Bán Kiếp Tiểu Tiên

Lượt đọc: 10161 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »
Chương 4
bí tịch không đầy đủ

❊ ❊ ❊

] chưa tính, Tề Hoan còn miễn cưỡng có thể nhận ra được đó là chữ. Giáp cốt văn (*) tốt hơn chút, ít nhiều người ta coi như tranh chữ kết hợp cũng được. Thế nhưng mà khoa đẩu văn [1] thì hơi quá đáng nha! Hắn căn bản chính là bắt nạt mình mù chữ mà! Dẫu gì mình cũng là hàng hiệu, tốt nghiệp đại học hẳn hoi, hóa ra sau khi xuyên qua, một chữ bẻ đôi cũng không biết.

[*] Đại triện: là một kiểu chữ cổ của thư pháp Trung Quốc, có nguồn gốc từ chữ giáp cốt (một loại văn tự cổ đại của người Trung Quốc, được coi là hình thái đầu tiên của chữ Hán, cũng được coi là một thể của chữa Hán) thời nhà Chu, và phát triển ở nước Tần trong thời kì Chiến quốc.

(*)Giáp cốt văn: Chữ khắc trên mai rùa và xương thú thời nhà Thương, Trung Quốc, thế kỉ 16-11 trước Công Nguyên.

[1]. Khoa đẩu văn: còn gọi là chữ nòng nọc, nét trên to nét dưới nhỏ, xuất hiện dưới thời nhà Hàn, cho đến nhà Đường thì hầu như không còn.

Khoa trương nhất chính là vẻ mặt Linh Phong Tử còn đau lòng khi đưa cho Tề Hoan một quyển sách nhỏ màu tím vàng, sách này rất mỏng, đại khái chỉ có vài trang giấy mà thôi. Những chữ kia trên trang giấy tản ra mấy vầng sáng màu tím vàng. Cho dù không biết hàng, Tề Hoan cũng tinh tường nhận ra đó là một bảo bối.

Linh Phong Tử nói, sách này là bảo vật trấn phái của phái Thanh Vân, vì Tề Hoan đặc biệt nên hắn mới lấy ra cho nhìn.

Lúc Tề Hoan hào hứng mở trang đầu tiên ra rốt cuộc cũng hiểu vì sao Linh Phong Tử chỉ muốn cho nàng nhìn một chút, bởi cái này căn bản chính là sách không có chữ, nàng trừng mắt đến sắp rơi tròng mà cũng chả thấy một chữ gì sất.

Về sau Tề Hoan mới biết được, đừng nói là nàng, ngay cả Hư Không Tử cũng chỉ có thể miễn cưỡng xem hiểu nửa trang.

Đem tất cả điển tịch của phái Thanh Vân xem xét mấy lần, trong lòng Tề Hoan đã nguyền rủa Linh Phong Tử gần nửa ngày. Cuối cùng, nỗ lực đến tận trưa, Tề Hoan cũng chọn được một quyển bí tịch mỏng nhất, là pháp quyết trúc cơ [1] – “Nhân chi đạo”

[2] trúc cơ: có nghĩa là đặt nền nóng. Trong truyện tu tiên huyền huyễn, trúc cơ chính là chỉ bước đầu tiên bắt đầu vào quá trình tu tiên cũng là nền tảng cơ bản, chỉ có khi hoàn thành Trúc Cơ mới có thể chân chính bước vào quá trình Tu tiên.

Đừng tưởng rằng Tề Hoan biết rõ loại điển tịch nào phù hợp với mình nhất, có lợi cho mình nhất, nàng lấy quyển này, đơn giản là vì trong cả đống sách nàng chỉ nhận ra được chữ trong tên của quyển sách này mà thôi, hơn nữa, đây còn là quyển sách mỏng nhất.

Đối với chuyện tu tiên này, Tề Hoan cũng không có ôm hi vọng thành tuyệt thế cao thủ, nàng chỉ hy vọng sống lâu hơn một chút, thân thể tốt một chút, có thể bay đến bay đi trên không là tốt nhất rồi. Xưa nay nàng không tham, những thứ này cũng đủ làm cho nàng thỏa mãn rồi.

Trông thấy Tề Hoan chọn quyển sách này, Linh Phong Tử có vài phần kinh ngạc, hắn chần chờ một lát, muốn nói gì đó với Tề Hoan, nhưng lại thôi, cuối cùng vẫn là không mở miệng.

Người tu tiên tin tưởng nhất chính là cơ duyên, Linh Phong Tử coi lần lựa chọn này của Tề Hoan là một cơ duyên, hắn đưa tới nhiều bản pháp quyết trúc cơ như vậy, mà Tề Hoan lại cố tình trọn trúng cái bản kia, chỉ có thể nói đây là mệnh của nàng.

Cũng không phải bản pháp quyết kia không tốt, hoàn toàn ngược lại, đây là một quyển sách có lai lịch rất lớn. Năm đó toàn bộ giới Tu Chân bởi vì bản pháp quyết này mà lần đầu tiên bạo phát cuộc tranh đoạt đáng sợ, cuối cùng người cướp đoạt pháp quyết đều chết sạch, chỉ còn lại ba người.

Mà ba người này đem bản pháp quyết chia làm ba phần, mỗi người mang đi một phần. Bọn hắn đã không thể tu luyện, dĩ nhiên cũng không để những người khác có cơ hội đó.

Trong ba người, có một người là sư tổ của Hư Không Tử, tức là Thái sư tổ của Tề Hoan, hắn lấy được một phần chính là “Nhân chi đạo”, chỉ liên quan đến trúc cơ, ngưng khí [3] cùng với quá trình kết đan[4]. Mà phần phía sau là Nguyên anh [5], Hóa thần [6], Độ kiếp, Đại Thừa lại bị hai người kia lấy mất.

[3] Ngưng khí: là tiến hành chọn lọc tinh lọc linh khí.

[4] Kết đan: hình thành nguyên thần.

[5] Nguyên anh: đó là người tu tiên ngưng kết chân khí lại tạo thành một năng lượng của chính mình mang tính chất như tính cách bản thân.

[6] Hóa Thần: chỉ quá trình biến hóa về suy nghĩ có thể thấu hiểu sự đời.

Lúc ấy, đã từng có người thử tu luyện bản “Nhân chi đạo” này, tốc độ luyện của hắn cũng không chậm, nhưng đến về sau, lại xuất hiện vấn đề, người nọ tu luyện đến quá trình Kết đan thì không có phần sau của bí tịch. Hắn muốn dùng điển tịch khác để thay thế lại phát hiện không có bất kì loại điển tịch nào có thể thích ứng với linh khí trong cơ thể mình.

Rơi vào đường cùng, hắn đành phải tự phế bỏ một thân tu vi của mình, chọn lại điển tịch khác rồi tu luyện thêm lần nữa. Vì vậy, cái quyển bí tịch tu luyện tiên pháp này cũng trở thành một thứ vô bổ tầm thường, ăn thì vô vị, bỏ đi thì tiếc.

Hơn nữa, Linh Phong Tử sở dĩ không ngăn cản Tề Hoan còn có một nguyên nhân khác, đó là bản thân Tề Hoan tư chất không cao, hơn nữa ở tuổi này mới tu tiên thì khá muộn rồi. Linh Phong Tử cũng nhìn ra, đời này trừ khi Tề Hoan gặp được cao thủ Đại Thừa kỳ độ tu vi [7] cho nàng, hoặc là trên trời trực tiếp rơi xuống vài viên đan dược nhất phẩm cho nàng tẩy tinh phạt tủy [8], bằng không dù nàng có mệt chết cũng không tu được đến giai đoạn Nguyên Anh.

[7] Nguyên văn là Độ công nhưng ta dùng độ tu vi nó hợp với tu tiên hơn. Như là truyền công lực, độ tu vi là bỏ tu vi của mình vào trong người đối phương.

[8] Làm sạch xương tủy thay đổi bản chất.

Cho nên đối với việc Tề Hoan chọn quyển sách này Linh Phong Tử không hề phản đối, đã không có cách nào tu luyện cao, không bằng khiến nàng nhanh chóng tu luyện đến giai đoạn Kết Đan, tối thiểu cũng có năng lực tự bảo vệ mình. Hơn nữa đến Kết Đan là có thể sống đến bốn năm trăm năm cũng không có vấn đề gì.

Huống hồ Linh Phong Tử cũng tự tin, chỉ cần phái Thanh Vân vẫn còn, Tề Hoan sẽ không gặp phải nguy hiểm lớn gì, tu đến Kết Đan cũng đủ cho nàng tiêu dao khắp nơi rồi. Huống hồ, không phải là Linh Phong Tử xem thường Tề Hoan, thật sự là nhìn tính cách của Tề Hoan thấy thế nào cũng không thể ngồi im trong động khổ tu thành Tu tiên giả được.

Sớm làm cho nàng Kết Đan, cũng sớm cho nàng xuống núi rèn luyện, không cầu nàng tạo phúc cho dân chúng, chỉ cầu nàng đừng ở trên chân núi tiếp tục làm hại muôn dân trăm họ là tốt lắm rồi.

Nghĩ tới đây Linh Phong Tử không khỏi lau mồ hôi lạnh trên trán, hắn thật sự là không nên xem thường vị sư thúc này, coi như nàng mới vừa lên núi, chỉ như nghé con mới đẻ không sợ cọp, tuổi tác cũng không lớn mà có dũng khí như vậy, đem linh thảo [9] trên núi của sư phụ mình nhổ sạch sẽ.

[9] Linh thảo: cây cỏ có linh khí.

Nếu Hư Không Tử tổ sư bá quay lại biết được mấy bụi Bạch Ngọc Lan vạn năm đích thân người trồng trên đỉnh núi bị Tề Hoan một đao lia không còn một mống, sau lại hoa mỹ nói rằng mang về đặt trong phòng để tăng thêm chút khí chất cao nhã, không biết người có bị tức đến thổ huyết hay không.

Chuyện như vậy, đại khái cũng chỉ có Tề Hoan mới có thể làm ra. Không có biện pháp, người ta là ngồi trên hỏa tiễn thượng sơn, bối phận lớn đè chết người. Hiện tại trong sơn môn, những nhân vật cấp tổ tông không phải đang bế quan thì cũng đi ra ngoài du ngoạn rèn luyện, toàn bộ trên núi trừ hắn kẻ chưởng môn này, lớn nhất chính là Tề Hoan, tên nào dám nhảy ra gây phiền toái cho Tề Hoan chứ.

Lúc này Linh Phong Tử không khỏi cảm thấy thật may mắn mình đã dự liệu trước, sau khi Tề Hoan ở lại chỗ của hắn, Linh Phong Tử liền đem toàn bộ bảo bối mình sở hữu chuyển vào trong túi đựng đồ của mình, ngay cả một cọng tóc cũng không lưu lại cho Tề Hoan, đây cũng là nguyên nhân vì sao Tề Hoan thấy hắn sẽ không có sắc mặt tốt.

Sau khi cầm được pháp quyết trúc cơ, Tề Hoan cũng không vội vã đuổi Linh Phong Tử đi, nói giỡn sao, chữ nơi này nhìn thì có vẻ rất quen, đáng tiếc chúng nó biết Tề Hoan, Tề Hoan lại không biết chúng nó.

Cuối cùng vẫn là Linh Phong Tử giải thích từng câu từng chữ cho Tề Hoan, thậm chí đem tất cả chi tiết dẫn khí nhập vào cơ thể đều nói tỉ mỉ một lần cho Tề Hoan, chỉ thiếu chút không có thay Tề Hoan tu luyện thôi.

Hai người giằng co đến chiều tối, cuối cùng Tề Hoan mới hiểu phương pháp dẫn khí vào cơ thể cơ bản nhất của quyển trúc cơ này. Mà Linh Phong Tử bây giờ nhìn Tề Hoan bằng ánh mắt tràn đầy kính sợ, hắn cuối cùng cũng gặp được một người đần đến kinh thiên động địa rồi.

Chỉ có ngắn ngủi không đến một ngàn chữ mà hắn phải giải thích đi giải thích lại hơn hai mươi lần. Đương nhiên Tề Hoan sẽ không nói cho Linh Phong Tử biết, kỳ thật lần thứ năm nàng đã hoàn toàn lĩnh ngộ, chẳng qua nàng rất thích xem biểu hiện vạn phần bất đắc dĩ và không thể không nén giận của Linh Phong Tử, cho nên mới hành hạ hắn đến chiều mà thôi.

(TNN: haha cười chết ta =)) khổ thân a này quá đi =))

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »