một người.

“Sư phụ ngươi đã đến.” Nam nhân mặt nạ túm cổ áo Tề Hoan, cùng lão đầu đứng sau hắn kia biến mất khỏi miếu đổ nát.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »