Bán Kiếp Tiểu Tiên

Lượt đọc: 10082 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »
Chương 16
đại hội thí luyện

❊ ❊ ❊

Ánh mặt trời chói mắt xuyên qua cửa kính màu sắc rực rỡ chiếu vào trong phòng, Tề Hoan khoanh chân ngồi trên giường công chúa mềm mại thoải mái rốt cục mở mắt, một đạo tia chớp màu tím thoáng qua trong mắt Tề Hoan.

Bởi vì hấp thụ năng lượng từ lôi kiếp, khiến cho tu vi của Tề Hoan nhảy lên hai cấp, lúc nàng vừa mới tỉnh lại cũng không có việc gì, thế nhưng sau khi Hư Không Tử mang nàng trở về núi Thanh Vân, kinh mạch Tề Hoan bắt đầu hỗn độn, đan điền cũng có dấu hiệu tán loạn, toàn thân cao thấp điều là lôi vân (hoa văn hình sấm chớp) sáng bạc màu tím, nếu người tu vi thấp đụng phải nàng thì hẳn đã bị dòng điện dội ngược lại rồi.

Nếu không phải ba lão đầu Hư Không Tử bọn họ đồng loạt ra tay khống chế phần năng lượng không hấp thu được của nàng, thì Tề Hoan nhất định sẽ xong đời. Hoàn hảo, cuối cùng cũng đã vượt qua. Những ngày này vì suy nghĩ ạng nhỏ, Tề Hoan liều mạng tu luyện, ý đồ đem những năng lượng còn sót lại kia hấp thu sạch sẽ.

Phải biết rằng kia mặc dù là năng lượng sấm sét tinh khiết nhất trong thiên địa, nhưng đó cũng là quả bom hẹn giờ, ai biết được có thể nổ tung hay không, lúc đó nàng ngay cả hài cốt cũng không còn rồi. Gần hai tháng hấp thu, hiện tại cuối cùng nàng cũng đem lôi kiếp trong cơ thể luyện hóa (*) được, đồng thời tu vi của nàng cũng đã ổn định tại sơ kỳ Ngưng Khí.

(*) tu luyện biến thành năng lượng của mình

Nếu không phải Hư Không Tử sợ sự tình này sẽ lại phát sinh một lần nữa, muốn nàng dùng phần lớn năng lượng để rèn luyện thể chất, thì nói không chừng lúc này nàng đã có thể tiến thẳng đến Kết Đan kỳ rồi. Nhưng mà như vậy cũng tốt, ít nhất nàng không muốn bị người khác dùng ánh mắt nhìn như nhìn quái vật, không nghĩ tới không đến một năm đã có thể tu đến sơ kỳ Ngưng Khí, nàng đã thành quái vật mất rồi.

Tề Hoan có chút ngây ngốc nhìn chằm chằm vệt sáng trên mặt đất, đột nhiên không biết nên làm gì.

Đã qua hơn hai tháng, bên Ma Đạo kia rốt cục đã yên tĩnh trở lại. Nàng nghe đệ tử trong môn nói, lần này Ma Đạo vơ vét được rất nhiều tài sản, đều là dược liệu quý hiếm của tất cả các đại môn phái tu tiên, so với việc Thục Sơn Côn Luân dùng Thông Thiên Tử năm ngàn năm cùng ba mươi quả Cự Linh ba trăm năm để chuộc chưởng môn và trưởng lão của bọn họ, thì phái Thanh Vân cơ bản không có tổn thất gì.

Nghe nói Thông Thiên Tử năm trăm năm có thể cải tử hồi sinh, Thục Sơn đưa ra là loại năm ngàn năm đấy, không biết chưởng môn bọn họ khi quay về có khi nào bệnh tim tái phát không. (TNN: hahaha chị này đúng là k thể nghĩ được cái gì hay ho mà =]])

Mà Cự Linh quả là đặc sản của phái Côn Luân, quả này chỉ dùng để tẩy tinh phạt tủy (tẩy sạch các tạp chất xấu trong xương tủy và cơ thể), từ Độ kiếp kỳ, xuống tới Ngưng Khí kỳ đều có thể ăn được. Nhưng mà rất đáng tiếc, quả kia ba trăm năm kết quả một lần, mỗi lần chỉ có ba quả.

Tề Hoan không thể không cảm thán, người Ma Đạo quả nhiên rất biết không thủ sáo bạch lang [1], cũng không biết bọn hắn muốn nhiều linh dược như vậy để làm gì.

[1] Không thủ sáo bạch lang: ám chỉ người bỏ ra vốn ít nhưng thu hoạch được nhiều.

Đương nhiên, những thứ này chẳng liên quan đến nàng, cho dù tất cả môn phái chính đạo chuẩn bị liên thủ cho Ma Đạo một bài học, thì cũng không có quan hệ tới nàng. Đều nói yếu thì chỉ lo thân mình, mạnh mới đi cứu tế thiên hạ. Tu vi của nàng còn thấp, cái loại sự tình chính nghĩa bảo vệ thế giới này, vẫn là để cho người khác làm đi.

Sau khi phát ngốc cả buổi, cuối cùng Tề Hoan cũng bò xuống giường, lấy từ trong túi trữ vật ra một thanh kiếm nhỏ màu bạc, có chút bất đắc dĩ đi ra ngoài. Sau khi thân thể nàng khôi phục bình thường, sư phụ của nàng lại bắt đầu bế quan, sư bá cùng sư thúc thấy nàng như chuột thấy mèo, vèo một cái không thấy đâu, không có biện pháp nàng chỉ có thể tay làm hàm nhai thôi.

Kỳ thật điều này cũng không thể trách Hư Linh Tử cùng Hư Dương Tử, mấy ngày hôm trước Tề Hoan nói muốn học thuật pháp ngũ hành, hai lão đầu đã chuẩn bị thể hiện tất cả những thần thông, muốn khoe khoang trước mặt sư điệt một cái, ai ngờ lúc Hư Dương Tử dạy Tề Hoan thuật tạo lửa, Tề Hoan lại làm ra một đống sét màu tím đen, hơn nữa rất không may tất cả đều tập trung trên đầu Hư Dương Tử. Đáng thương Hư Dương Tử tóc vốn đã ít, lúc này ngay cả một cọng cũng không còn.

Sau đến Hư Linh Tử, lão dạy Tề Hoan thuật độn thủy (độn thổ là chạy dưới đất còn độn thủy là chạy dưới nước), kết quả là Tề Hoan chưa học xong thuật độn thủy đã vượt cấp thẳng lên độn lôi (chạy dưới sét chăng???), cái này không tồi, Hư Linh Tử còn tưởng rằng ngộ tính Tề Hoan cao siêu, nhưng khi lão thấy Tề Hoan dùng tay đào đất sâu 10m chui lên, lão cảm thấy trước mắt một mảnh tăm tối, liệt tổ liệt tông phái Thanh Vân ơi

~ (TNN: cái này ta nghĩ là Tề Hoan định độn lôi nhưng lại bị sét đánh vùi vào đất sâu 10m a~)

Tuy hai người này không còn dũng khí trực tiếp dạy bảo Tề Hoan, nhưng bọn họ vẫn rất có tinh thần trách nhiệm kêu Linh Phong Tử đem bí tịch thuật pháp lôi trong phái toàn bộ đưa cho Tề Hoan, cũng bởi vì hấp thu thiên kiếp, Tề Hoan căn bản không cảm nhận được linh khí của ngũ hành, ngoại trừ thuật pháp lôi, nàng không thể sử dụng bất luận một loại tiên pháp nào.

Nhưng đối với Tề Hoan mà nói đây coi như lại là tin tức tốt, nàng vốn không chịu khó, muốn nàng học thuật pháp ngũ hành, còn không bằng chuyên tu một loại thôi, hơn nữa lôi chủ đạo, chính là căn nguyên chính khí của thiên hạ, không chỉ có uy lực cực lớn, dùng để đối phó tà ma ngoại đạo cũng tốt, cho nên Tề Hoan vẫn là rất hài lòng.

“Sư tổ Hoa Hoan Tử, ngài sớm.” Tề Hoan vừa đi ra khỏi phòng, đã thấy mấy đệ tử ngoại môn mang theo xẻng cùng thùng nước bận trộn lên đỉnh Vong Ưu.

Tề Hoan cười cười với họ, nhìn khắp đồi núi cây ăn quả xanh tươi tâm tình thật là tốt. Từ sau khi mấy căn nhà tranh trên đỉnh Vong Ưu bị hủy diệt, Tề Hoan kiên quyết cự tuyệt những thứ đồ lạc hậu như vậy xuất hiện trước mắt nàng, sư phụ nàng không thích ở phòng xa hoa, nàng sai người đào cho Hư Không Tử một cái hầm, dường như lão nhân gia rất hài lòng… Đây tuyệt đối không phải nàng bất hiếu….

Sau đó nàng lại sai người đem toàn bộ đỉnh núi trồng đủ loại cây ăn quả, về sau nàng không lo không được ăn hoa quả rồi. Đợi các trái cây này chín, nàng còn có thể xuống dưới chân núi mở quán bán nước trái cây, một ly một lượng bạc, trên đỉnh núi các đệ tử đều là kẻ có tiền, khẳng định sẽ có người ủng hộ.

Nghĩ đến tương lai có thể thu tiền mà tay nàng như nhũn ra, Tề Hoan nhịn không được cười vui vẻ. Mấy đệ tử vốn ở gần nàng, sau khi trông thấy vẻ tươi cười âm hiểm xảo trá kia, lập tức cách nàng thật xa.

“Đúng rồi, các ngươi thấy Linh Vân Tử không?” Tề Hoan nhìn toàn bộ một vòng, phát hiện Linh Vân Tử không có ở đây, không khỏi có chút kỳ quái.

Nàng sợ độ cao, nhưng lại cực kì muốn phi kiếm, mà lão đầu nhà mình lo lắng, cho nên để Linh Vân Tử sang đây nhìn nàng. Ngày thường mới sáng Linh Vân Tử đã đến đỉnh Vong Ưu rồi, nhưng sao hôm nay hắn vẫn chưa xuất hiện.

“Hôm nay phái Thục Sơn cho người đưa tới thiệp mời đại hội thí luyện, sư bá Linh Vân Tử vẫn còn phải ngồi ở Vong Phong điện tiếp đãi khách nhân.” Một nam đệ tử hồi đáp.

“Đại hội thí luyện gì thế?” Tề Hoan có chút kỳ quái.

“Đại hội này do ngũ đại môn phái liên thủ cử hành, tham gia đại hội đều là đệ tử tinh anh của tất cả môn phái, có tên trong top 10 đều có thể nhận được linh khí hạ phẩm cùng linh khí trung phẩm, đứng thứ nhất còn có thể được ban thưởng một viên Tẩy Tủy đan luyện chế đặc biệt.”

Tẩy Tủy đan thế nhưng là đan dược độc môn của Đan Môn, đan dược chia làm bốn loại thiên địa huyền hoàng (thiên là đứng đầu, hoàng là thấp nhất), nó là đan dược thiên phẩm, mặc dù chỉ là thiên phẩm cấp thấp nhưng cũng là đồ vật có giá trị liên thành. Phải biết rằng hiện tại ở giới Tu Tiên một đan dược Địa cấp đã có giá trị cao, nếu có một viên đan dược Thiên cấp, mọi người còn không đánh nhau vỡ đầu sao?

“Chậc chậc, ra tay thật hào phóng a, đại hội thí luyện được cử hành ở đâu vậy?” Tề Hoan đối với mấy cái linh khí, đan dược kia không có hứng thú gì, nàng chỉ muốn tham gia náo nhiệt mà thôi.

“Năm nay vừa khéo tổ chức tại Thục Sơn.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »