Bán Kiếp Tiểu Tiên

Lượt đọc: 10169 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »
Chương 58
có đi có lại

❊ ❊ ❊

“Này, ngươi muốn đưa ta đi đâu?” Trên đường đi, Tề Hoan không ngừng hét chói tai, tận đến khi tới dãy núi Thanh Vân cao ngất ngưởng, nàng mới giật mình ngậm miệng lại.

Mặc Dạ lại đưa nàng về núi Thanh Vân? Ngày đó, nàng và Mặc Dạ rời khỏi trấn Thiên Lý không lâu, thì trưởng lão Tế Tự điện của Yêu tộc lại phái người tới bắt Tề Hoan, bọn hắn sớm nghe nói Tề Hoan từng dừng chân tại trấn Thiên Lý, cho nên muốn nửa đường xông ra chặn lại. Nhưng không nghĩ đến Mặc Dạ vẫn ở bên cạnh nàng.

Mặc Dạ không hề che dấu thực lực của mình nên hắn cơ hồ không tốn bao nhiều khí lực đã đuổi được đám yêu tu kia đi. Trên thực tế, nếu không phải Tề Hoan ngăn cản, thì kết cục duy nhất của bọn hắn sẽ là Yêu đan bị đánh nát, hồn phi phách tán. Cũng chính tại thời khắc đó, Tề Hoan mới hiểu được nam nhân bên cạnh này tàn nhẫn đến mức nào, với kẻ địch, hắn ra tay không chút lưu tình, hơn nữa sẽ tuyệt đối chặt đứt đường sống của người ta. Cho dù hắn bao dung mình cỡ nào, nụ cười đối với mình rạng rỡ bao nhiêu, chung quy vẫn là người Ma đạo, một thân máu tanh là sự thật không thể thay đổi.

“Ta không muốn về.” Mấy trưởng lão của Tế Tự điện đã phái người đến tìm nàng rồi nhất định sẽ không bỏ qua ục tiêu lớn như phái Thanh Vân. Nếu bây giờ mình trở về, chắc chắn không thể nghi ngờ sẽ gây phiền phức cho phái Thanh Vân. Nhưng ngoại trừ nơi này, thật sự Tề Hoan cũng không biết mình nên đi đâu.

“Đừng tùy hứng, nơi này rất an toàn.” Mặc Dạ không đeo mặt nạ, một thân áo bào trắng nho nhã, bên hông thắt đai lưng thêu hoa văn xanh da trời, tóc đen buộc ở sau gáy, chỉ để lại hai lọn tóc rối rủ xuống trán, vẻ mặt tươi cười dịu dàng khiến cho hắn có vẻ như vô hại. Nhưng Tề Hoan biết rõ, dưới lớp vỏ tươi cười dịu dàng kia, hắn chính là một kẻ ngoan độc. Nam nhân chết tiệt, ngày đó chiếm tiện nghi của nàng lớn như vậy! Tuy trên người nàng còn cái yếm nhưng trong tình huống đó có khác nào không mặc gì.

“Ngươi giết chết trưởng lão Tế Tự điện, bọn họ sao có thể bỏ qua cho ta.” Tề Hoan bĩu cặp môi đỏ mọng, rõ ràng là hắn ra tay giết người, cuối cùng lại liên lụy đến mình, tuy người trộm đồ là mình…

“Bọn hắn không có can đảm đến núi Thanh Vân đâu, yên tâm đi.” Biết rõ Tề Hoan đang lo lắng điều gì, Mặc Dạ cười khẽ, mở miệng trấn an. Kẻ duy nhất trong Tế Tự điện mà Mặc Dạ kiêng kị chỉ có Đại trưởng lão thôi, lão ta cũng đã tu đến Đại Thừa kỳ rồi, tùy thời đều có thể phi thăng. Nhưng cho dù là vậy, lão cũng không dám tùy ý chạy đến núi Thanh Vân gây sự, dù sao phái Thanh Vân cũng không dễ bắt nạt, hơn nữa người trong chính đạo muốn mạng của lão cũng không ít, chỉ cần lão bước ra khỏi núi Cửu Trọng Yêu một bước, sẽ có rất nhiều người “chăm sóc” lão.

Cho nên lão cũng chỉ dám sai người truy bắt Tề Hoan mà không dám tự đi. Còn với Mặc Dạ, cho dù lão biết rõ Mặc Dạ ra tay giết trưởng lão Tế Tự điện thì cũng không thể lập tức đối phó hắn được. Hơn nữa thế lực phía sau Mặc Dạ còn khủng bố hơn Tề Hoan, khi chưa nắm chắc, lão tuyệt đối sẽ không tùy tiện ra tay.

“Vậy thì tốt rồi, sớm biết thế này ta đã không nghe theo lời dụ dỗ của lão đầu tử đi trộm cắp rồi, lại kéo theo một đống phiền toái về.” Tề Hoan rất nghi ngờ, không biết có phải lão đầu tử nhà mình quá nhàn rỗi hay không mà cố ý tìm phiền toái cho nàng, tạo cơ hội để lão giãn gân giãn cốt đã lão hóa của mình sao.

Mặc Dạ chỉ cười không nói, hắn biết rõ, Tề Hoan trộm của Tế Tự điện không phải chỉ có một con Cửu Vĩ Thiên Hồ đơn giản như vậy, nhìn dáng vẻ khẩn trương của nàng là biết, giá trị đồ vật kia nhất định sẽ không thấp hơn một con Cửu Vĩ Thiên Hồ.

Phi kiếm dưới chân Mặc Dạ dần dần giảm tốc độ, Tề Hoan vẫn ôm chặt lấy cổ hắn, không chịu buông lỏng chút nào.

“Đã đến chân núi Thanh Vân, nàng có thể tự trở về.” Phi kiếm rơi xuống đất, Mặc Dạ gỡ Tề Hoan vẫn đang núp trong ngực mình ra.

“Ai~~” Trong giọng Tề Hoan có chút không tình nguyện, cùng với một chút mất mát, bây giờ chia tay không biết đến lúc nào mới có thể gặp lại. Tề Hoan thầm thở dài, từ lúc nào thì người này lại trở nên quan trọng với mình như vậy? Điều này đối với nàng cũng không phải chuyện tốt đẹp gì. Lời của sư phụ vẫn còn văng vẳng bên tai, tâm đ*o, trong tâm đ*o của nàng có thêm một người con trai, một người con trai vốn không nên xuất hiện.

“Ta đi đây.” Tề Hoan do dự nhìn Mặc Dạ, theo từng tầng bậc đá đi lên. Tận đến lúc thân ảnh xinh xắn lanh lợi của nàng biến mất trong tầng mây mù, Mặc Dạ mới thu hồi ánh mắt của mình.

Mặc Dạ vừa định quay người rời đi đột nhiên nghe thấy sau lưng truyền đến tiếng bước chân, hắn hơi kinh ngạc quay đầu lại, bỗng phát hiện thân ảnh quen thuộc kia đang chạy về phía mình.

Tề Hoan thấy Mặc Dạ vẫn còn ở chân núi, môi mọng khẽ nhếch, trực tiếp nhảy xuống từ trên cầu thang cao bằng hai tầng lầu, lúc sắp tiếp xúc thân mật với đất mẹ thì được Mặc Dạ ôm lấy.

“Nàng muốn làm gì?” Mặc Dạ bị hành động lỗ mãng của Tề Hoan làm cho đau đầu, nữ nhân này từ trước tới giờ dường như đều không thích hành động giống người bình thường.

“Có đi có lại.” Tề Hoan hai tay giữ chặt đầu Mặc Dạ, ghé sát khuôn mặt nhỏ nhắn vào mặt hắn, sau đó cắn mạnh một cái vào đôi môi mỏng của hắn, tận đến khi trong miệng có vị máu ngòn ngọt nàng mới dừng lại. Dựa vào cái gì mà lúc chia tay chỉ có mình nàng không thoải mái chứ? Nàng cần phải khiến cho nội tâm tên nam nhân này cũng không thể thoải mái mới công bằng.

Mặc Dạ không ngăn cản nàng, tại lúc môi Tề Hoan dán lên môi hắn, đôi mắt u ám màu đen lập tức biến trở về màu đỏ.

Môi Mặc Dạ bị chảy máu lại càng thêm mê người, Tề Hoan thỏa mãn nhìn kiệt tác của mình, sau đó đẩy Mặc Dạ ra, “Vậy nhé, hẹn gặp lại.” Sau đó như con chuột nhỏ chạy biến đi, chớp mắt đã không thấy bóng dáng. Chỉ để lại một mình Mặc Dạ vẫn còn đang chìm trong hương vị của nàng lưu lại.

Ngây ngốc một hồi, Mặc Dạ cúi đầu, duỗi ngón tay thon dài lau đi vết máu trên môi, khuôn mặt hiện lên một nụ cười khiến cho người ta sởn gai ốc, “Ta vốn đã định buông tay, đây là nàng bức ta.” Giọng nói trầm thấp mà mị hoặc càng thêm gợi cảm, ý định trong đầu bởi hành động bất ngờ của Tề Hoan mà hoàn toàn đảo lộn.

Vốn định sau lần này sẽ hoàn toàn rời xa Tề Hoan, hai người không bao giờ gặp lại nữa, hắn chỉ có thể mang đến cho nàng nguy hiểm chết người mà thôi, thế nhưng nữ nhân này hình như chẳng hề quan tâm những điều đó, nàng đã chủ động, sao hắn có thể uổng phí tâm tư của nàng chứ.

Tiếng cười trầm thấp quanh quẩn trong núi, hù dọa vô số chim thú.

Nếu như Tề Hoan biết được, trò đùa dai của mình lại mang đến sự thay đổi lớn như vậy, không biết nàng có hối hận đến khóc lóc thảm thiết hay không.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »