Bán Kiếp Tiểu Tiên

Lượt đọc: 10085 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »
Chương 53
cốt khải

❊ ❊ ❊

Nhìn Mặc Dạ tiếp tục đi về phía trước, con rắn kia hình như cũng chuẩn bị đi cùng, chẳng qua phần mộ này có vẻ quá nhỏ cho nó di chuyển. Vì vậy, dưới ánh mắt soi mói của Tề Hoan, Đằng xà vốn đang to đùng như một quả khinh khí cầu bỗng nhiên co lại thành một con rắn bạc nhỏ bằng ngón tay cái.

Có vẻ con rắn này không thích ở cùng một chỗ với tiểu hồ ly nên nó trực tiếp bò lên tay của Tề Hoan, bắt đầu cuộc sống mới. Vốn sợ hãi mấy con vật mềm nhũn, uốn lượn, lần này Tề Hoan quả thực bị dọa tới mức đứng hình.

Thật sự nàng rất muốn nói lý với con rắn này, nhưng người ta phải nghe mới được a, một con vật to đùng như vậy, nhỡ nó nổi giận há mồm nuốt chửng nàng một phát, vậy là xong đời rồi. Nghĩ nghĩ, Tề Hoan quyết định tốt nhất là không nên gây sự với nó.

“Ở đây chẳng lẽ không có cấm chế gì sao?” Đi cả buổi, Tề Hoan không gặp được bất kỳ nguy hiểm nào, khác xa với tưởng tượng của nàng. Không phải nói bình thường khi Thượng cổ đạo sĩ chết đi sẽ biến phần mộ của mình thành cơ quan hay sao, ít nhất bên trong cũng phải có vài cấm chế kiểu “người đụng người chết” mới đúng chứ.

“Ngươi rất muốn chạm phải cấm chế sao?” Mặc Dạ vừa nói, vừa đưa tay phá vỡ cấm chế vô hình phía trước. Ở đây không phải không có cấm chế, trên thực tế, trong mộ phần của Thượng cổ đạo sĩ, cấm chế nhiều và đáng sợ đến dọa người, hơn nữa có rất nhiều cấm chế là tâm huyết nghiên cứu cả đời của bọn họ, ngoại trừ chính kẻ đang nằm trong quan tài kia thì không ai có thể phá giải.

Đây cũng là lí do vì sao người ta tuy biết rõ phần mộ của họ ở chỗ nào nhưng không ai dám xông tới. Không phải không dám liều mạng, mà là cho dù bảo bối trong đó tuyệt không ít, nhưng căn bản không ai có thể lấy đồ mà bình yên đi ra ngoài được.

“Ta chỉ muốn mở mang kiến thức thôi mà.” Không phải mạo hiểm đương nhiên tốt rồi, chỉ là nàng rất hiếu kỳ, thứ cấm chế mà sư phụ tôn sùng rốt cuộc lợi hại ở chỗ nào a.

Mặc Dạ không nói gì, lấy từ nhẫn trữ vật ra một khối linh thạch rồi tiện tay ném về phía trước, khối linh thạch kia bay không xa, hình như bị cái gì đó ngăn lại trên không trung, từng đợt sóng nước chung quanh linh thạch lăn tăn tỏa ra, một khối linh thạch hoàn hảo cứ như vậy biến mất ngay trước mắt Tề Hoan.

“Đâu mất rồi?” Tề Hoan kinh ngạc, thậm chí nàng còn chưa nhìn thấy linh thạch kia biến mất như thế nào.

“Bốc hơi rồi.” Mặc Dạ trơn tru nói, Tề Hoan mồ hôi đầy đầu, bốc hơi rồi? Không khoa trương như vậy chứ?

“Còn muốn mở mang kiến thức nữa không?” Mặc Dạ nhướng mày, cố ý hỏi.

“Không cần không cần, ngươi tiếp tục đi.” Tề Hoan vừa nói vừa đi chậm lại, đùa sao, chỗ nguy hiểm như vậy nàng đương nhiên phải đi phía sau rồi, có trời mới biết phía trước còn bao nhiêu cái cấm chế khủng bố nữa. Đồng thời, Tề Hoan cũng rất tò mò, Mặc Dạ bài trừ cấm chế như thế nào, nàng không hề phát hiện Mặc Dạ đã làm gì.

Hai người bọn họ đi xuyên qua con đường nhỏ tiến vào khu mộ, trên vách tường có một ít hoa văn, không biết chúng đã tồn tại bao nhiêu năm mà đến nay vẫn chưa phai màu, Tề Hoan tò mò nhìn hoa văn, hình vẽ trên đó.

Hình vẽ trên đó là một nam nhân không rõ mặt, người nọ mang một chiếc mặt nạ đỏ như máu, chiếc mặt nạ yêu dị này Tề Hoan hết sức quen thuộc, nàng từng nhìn thấy một người mang qua cách đây không lâu. Hình vẽ trên tường hầu như đều là cảnh chiến đấu của nam nhân này với những người khác, tàn khốc, tinh phong huyết vũ. Nhưng lần nào người thắng cũng là người nam nhân mang mặt nạ kia, bức cuối cùng là hắn xông thẳng vào Thiên Lôi, phi thăng (lên trời).

Khung cảnh ngày đó rất hào hùng, chỉ cần nhìn bức họa, Tề Hoan cũng có thể cảm nhận được sự khủng bố khi sấm sét giáng xuống, trọn vẹn chín chín tám mươi mốt đạo sấm sét, người này là Ma Tu, vậy thì hai tay của hắn đã nhiễm bao nhiêu máu tanh mới có thể khiến cho trời giáng xuống trận sấm sét khủng bố nhường này?

“Nhìn cái gì?” Mặc Dạ không biết từ lúc nào đã đi đến sau lưng Tề Hoan, thấy nàng nhìn chằm chằm đến xuất thần vào người nam nhân đeo mặt nạ, tay cầm kiếm vàng, một thân chiến giáp đầy máu ở trong bức họa.

“Hình như là người quen…” Thật sự rất giống, vô luận là mặt nạ, hay là thanh kiếm trong tay, nếu như mặc bộ chiến giáp này vào, thật sự đúng là cùng một người. Nhưng điều này sao có thể, chủ nhân ngôi mộ này đã phi thăng nhiều năm, tuyệt đối không thể là người mang mặt nạ kia. Tuy không biết người này rốt cuộc xây phần mộ như thế nào, nhưng đại khái Thượng cổ đạo sĩ và Đế vương có lẽ giống nhau, đều thích tu sửa phần mộ của mình đầu tiên.

“Đi thôi, sắp đến rồi.” Mặc Dạ sau lưng Tề Hoan trong mắt hiện lên tia sáng kì lạ, khóe miệng nhẹ nhếch.

“À.” Lại nhìn người trong tranh kia một lần nữa, Tề Hoan vẫn cảm thấy có chút kì lạ. Nhưng Mặc Dạ cứ thúc giục mãi, nàng đành phải bỏ qua, tăng tốc đuổi kịp bước chân của hắn.

Đi tiếp gần một trăm mét, Tề Hoan theo Mặc Dạ xuyên qua một màn nước màu xanh, chớp mắt, nàng liền tới một sơn động không lớn lắm. Ở đây khắp nơi đều là băng trong suốt màu lam kết tinh nhiều năm, những tinh thể này không có linh lực dao động, cũng không lạnh, thoạt nhìn không phải linh thạch cũng không phải băng, Tề Hoan cũng không biết đây là cái gì.

Nhưng cái hấp dẫn sự chú ý của nàng không phải những tinh thể này, mà là thứ bên trong khối tinh thể cực lớn kia. Trong khối tinh thể trong suốt có một bộ hài cốt, bộ hài cốt đỏ như máu. Màu đỏ này quá mức yêu diễm, hơi lộ ra màu đen, hình như là sắc máu khô lại.

“Đây là…”

“Cốt Khải.” Mặc Dạ nhìn bộ hài cốt kia, trong mắt có chút hoài niệm. Loại Cốt Khải này chỉ tồn tại vào thời Thượng cổ đạo sĩ, trình tự luyện chế đã sớm thất truyền, nhưng nghe nói, năng lực của Cốt Khải mạnh hay yếu đều phải căn cứ vào thực lực của chủ nhân hài cốt.

“Ngươi tới vì cái này?” Cốt Khải, tuy Tề Hoan chưa từng nghe qua bao giờ, nhưng xem thứ này bộ dạng cũng thật quỷ dị, thoạt nhìn không giống như thứ người chính đạo dùng qua. Màu này với màu đỏ của chiến giáp trên bức họa kia rất giống nhau, sẽ không phải là cùng loại chứ? Nghĩ đến việc mang một bộ xương mặc lên người, Tề Hoan nhịn không được cả người phát run.

“Ừ.” Mặc Dạ vẫn đứng nguyên tại chỗ, tuy đã nhìn thấy thứ mình cần nhưng hắn vẫn không lập tức lấy đi.

“Tại sao không lấy đi?”

“Chưa phải lúc.” Mặc Dạ ngẩng đầu nhìn đỉnh sơn động, sơn động này không phải thực sự bị phong bế hoàn toàn, trên nóc sơn động tuy bị tinh thể xanh lam che kín nhưng vẫn có ánh sáng hắt vào. Mặc Dạ thầm phỏng đoán, nếu nói cho Tề Hoan biết, phía trên này là lễ đài cử hành Luyện Ma Sát Kiếp, không biết nàng sẽ có phản ứng như thế nào.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »