Bán Kiếp Tiểu Tiên

Lượt đọc: 10092 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »
Chương 27
ân nhân cứu mạng

❊ ❊ ❊

“Ồ?” Đoạn Sầm Phong mang theo Tề Hoan bay cả buổi, không biết vì cái gì đột nhiên chậm lại, sắc mặt quái dị nhìn chằm chằm phía trước.

Không riêng gì Đoạn Sầm Phong, mà ngay cả Tề Hoan thần kinh vừa thô vừa to cũng phát hiện sự tình hình như có chút không ổn, bởi vì một thanh Cự Kiếm dài hơn hai mươi mét rộng hơn ba mét màu sắc đen thui đang hướng phía hai người bổ tới, Cự Kiếm vung lên xé ngang bầu trời, trong không trung kéo thành một đạo quang mang ám tử (màu sắc chết chóc).

Chỉ trong nháy mắt, kiếm kia cư nhiên đã bay đến trước mặt hai người, Đoạn Sầm Phong biến sắc, tiện tay đem Tề Hoan ném về hướng Cự Kiếm, còn chính mình thì nghiêng người trốn đi thật xa.

Thấy khoảng cách Cự Kiếm càng ngày càng gần, Tề Hoan vô thức nhắm mắt lại, lần này thế nhưng chạy trời không khỏi nắng, cái này có tính là thiên tai hay không a!

Bất quá cũng không có xuất hiện tình cảnh mình bị chém thành hai nửa như trong tưởng tượng, Tề Hoan chỉ cảm thấy bên hông mình đột nhiên bị xiết chặt, thân thể vốn rơi xuống lại bị người ta ôm đi.

“Nha, không chết.”

Cảm giác trọng sinh kiếp sau thật đúng là tốt đẹp, nếu như không phải bây giờ còn chưa rõ tình huống gì, thì Tề Hoan rất muốn ngửa mặt lên trời cười dài ba tiếng.

“Ngươi rất muốn chết?” Tiếng nói trầm thấp lại mang theo một chút mị hoặc vang lên bên tai, Tề Hoan mạnh mẽ mở mắt ra, nghe giọng nói vốn tưởng rằng là nam nhân đeo mặt nạ lần trước, ai dè hóa ra là Mặc Dạ.

“Tại sao lại là ngươi?” Tề Hoan không ngờ hóa ra lại là Mặc Dạ cứu mình, nghĩ đến một kiếm kinh thiên kia, Tề Hoan cũng cảm thấy sau lưng ớn lạnh, có thể chém ra một kiếm như vậy, Mặc Dạ này rốt cuộc có thực lực như thế nào a!

“Rất thất vọng?” Mặc Dạ nhíu mày.

“Đương nhiên không phải, chỉ là thấy có chút kinh ngạc.” Nếu Tề Hoan gặp được loại chuyện này nàng nhất định sẽ trốn thật xa, phần lớn mọi người chỉ sợ đều là như vậy, không nghĩ tới Mặc Dạ lại đến cứu mình, nếu vừa rồi một kiếm kia không bức lui Đoạn Sầm Phong, chỉ sợ hiện tại hai người thật sự đã biến thành uyên ương đồng mệnh rồi.

“Không cần quá cảm kích, tiện đường mà thôi.” Mặc Dạ một tay ôm Tề Hoan, nghiêng đầu ra sau nhìn lướt qua, sau đó trên khóe miệng nở nụ cười, mang theo Tề Hoan lên ngự kiếm đi xa.

Đại khái sau khi Mặc Dạ đi khỏi nửa canh giờ, ba vị trưởng lão Thục Sơn cùng Đông Nguyên mới chạy tới nơi Tề Hoan được cứu, chẳng qua bọn hắn chỉ tìm được một cỗ thi thể hoàn toàn biến dạng.

“Cái này, cái này không thể nào.” Xa xa trông thấy cỗ thi thể kia, sắc mặt Đông Nguyên lập tức trở nên trắng bệch, tất cả bình tĩnh tỉnh táo ngày thường đều ném ra sau đầu, hắn gắt gao nhìn chằm chằm cỗ thi thể kia không nhúc nhích, toàn thân chịu không nổi mà run rẩy.

“Đông Nguyên!” Nguyên Dĩnh trưởng lão đứng bên cạnh Đông Nguyên trông thấy nét mặt của hắn liền ghé vào lỗ tai hắn quát to một tiếng, một tiếng này khiến Đông Nguyên hít mạnh một hơi. Hắn tập trung nhìn lại mới phát hiện, thi thể kia căn bản không phải Tề Hoan, xem kĩ thì cư nhiên là người đã bắt Tề Hoan đi – Đoạn Sầm Phong.

“Đa tạ Nguyên Dĩnh trưởng lão.” Mới vừa rồi nếu như không nhờ một tiếng kia, Đông Nguyên sớm đã bị Tâm Ma nhập thể, nhẹ thì kinh mạch hỗn loạn, nặng thì pháp lực mất hết.

“Lòng của ngươi rối loạn.” Nguyên Dĩnh trưởng lão quét mắt liếc Đông Nguyên một cái, ánh mắt lợi hại, tựa hồ trách cứ Đông Nguyên.

“Đệ tử biết lỗi.” Đông Nguyên gục đầu xuống, tim đập dần dần bình tĩnh lại, may mắn, không phải nàng là tốt rồi. Nếu như thi thể này thật là Tề Hoan, hắn đời này cũng sẽ không tha thứ cho chính mình.

“Sư huynh mau đến xem, cái này thế mà lại là thi thể Đoạn Sầm Phong.” Nguyên Hỗ trưởng lão đi trước kiểm tra thi thể, lúc lật thi thể lên xem, đột nhiên mở miệng nói ra.

Nguyên Hỗ nói khiến tất cả mọi người vây lại, lúc này Nguyên Hỗ lấy từ trong quần áo cỗ thi thể ra một khối lệnh bài màu đen, trên lệnh bài không có bất kỳ hoa văn trang trí dư thừa nào, chỉ có một con số “Bảy”.

“Là lệnh bài thân phận của Đoạn Sầm Phong, xem ra thi thể này thật sự là hắn rồi.” Nguyên Dĩnh tiếp nhận lệnh bài nhìn kỹ nửa ngày, rốt cục xác nhận. Đoạn Sầm Phong đến từ Ma Đạo Ám Huyết Minh, ở trong Ám Huyết Minh tất cả mọi người không được phép có tên, con số chính là tên của bọn họ, nếu như giết chết người mang số phía trước, ngươi liền có thể thay thế hắn, Ma Đạo tàn nhẫn thị sát khát máu, trong Ám Huyết Minh ngay cả bà con họ hàng cũng không thể tin tưởng được.

Tấm lệnh bài kia là minh chứng thân phận, đã không có lệnh bài bất luận kẻ nào cũng sẽ không thừa nhận thân phận của ngươi, cho nên Đoạn Sầm Phong cho dù chết cũng không để mất tấm lệnh bài này.

“Một kích chí mạng, trực tiếp hủy Nguyên Anh, thủ đoạn thật ác độc.” Sau khi kiểm tra thi thể, sắc mặt Nguyên Dĩnh cũng không có thả lỏng. Bởi vì thứ Đoạn Sầm Phong cho chưởng môn ăn là một loại kịch độc, chỉ có giải dược của chính độc môn mới có thể giải, bằng không thì kết cục của Nguyên Sơ sẽ chính là tự bạo Nguyên Anh mà chết, hiện tại Đoạn Sầm Phong chết rồi, mà trên người hắn cũng không tìm được bất cứ giải dược gì.

Còn một điều nữa là Tề Hoan vốn bị Đoạn Sầm Phong bắt đi, bây giờ Đoạn Sầm Phong bị giết, người giết hắn thực lực rõ ràng so với hắn cao hơn rất nhiều, điều này chứng minh Tề Hoan đã rơi vào trong tay người kia, muốn cứu Tề Hoan khả năng lại càng thêm ít.

Nếu như có thể, Thục Sơn cũng không muốn đắc tội với người của phái Thanh Vân, Tề Hoan dù sao cũng là ở Thục Sơn bị người bắt đi, nếu bọn hắn không thể cứu người trở về, phái Thanh Vân đương nhiên sẽ không dễ dàng bỏ qua cho Thục Sơn.

Bất quá tất cả những chuyện này Tề Hoan đều hoàn toàn không biết gì, nàng hiện tại duy nhất có thể làm chính là dùng hết khí lực toàn thân gắt gao quấn lên trên người Mặc Dạ như bạch tuộc. Cái gì mà nam nữ thụ thụ bất thân, tình huống hiện tại này, nàng chỉ cảm thấy trước mắt có rất nhiều sao đang quay chung quanh thôi.

“Đến rồi.” Cũng không biết rốt cuộc bay bao lâu, phi kiếm của Mặc Dạ cuối cùng ngừng lại. Hắn thu hồi phi kiếm, cúi đầu quét mắt nhìn Tề Hoan đang dính trên người mình, giọng nói rất là bình tĩnh, tựa hồ đối với loại sự tình này từ nhỏ đã tập mãi thành thói quen rồi.

“Chân ta bủn rủn.” Tề Hoan cũng muốn cách Mặc Dạ xa một chút, nhưng bất quá lực bất tòng tâm, nàng thật sự cảm thấy hai chân mình hoàn toàn không có một chút khí lực nào, chỉ có thể dựa vào Mặc Dạ.

“Đến khách điếm nghỉ ngơi một chút đi.” Mặc Dạ xoay người đem Tề Hoan bế ngang lên, trông thấy một bộ dạng nửa chết nửa sống của Tề Hoan, trong mắt thoáng hiện lên một tia kinh ngạc. Hắn biết rõ chân Tề Hoan bủn rủn cũng không phải bởi vì sợ độ cao, mà là bởi vì mới vừa từ chỗ chết trở về nên sợ hãi mà thôi.

Một người nữ tử trẻ tuổi cho tới bây giờ chưa từng trải qua sinh tử, thì bủn rủn vô lực là đúng, lá gan của nàng so với trong tưởng tượng của mình đã lớn hơn rất nhiều rồi!

“Ai ~~ thật sự là đã làm phiền ngươi.” Tề Hoan đời này cho tới bây giờ chưa từng bị nam nhân bế qua như vậy bao giờ, lần này thể nghiệm cảm giác thật đúng là rất tốt. Có điều nàng nói thế nào cũng gần 100 cân (1 cân Trung Quốc = 0.5 kg VN nên Hoan tỷ nặng 50 kg nha), Mặc Dạ bế nàng vậy mà nhẹ nhàng giống như không có gì.

“Không phiền.” Mặc Dạ tựa tiếu phi tiếu (giống như cười mà không phải cười), lúc này người chịu thiệt tuyệt đối không phải hắn.

Sau nửa ngày trời, Tề Hoan ngồi ở trên giường, nghiến răng nghiến lợi tàn bạo nguyền rủa Mặc Dạ. Tên nam nhân hỗn đản này vậy mà vừa rồi không nói cho nàng biết bọn họ ở lại trong trấn nhỏ, hơn nữa còn là đầu đường phồn hoa nhất. Mới vừa rồi nàng bị Mặc Dạ bế vào khách điếm trước mẳt bàn dân thiên hạ, lúc này sợ là đã truyền khắp toàn bộ thôn trấn rồi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »