Bán Kiếp Tiểu Tiên

Lượt đọc: 9985 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »
Chương 68
tà linh lộng hành

❊ ❊ ❊

Ngươi có sao?!” Thiên Ma Môn thậm chí còn có Tiên Thiên Mộc Linh, đây tuyệt đối là tin tức tốt với Tề Hoan. Sau khi vui mừng Tề Hoan bắt đầu nhanh chóng suy nghĩ xem nên lừa gạt hay trộm nó đây? Dựa theo sự hiểu biết của Tề Hoan về Mặc Dạ, nếu như nàng mở miệng muốn nó, có lẽ Mặc Dạ sẽ cho nàng, nhưng đến lúc đó người bị lỗ có khi lại là nàng không biết chừng.

“Ừ, vật kia ở Thiên Ma Môn đã rất nhiều năm, đoán chừng đã dài lông rồi.” Mặc Dạ thờ ơ xoa cằm, không để ý tới gương mặt Tề Hoan vì những lời này của hắn mà co quắp.

Giọng điệu vạn ác a! Tề Hoan thật muốn cho hắn một cái tát rồi quay đầu bước đi, đáng tiếc, thử nghĩ mà xem, nàng thật sự rất cần vật kia. Tiên Thiên Linh Vật cũng không phải khoai tây đậu phộng, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, nếu nói là Tiên Thiên, thì cũng chỉ có thể do lão Thiên gia chiếu cố mới có thể xuất hiện, ai biết trên đời này còn con Tiên Thiên Mộc Linh nào như vậy nữa hay không.

“Nếu không...... Ngươi cho ta mượn dùng tạm được không?” Tề Hoan nịnh nọt đi tới trước mặt Mặc Dạ, chớp chớp, ánh mắt rất thanh thuần nha.

“Nàng sẽ trả?” Mặc Dạ hết sức không nể tình mà đem một bụng đầy lý lẽ của Tề Hoan ngăn lại.

Chuyện này trong lòng mọi người đều biết rõ a, tại sao còn muốn nói ra, không để lại mặt mũi cho nàng, vẻ mặt của Tề Hoan chẳng qua chỉ thoáng đỏ một cái, trong nháy mắt liền khôi phục, “Dĩ nhiên, có mượn có trả chứ sao.” Chuyện khai khống như vậy, mặc dù Tề Hoan không hay làm, nhưng làm một chút cũng được, dù sao Mặc Dạ cũng là đại tài chủ, nàng là giai cấp vô sản, vừa hay lại bù trừ lẫn nhau.

“Ta suy nghĩ một chút đã.” Ánh mắt quỷ dị của Mặc Dạ nhìn về phía Tề Hoan hồi lâu, sau đó vòng qua người nàng tiêu sái bước đi.

Tề Hoan cắn hai hàm răng trắng, trừng mắt hung bạo nhìn Mặc Dạ mấy cái, hiện tại có việc cầu người nên mới để cho đại gia ngươi dương dương tự đắc. Đều nói lúc vay tiền, chủ nợ là đại gia, lúc trả tiền, người thiếu nợ là đại gia, phong thủy luân chuyển, Tề Hoan tin tưởng nhất định sẽ có một ngày chuyển đến mình.

Thừa dịp Tề Hoan cùng Mặc Dạ nói chuyện không để ý, những tu sĩ lúc nãy tranh luận chia bảo bối trong đại sảnh đã sớm không thấy đâu.

Chỉ còn lại ba người mặc áo trường bào đen tuyền, không nhìn thấy mặt, đang đứng trong góc nhỏ. Trong khoảng thời gian này mặc dù tu vi của Tề Hoan không tăng bao nhiêu, nhưng nhãn lực cũng được rèn luyện không tệ, ba người này không cố ý thu liễm hơi thở, Tề Hoan lập tức đoán được họ cũng là Ma tu, hơn nữa thực lực đều ở Nguyên Anh kỳ.

Người ở đây tùy tiện chọn một người cũng có thực lực cao hơn mình, Tề Hoan hiện tại đã bị đả kích thành quen, không còn vẻ mặt đưa đám như trước.

Liếc nhìn đại sảnh trống trải, lại quét mắt nhìn qua ba người kia, Tề Hoan cảm thấy đi theo Mặc Dạ vẫn tương đối an toàn, ai biết ba người kia nhỡ đâu tự dưng phát rồ lại lên khai đao với mình. Cho nên Tề Hoan khoan khoái bước hai bước, đi về phía Xích Dực, hết sức thẳng lý hùng hồn đứng phía sau Mặc Dạ, kẹp ở giữa hai người, nàng cảm thấy vô cùng an toàn.

“Chúng ta đi đâu?” Không có Hư Không Tử bên cạnh, Tề Hoan dọc đường theo tới đây cũng có thể xem như mò mẫm, nàng cho đến giờ chưa từng đi vào một tiên phủ nào, ai biết có thể đi tới chỗ cuối cùng cất giấu bảo bối hay không. Dĩ nhiên đối với những bảo bối kia cho đến bây giờ nàng cũng không có ý muốn tranh đoạt, coi như đoạt thì đó cũng là chuyện của sư phụ.

“Nếu như có thể sống ra khỏi nơi này, là có thể tiến vào tiên phủ.” Mặc Dạ chắp hai tay sau lưng, chầm chậm đi về phía trước, Tề Hoan trơ mắt nhìn hắn lao về phía thạch bích giữa đại sảnh, vốn định đưa tay kéo hắn, không nghĩ tới người lại biến mất trong vách tường.

“Trên tường khắc Truyền Tống Trận, mỹ nhân, vào đi thôi.” Xích Dực nhìn vẻ mặt Tề Hoan đang dại ra, hảo tâm nói với nàng một câu, đáng tiếc Tề Hoan căn bản không hề cảm kích.

“Ta dĩ nhiên biết đó là Truyền Tống Trận, hừ.”

Không giải thích được tại sao mình lại bị mỹ nhân trừng, Xích Dực chớp mắt mấy cái, mình vừa nói nói sai điều gì sao?

Đợi sau khi ba người biến vào trong thạch bích, ba người kia mới có động tĩnh, bọn họ nhanh chóng cởi trường bào màu đen trên người xuống, lộ ra đạo bào màu xanh nhạt bên trong. Không có trường bào màu đen, vẻ tà khí nồng đậm trên người bọn họ cũng không hề biến mất.

Ba người liếc mắt nhìn nhau, không dừng lại một chút nào, ngay lập tức chạy nhanh về phía lối ra giữa đại sảnh. Nếu như Tề Hoan ở đây, nàng nhất định có thể nhận ra được, trên y phục của ba người này có kí hiệu đặc biệt thuộc về đệ tử Côn Luân.

Vào Truyền Tống Tường (*), Tề Hoan cuối cùng cũng hiểu được câu nói ‘nếu như có thể sống đi ra khỏi nơi này’ của Mặc Dạ là có ý gì rồi. Những người lúc nãy biến mất trong đại sảnh ngoại trừ nửa đường đổi chủ ý rời khỏi, thì còn lại đều tiến vào trong này. Thế nhưng đi theo Mặc Dạ hơn nửa ngày, cái Tề Hoan nhìn thấy tất cả đều là thi thể, không có một người nào còn sống.

(*) bức tường ngăn cách hai khoảng không gian khác nhau của Truyền Tống Trận. Ở đây là Tề Hoan đã bước sang bên kia bức tường.

Cúi đầu nhìn mặt đất dưới chân bị nhuộm đỏ, Tề Hoan kinh hãi, nhiều năm như vậy nàng vẫn chưa quen nhìn thấy người chết, tuy giãy dụa trở về từ giữa ranh giới sinh tử mấy lần, song không biết tại sao Diêm Vương không chịu chứa chấp nàng, cho nên tiểu cô nương nàng may mắn vẫn còn sống.

Nhưng cảm giác ở trong hoàn cảnh đáng sợ này không dễ chịu chút nào, nàng chỉ có thể nhìn ra được là mấy người này bị dã thú nào đó cắn xé tới chết, cánh tay, đầu, ruột mỗi thứ một nơi, nhưng nàng lại không nhìn thấy bất kỳ một con dã thú nào.

Nếu ăn phải một quả táo có lỗ sâu đục, ngươi nói xem, là ăn phải sâu đáng sợ hay là không nhìn thấy sâu thì đáng sợ, những thứ không biết vĩnh viễn đều kinh khủng nhất, Tề Hoan vừa tưởng tượng hình dáng của những dã thú ăn thịt người kia trông thế nào, vừa cẩn thận từng ly từng tý đi theo phía sau Mặc Dạ.

Đột nhiên nàng cảm thấy có người đụng phải bả vai của mình, “Ngươi làm gì thế?” Nàng vốn tưởng rằng người đi phía sau mình là Xích Dực, nhưng khi quay đầu nàng lại phát hiện một khuôn mặt xa lạ, chỉ có điều, người nọ mặc dù thoạt nhìn rất giống người, nhưng lại có vẻ quỷ dị, giống như cười mà không phải cười, lại giống như đang khóc, Tề Hoan nhất thời cũng không thể hình dung được. Đợi đến lúc ánh mắt nàng chuyển đến cổ của người đó, thì nàng hoàn toàn bị làm cho sợ đến mềm nhũn cả chân, nửa dưới của người này ấy vậy mà đều là xương khô!

Cũng may, động tác phản xạ của Tề Hoan cũng không tệ lắm, khi biết có nguy hiểm tuyệt đối tự động lôi kéo người bên cạnh, nàng không chút do dự túm lấy tay Mặc Dạ, sau đó trốn vèo ra trước người hắn, co rúm trong ngực hắn không nói gì cũng không chịu nhúc nhích.

Mặc Dạ đưa lưng về phía khô lâu (đầu lâu xương cốt) kia, cúi đầu xoa xoa đầu Tề Hoan, bình tĩnh nói một câu, “Có muốn quay đầu lại xem một chút hay không?”

Tề Hoan nghe lời quay đầu, rồi ngay lập tức cứng ngắc xoay trở lại một lần nữa, nàng rốt cuộc biết vì sao Mặc Dạ lại dừng bước rồi, bởi vì một hàng phía trước kia so với khô lâu còn đáng sợ hơn nhiều! Trộm gà không được còn mất nắm gạo mà, vốn là muốn đem Mặc Dạ đẩy ra cho sói ăn, kết quả chính nàng lại tự động chạy vào hang sói.

“Phía sau là những thứ gì vậy?” Đối với bọn quái vật hình người đi ra từ trong đống bùn đất nhuộm máu kia, Tề Hoan không còn dũng khí để nhìn, nàng tình nguyện hướng về phía khô lâu sau lưng Mặc Dạ.

“Tà Linh, oán linh của người sau khi chết.” Tay trái Mặc Dạ bị Tề Hoan nắm thật chặt, hắn chỉ có thể đưa tay phải ra, đem mặt nạ trên mặt gỡ xuống, sau đó không nói lời nào đeo lên mặt Tề Hoan, “Đứng yên, đừng nhúc nhích, nếu không ta sẽ đem nàng ném vào đó đấy.”

Cũng không biết có phải bị Mặc Dạ uy hiếp quen rồi, hay là bị hù dọa, Tề Hoan quả thật đàng hoàng đứng im tại chỗ không nhúc nhích, lúc này nàng mặc kệ mình có phải Tu Chân giả hay không, bị mấy thứ tà linh này hù dọa có phải làm nhục sư môn hay không, nàng chỉ biết nàng rất sợ quỷ!!!!

Từ trước, Tề Hoan ghét nhất chính là phim kinh dị, trong đó đột nhiên xuất hiện một cái đầu người và vân vân, có thể làm cho nàng một tháng sau vẫn sợ đến ngủ không yên, hiện tại là phim kinh dị chân thực, mấy cái tà linh kia tuyệt đối đáng sợ hơn quỷ nhiều, bởi vì bọn chúng có thể ăn thịt người. Tề Hoan đứng tại chỗ không tự chủ được run run, phảng phất còn có thể nghe được âm thanh tà linh ăn thịt người.

“Mỹ nhân.” Đột nhiên bên tai truyền đến giọng của Xích Dực, Tề Hoan theo bản năng quay đầu lại nhìn, ai ngờ lại nhìn thấy một con quái vật mặt người thân rắn.

Tề Hoan theo bản năng ném ra một quả cầu sét, hết sức chính xác nện vào mặt quái vật kia, sau một tiếng thét chói tai, khuôn mặt quái vật kia đầy máu rơi xuống đầm lầy cách Tề Hoan hơn mười thước.

“Làm sao ngươi có thể nhìn ra huyễn thuật (ảo thuật) của ta?” Con rắn kia căn bản không hề ngờ tới Tề Hoan có thể nhìn ra bản thể của nó, hơn nữa còn theo bản năng cho nó một quả cầu cầu, nó vốn không có nửa điểm đề phòng Tề Hoan nên đã vô cùng bất hạnh bị trúng chiêu.

“Ngươi sử dụng huyễn thuật?” Nàng căn bản không hề cảm thấy mình đang ở trong huyễn thuật, hơn nữa mặc dù giọng của con rắn này giống Xích Dực, nhưng thân thể rõ ràng không giống!

Trên thực tế, huyễn thuật Nhân Diện Xà (rắn mang mặt người) của Huyễn Giới này hoàn toàn có thể lừa được tu sĩ Nguyên Anh kỳ, ở không gian này chết nhiều người như vậy chính là do huyễn thuật này, Tề Hoan không bị mê hoặc hoàn toàn là nhờ vào cái mặt nạ mà Mặc Dạ cưỡng ép đeo lên mặt nàng kia, công năng của cái mặt nạ này rất nhiều, song với thực lực của Tề Hoan bây giờ chỉ có thể đảm bảo cho nàng không bị mê hoặc mà thôi.

Tề Hoan cũng không ngu, dĩ nhiên biết Mặc Dạ đeo mặt nạ cho nàng thì tất sẽ có chỗ hữu ích, nếu mình không bị huyễn thuật mê hoặc, nhất định là do tác dụng của chiếc mặt nạ này, Tề Hoan sờ mặt nạ lạnh như băng trên mặt, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Hay là mình lấy chiếc mặt nạ này đem bán, hẳn là rất đáng tiền.”

“Nàng nghĩ đúng là rất hay.” Giọng nói áp suất thấp của Mặc Dạ từ phía sau truyền đến, Tề Hoan theo phản xạ định ném ra một quả cầu sét, đã bị Mặc Dạ một tay ngăn lại.

May mắn bị chặn, lần này không phải huyễn thuật. Tề Hoan quay đầu nhìn Mặc Dạ cười khan hai tiếng, hành động của mình thế mà còn thâm sâu hơn lời nói, chưa gì đã có ý giết người đoạt bảo, may mắn Mặc Dạ sau khi nghe xong trừ mặt có chút đen, thì những chỗ khác đều rất bình thường.

“Những thứ tà linh kia … đã chết?” Tề Hoan quay đầu nhìn một chút, phát hiện những thứ ở phía trước kia đều đã biến mất, về phần khô lâu vừa rồi chụp bả vai của mình, nàng sau khi đeo mặt nạ lên cũng chưa nhìn thấy, đoán chừng có lẽ là ảo giác mà thôi.

“Không, tà linh là thứ đánh không chết.” Mặc Dạ tiện tay ném một quả cầu lửa màu đen về phía con rắn kia, nó vùng vẫy hai cái liền bị ngọn lửa màu đen thiêu thành tro, ngay cả một âm thanh cũng không phát ra.

“Vậy không phải chúng ta chết chắc sao?”

“Là nàng, không phải ta.” Mặc Dạ hảo tâm nhấn mạnh, những thứ tà linh kia đối với hắn mặc dù hơi phiền toái, nhưng cũng không có nguy hiểm gì, có điều nhìn bộ dạng Tề Hoan vừa gặp tà linh chân đã mềm nhũn, thì gặp nguy hiểm phải là nàng mới đúng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »