Bán Kiếp Tiểu Tiên

Lượt đọc: 10195 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »
Chương 59
tìm tới tận cửa

❊ ❊ ❊

“Tề Hoan nghĩ tin tức nàng trở về sẽ không truyền quá nhanh, ai ngờ lúc nàng vừa đặt trên lên đỉnh Vô Ưu đã nhìn thấy Tiên Tử sư huynh lo lắng chờ trong phòng.

“Ô, sư huynh, sao huynh lại biết ta đã trở về?” Ngoại trừ hai tên đệ tử trông cổng, dọc đường Tề Hoan không gặp ai cả, nếu như đệ tử thủ vệ thông báo, thì Hoa Hiển Tử cũng không thể đến nhanh như vậy được.

“Ta nói này sư muội, muội trộm của Tế Tự điện cái gì, mà lại khiến trưởng lão Tế Tự điện phát ra Tuyệt Sát lệnh của Yêu tộc để lấy mạng muội thế?” Hoa Hiển Tử ngồi trên cái ghế duy nhất trong phòng Tề Hoan, vẻ mặt cười khổ. Hắn sớm biết Tề Hoan nhất định sẽ gây phiền toái thế nhưng không nghĩ tới nàng lại đắc tội với Tế Tự điện. Cũng không biết Hư Không Tử nghĩ thế nào mà lại để Tề Hoan đi trộm đồ trên địa bàn Yêu tộc.

Hoa Hiển Tử nhận được tin sau khi Tề Hoan rời khỏi núi Cửu Trọng Yêu, nhưng Tế Tự điện phong tỏa tin tức vô cùng nghiêm mật, chẳng ai biết Tề Hoan đã trộm được cái gì, điều duy nhất biết được là Tế Tự điện và phái Thanh Vân đã trở thành kẻ thù không chết không ngừng rồi.

Mấy ngày nay, tin tức về Tuyệt sát lệnh vừa mới lộ ra, quanh núi Thanh Vân liền ẩn núp một đám sát thủ Yêu tộc, cũng may Hư Không Tử đã sớm xuất quan, hình như lão biết rõ đồ đệ mình chọc phải phiền toái gì nên một mực tọa trấn trên đỉnh Vô Ưu, đến nay không có một sát thủ nào còn sống mà ra khỏi núi Thanh Vân.

“Cũng không có gì.” Tề Hoan gượng cười hai tiếng, tiểu hồ ly trong ngực nàng thò đầu ra, quơ quơ tiểu móng vuốt chào Hoa Hiển Tử.

Thấy Cửu Vĩ Thiên Hồ chui ra từ người Tề Hoan, Hoa Hiển Tử choáng váng, hắn chỉ vào Tề Hoan, há hốc miệng cả buổi mà không nói được một câu nào.

“Sư huynh, đừng kích động, đừng kích động, cái này cũng không thể trách ta, là nó cứ muốn đi theo ta đấy chứ.” Tiểu hồ ly thấy Tề Hoan đổ hết trách nhiệm lên người mình thì vội vàng lắc đầu phủ nhận, kết quả là bị Tề Hoan ấn đầu xuống, còn thuận miệng uy hiếp một câu: “Không nghe lời sẽ không có thịt ăn.”

Tình cảnh yếu thế, tiểu hồ ly đành dùng hai tiểu móng vuốt xù lông ôm đầu, rụt trở về.

“Ai… muội mau đi nói với sư thúc lão nhân gia đi.” Hoa Hiển Tử thấy Cửu Vĩ Thiên Hồ kia liền triệt để hết hy vọng rồi, quan niệm về đẳng cấp của Yêu tộc rất sâm nghiêm, mặc dù tiểu hồ ly này chưa trưởng thành, nhưng người ta là chín đuôi bẩm sinh đó, Hoa Hiển Tử là bán yêu, cho nên cùng lắm chỉ có năm cái đuôi, hắn có thể mắng Tiểu Hoan nhưng nếu mắng tiểu hồ ly thì sẽ phạm vào đại kỵ.

“Được rồi, ta đi tìm sư phụ.”

Tề Hoan ôm tiểu hồ ly đi theo Hoa Hiển Tử lên đỉnh Vô Ưu, trên đường đi nghe Hoa Hiển Tử kể lại những chuyện phát sinh gần đây, sau khi Tế Tự điện phát ra Tuyệt sát lệnh, hai người Hư Linh Tử và Hư Dương Tử không biết từ đâu chui ra, thề sống thề chết bảo vệ núi Thanh Vân, nhưng gì thì gì, Tề Hoan vẫn đều cảm thấy chẳng qua là do bọn họ quá nhàm chán cho nên mới tham gia náo nhiệt.

Quả nhiên, sau khi trông thấy Tề Hoan, hai lão đầu tử vẻ mặt rạng rỡ, khen ngợi Tề Hoan làm rất tốt. Về phần Hư Không Tử, biết rõ đồ đệ không chỉ “chôm” được “Địa chi đạo” mà còn thuận tiện bắt cóc luôn Yêu Vương tương lai của Yêu tộc thì cười đến suýt sái quai hàm.

Yêu tộc và chính đạo vẫn như nước với lửa khó dung hòa, những năm nay bình an vô sự không có nghĩa là mọi người quan hệ tốt với nhau. Hành động của Tề Hoan tuy có điểm quá phận nhưng chuyện đã xảy ra rồi, những môn phái chính đạo khác tuyệt đối sẽ không mặc kệ phái Thanh Vân, dù sao việc Tề Hoan làm lần này cũng coi như cống hiến lớn.

Làm suy yếu thực lực Yêu tộc nghĩa là tăng cường thực lực bản thân, mọi người đều biết rõ trong lòng, chỉ là bây giờ mọi người còn đang xem xét tình hình, những môn phái như Côn Luân Thục Sơn đang chờ phái Thanh Vân gặp phải đả kích thì mới ra tay. Mỗi người đều có tính toán của riêng mình.

Tính toán của mọi người đều không tệ, nhưng không ai ngờ rằng vị Đại trưởng lão của Tế Tự điện lại trực tiếp tìm tới núi Thanh Vân.

Tề Hoan còn chưa ngồi ấm chỗ thì đã có đệ tử đến thông báo, nói là ngoài kia có một lão đầu tự xưng là Đại trưởng lão Tế Tự điện muốn gặp thầy trò Hư Không Tử.

Người ta đã chạy đến trước sơn môn, chỉ mặt gọi tên muốn gặp ngươi, cho dù Tề Hoan không tình nguyện thì cũng phải ra ngoài gặp mặt một lần, chỉ hy vọng vị Đại trưởng lão kia không phải kẻ vừa gặp mặt đã muốn động thủ.

Đi theo Hư Không Tử đến cửa sơn môn, Tề Hoan mới phát hiện, chỉ có một lão đầu cường tráng lẻ loi đứng đó một mình, lão nhân này chắp hai tay sau lưng, trường bảo đen tuyền dài đến cổ chân, hắn không đi giày nhưng bàn chân không dính một hạt bụi. Tuy tướng mạo của hắn và Khinh Sắc có chút tương tự, nhưng trên mặt lại không lộ ra chút tươi cười nào, vô cùng lãnh khốc, sau khi trông thấy Tề Hoan, trong mắt lão hiện lên ánh sáng lợi hại.

“Ha, Khấp Sư, đã lâu không gặp, khí sắc ngươi không tệ nha.” Sau khi trông thấy lão nhân kia, trên mặt Hư Không Tử tràn đầy tươi cười, bước chân từ từ dừng lại, còn kéo Tề Hoan ra sau mình.

“Hư Không Tử, mới hai trăm năm không gặp mà ngươi đã thu được đồ đệ tốt rồi.” Ánh mắt Khấp Sư một mực rơi vào trên người Tề Hoan, ánh mắt bén nhọn lạnh như băng khiến Tề Hoan không nhịn được run rẩy.

Lão nhân này thoạt nhìn cũng không phải kẻ dễ trêu chọc, may mà trên núi Cửu Trọng Yêu không đụng phải hắn, nếu không thì mạng nhỏ của mình thực sự phải để lại đó rồi, Tề Hoan âm thầm hô may mắn!

“Quá khen quá khen, nha đầu kia cũng không có ưu điểm gì, chẳng qua chỉ có chút thông mình, hiếu học, chăm chỉ thôi…” Hư Không Tử vuốt vuốt chòm râu dài, không chút xấu hổ nào khích lệ đồ đệ đang trốn tránh phía sau.

Những câu từ ca ngợi liên tiếp nói ra, ngay cả Tề Hoan cũng phải đỏ mặt. Người sư phụ đang khen là mình sao?

“Ta mặc kệ đồ đệ ngươi có giỏi thật hay không, nàng trộm quyển sách cũ kia thì cũng chẳng sao, nhưng Cửu Vĩ Thiên Hồ nhất định phải trả lại cho Yêu tộc.”

Trong mắt Khấp Sư, bản “Địa chi đạo” kia cũng không có giá trị quá lớn, tuy Tề Hoan lấy hẳn hai quyển nhưng đồ Ma đạo cũng không dễ sử dụng như vậy. Hơn nữa quyển sách kia ghi lại công pháp khác xa công pháp lưu truyền ở thế gian này một trời một vực, cho dù nàng đủ lực, cũng không thể phế bỏ một thân tu vi của mình để chuyển qua tu luyện công pháp ghi trên sách đó được.

“Việc này…” Hư Không Tử quay đầu nhìn Tề Hoan, ý định của lão vốn là để Tề Hoan lấy sách thôi, đương nhiên phiền toái của Tề Hoàn, người làm sư phụ như lão cũng không thể để nàng chịu ủy khuất. Nếu Khấp Sư chịu bỏ qua chuyện này, thì đem hồ ly trả lại cũng được.

Kỳ thật Tề Hoan cũng hơi do dự, dù sao thế lực Yêu tộc cũng không nhỏ, đắc tội bọn họ chả hay ho gì, hơn nữa, tương lai tiểu hồ ly sẽ trở thành Yêu Vương, sống chung với nàng thì thật có lỗi với tiền đồ của nó.

Nhưng không đợi Tề Hoan mở miệng đồng ý thì từ sau lưng đã truyền đến tiếng nói: “Không thể đồng ý.”

Tề Hoan và Hư Không Tử quay đầu, phát hiện Hoa Hiển Tử đứng cách đó không xa, vẻ mặt phẫn hận nhìn chằm chằm vào Khấp Sư: “Hoan Tử, đừng tin hắn, Tuyệt sát lệnh đã phát ra, trừ phi muội chết nếu không nó sẽ không được thu hồi. Hắn lừa muội đấy.”

Tề Hoan kinh ngạc nhìn Hoa Hiển Tử, nàng bỗng phát hiện, vị sư huynh vẫn luôn thanh tao nho nhã của mình khi đối mặt với Khấp Sư lại phẫn nộ đến toàn thân run rẩy. Theo thông tin bát quái của Yêu tộc, thì quan hệ giữa Tiên Tử sư huynh và Khấp Sư tuyệt đối không bình thường, nhưng giờ thái độ của bọn họ lại rất quỷ dị.

“Hừ, đồ chân ngoài dài hơn chân trong.” Khấp Sư cũng không phủ nhận, cười lạnh nói với Tề Hoan, “Ta khuyên ngươi tốt nhất nhất giao Cửu Vĩ Thiên Hồ ra đây, nếu không cho dù là Hư Không Tử cũng không giúp được ngươi, hắn không thể ngày nào cũng canh chừng bên người ngươi được đâu.”

Mặc dù Khấp Sư đang uy hiếp nhưng cũng không thể phủ nhận lời hắn nói, cho dù Hư Không Tử bảo hộ nghiêm ngặt đến đâu cũng không thể không có sơ hở, người Yêu tộc tùy thời tùy chỗ đều có thể động thủ với Tề Hoan, chẳng lẽ muốn Tề Hoan cả đời đi theo Hư Không Tử sao, nếu Hư Không Tử phi thăng thì làm sao đây?

“Giao cũng chết không giao cũng chết, đã thế sao ta phải nghe lời ngươi.” Tuy Tề Hoan sợ chết nhưng cũng không muốn chết uất ức, Yêu tộc kia đã không phân rõ phải trái như vậy, sao nàng phải tiếp tục giảng đạo lí với hắn chứ. Dù sao, hiện tại tiểu hồ ly chỉ nghe lời nàng, nàng không cho nó đi, nó tuyệt đối sẽ không theo Khấp Sư.

Trên thực tế, sau khi Khấp Sư xuất hiện, tiểu hồ ly trong ngực Tề Hoan đã bắt đầu run rẩy, hình như nó rất sợ Khấp Sư. Đương nhiên vẫn có kẻ không sợ Khấp Sư, ví dụ như con rắn bạc đang giả dạng vòng tay trên cổ tay của Tề Hoan kia.

Lúc Mặc Dạ đi cũng không đem Đằng Xà đi mà bắt nó ở lại chỗ Tề Hoan, hình như nó cũng rất thích cổ tay của nàng, nên mỗi ngày đều quấn trên đấy mà ngủ. Tuy nó là loài bò sát, nhưng sau khi hóa nhỏ lại, Tề Hoan vẫn có thể miễn cưỡng tiếp nhận, cho dù nàng không đồng ý thì sao, đằng xà căn bản mặc kệ. Nếu làm nó tức giận, có trời mới biết nó có thể một ngụm nuốt chửng nàng hay không, đối với những sinh vật không thể trêu chọc, nên cẩn thận thì tốt hơn.

Nếu không phải Tề Hoan đang giữ chặt cái đuôi rắn của nó, thì nó tuyệt đối đã chuẩn bị nhảy ra đọ sức một phen với Khấp Sư rồi, nhưng trước mắt còn chưa tới thời điểm sinh tử, Tề Hoan không muốn cho nó ra tay ngay.

“Khấp Sư, sao ngươi lại chấp nhặt cùng tiểu bối như vậy, uy hiếp đồ đệ của ta thì giỏi giang gì, để lão già ta chơi đùa với ngươi đi.” Hư Không Tử không phải là hạng đèn cạn dầu, tuy tiến vào Đại Thừa kỳ muộn hơn Khấp Sư mấy trăm năm nhưng lão là khổ tu giả hiếm có, nếu hai người giao đấu, ai thắng ai thua cũng không biết trước được.

Mắt thấy hai ngươi sắp đánh nhau, Tề Hoan rất thức thời lui về sau, hai đạo sĩ Đại Thừa kỳ giao đấu tất nhiên không phải như hai đứa trẻ đánh nhau, động cái là như phiên giang đảo hải (sóng to gió lớn), nếu hai người đánh quá hăng, nhất định có thể lật đổ cả dãy Thanh Vân này, Tề Hoan cũng không định đứng lại nơi này chờ chết.

Không ngờ Tề Hoan vừa mới lui lại, Khấp Sư vốn đang hướng về phía Hư Không Tử đột ngột quay đầu phi đến chỗ nàng, nháy mắt đã đến trước mặt Tề Hoan.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »