Bán Kiếp Tiểu Tiên

Lượt đọc: 10063 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »
Chương 29
các sư huynh sư tỷ của tề hoan

❊ ❊ ❊

“Đi.” Mặc Dạ thần sắc như thường, túm cánh tay Tề Hoan đi xuống giường.

“Làm..... Làm gì vậy?” Giọng Tề Hoan có chút run rẩy, gặp phải người chết là chuyện nhỏ, trông thấy người chết ở trước mặt mình cũng coi như chuyện nhỏ, nhưng hung thủ giết người kia còn lôi kéo tay mình thì không còn là chuyện nhỏ nữa rồi!

“Ngươi muốn ở lại chỗ này chờ chết hay là đi theo ta?” Mặc Dạ tựa tiếu phi tiếu quay đầu lại.

“Có biện pháp thứ ba hay không.” Nàng cảm thấy vô luận cái nào cũng đều nguy hiểm đến tính mạng a.

“Ngươi có thể tự mình đi.” Mặc Dạ dừng bước, dùng ánh mắt cực kì miệt thị nhìn Tề Hoan, “Bất quá ta nghĩ ngươi đại khái không ra nổi cái phòng này đâu.”

“Ai nói.” Dám nhìn người từ khe cửa sao(1), Tề Hoan vén tay áo lên đang chuẩn bị xông ra ngoài, thì đột nhiên một thanh phi kiếm vèo một cái xuyên thấu khung cửa bay tới phía đỉnh đầu Tề Hoan.

(1)đồng nghĩa với câu ‘nhìn người bằng nửa con mắt’ của mình ý

“Má ơi!” Lần này Tề Hoan tuyệt đối là dùng tốc độ sét đánh không kịp bưng tai chạy như bay trở lại sau lưng Mặc Dạ, thuận tiện còn đẩy Mặc Dạ một cái. Tề Hoan dám thề với ngọn nến, lần này mình tuyệt đối không cố ý, hẳn là phản xạ có điều kiện đi, ngươi xem mình lớn lên thấp bé như vậy, cho nên cung phản xạ (2) mới ngắn như vậy không phải sao.

(2)là con đường mà xung thần kinh truyền từ cơ quan thụ cảm (da, …) qua trung ương thần kinh đến cơ quan phản ứng (cơ, tuyến, …). Ý chị Hoan ở đây là cung phản xạ ngắn nên hành động không kịp suy nghĩ đó ^.^

Mặc Dạ quay đầu hung hăng trừng Tề Hoan, nhìn cũng không thèm nhìn thanh phi kiếm, tay vung lên, Hỗn Độn Đỉnh vốn đặt sau tấm bình phong liền bay ra.

Xẹt xẹt ~ răng rắc ~ hai tiếng qua đi, Tề Hoan kiễng mũi chân cẩn thận từng li từng tí từ sau lưng Mặc Dạ thò đầu ra, phát hiện phi kiếm vậy mà bể thành từng đoạn rồi lại từng đoạn.

“Bảo bối a!” Lúc này ánh mắt Tề Hoan nhìn Hỗn Độn Đỉnh giống như lão sói xám trông thấy bé thỏ trắng. Bình thường Pháp Khí phòng ngự có thể ngăn phi kiếm đã coi như không tệ rồi, vậy mà thứ này lại có thể đem phi kiếm bẻ thành từng đoạn, không ngờ thứ Mặc Dạ tiện tay ném tới lại là bảo bối bực này a!

Sau khi nguy cơ được giải trừ, Tề Hoan chảy nước miếng trực tiếp nhào tới Hỗn Độn đỉnh, đông sờ sờ tây sờ, không chịu buông tay, cuối cùng quay đầu lại xác nhận một phen với Mặc Dạ, “Vật này đã cho ta rồi đúng không?!”

Nhìn bộ dáng tham tiền của Tề Hoan, thần thái thấy tiền là sáng mắt, khóe mắt Mặc Dạ run rẩy khó phát hiện, hắn đã bắt đầu hối hận rồi.

“Đi thôi.”

“Ta thật tò mò......” Hai người đi ra khỏi khách điếm, sau lưng lưu lại ít nhất hai cỗ thi thể. Tuy Tề Hoan nhìn không ra tu vi của họ, nhưng nàng có thể khẳng định, bọn họ ít nhất cũng là Nguyên Anh kỳ, thậm chí cao hơn.

Đối với việc Mặc Dạ trong chớp mắt quẹt một phát liền giết luôn hai tên sát thủ, Tề Hoan ngược lại không có gì tò mò, dù sao ai cũng có bí mật của riêng mình, hỏi nhiều người không hay tiếp theo có khi lại là mình. Hơn nữa hắn có thể tiện tay ném ra một cái Hỗn Độn đỉnh, có nghĩa là trên người hắn khẳng định còn bảo bối nữa, có đôi khi PK cũng phải nhìn vào trang bị đấy!

Điều khiến nàng tò mò chính là, Thanh Tiêu cho dù hận nàng tới tận xương tủy, cũng không thể thoáng cái phái ra nhiều người như vậy tới giết nàng chứ, chẳng lẽ nàng có khuôn mặt người gặp người oán sao?!

“Chuyện gì?” Sau khi ra ngoài Mặc Dạ cũng không lập tức mang theo Tề Hoan rời đi, mà lôi kéo tay nàng bắt đầu dạo phố. Cũng không biết đường đi tối như mực rốt cuộc có cái gì đẹp mắt, dù sao bộ dáng Mặc Dạ thoạt nhìn tâm tình dường như không tệ.

“Tại sao lại có nhiều người tới giết ta như vậy, không phải chỉ có một Đoạn Sầm Phong thôi sao?”

“Ngươi sẽ không cho rằng chỉ có Thanh Tiêu muốn mạng của ngươi chứ?” Mặc Dạ cười khẽ, tiếng cười trầm thấp lại mang theo một chút từ tính ung dung quanh quẩn trong hẻm nhỏ đen kịt, câu dẫn lòng người (dụ dỗ).

“Còn có người khác?” Tề Hoan kinh ngạc, mình hình như cũng không có đắc tội nhiều người như vậy a, cho dù nàng cũng biết mình thỉnh thoảng có âm hiểm xảo trá một chút, không có chuyện gì thì thích chiếm tiện nghi của người ta một chút, thế nhưng tổng lại thì cũng không đến mức khiến cho dân tình phẫn nộ như vậy nha. Huống chi nàng từ khi đến thế giới này tới giờ cơ hồ đều ở trong núi Thanh Vân! Ngoại trừ những đệ tử phái Thanh Vân bị mình ức hiếp đã quen, còn có sư thúc, sư bá và sư điệt ra, thì ai sẽ tìm mình trả thù đây?

“Ngươi có rất nhiều sư huynh sư tỷ.” Mặc Dạ ngữ khí vui vẻ.

“Cho nên?” Tề Hoan biết mình có rất nhiều sư huynh sư tỷ, chẳng qua ngoại trừ vị Tiên Tử sư huynh kia nàng thật đúng là chưa từng thấy qua những người khác, nghe nói bọn họ sớm đã bị sư bá Hư Linh Tử cùng sư thúc Hư Dương Tử đuổi xuống núi rồi. Về phần tại sao Tiên Tử sư huynh có thể ở lại trên núi, hình như là bởi vì chỉ huynh ấy mới biết ủ rượu. Tề Hoan quyết định giấu đi cái bí mật ủ rượu kia vĩnh viễn, dù sao thì mình cũng tuyệt đối không bao giờ uống rượu do Tiên Tử sư huynh ủ.

“Bối phận của ngươi sau khi truyền ra...... Rất nhiều người đều đang chờ mong được gặp mặt ngươi.” Mặc Dạ uyển chuyển nói, nhưng thật ra là có rất nhiều người đều đang xếp hàng chờ lấy mạng của nàng đi!

Tề Hoan mơ hồ đã nghe Tiên Tử sư huynh từng nói qua, mấy vị sư huynh sư tỷ trên nàng kia cũng không phải đèn đã cạn dầu (vô dụng) gì, không có chuyện gì thì đi đơn đấu với trưởng lão Yêu tộc, lúc nhàm chán lại chạy đến đại bản doanh Ma Đạo của người ta diệt mấy tên ma tu chẳng hạn, ngẫu nhiên thuận đường còn đánh cướp chính đạo tu sĩ, những chuyện này bọn họ thế mà đều đã làm đấy. Tề Hoan cuối cùng hiểu được vì cái gì sư bá cùng sư thúc đuổi mấy đồ đệ ra không cho bọn họ trở về, nếu họ trở về, phái Thanh Vân sợ là một ngày có thể bị người ta diệt trên dưới trăm lần a.

“Thật ra thì...... Bọn họ là muốn chọn quả hồng mềm mà bóp đi.” Tề Hoan ai thán, thì ra đắc tội chưởng môn Côn Luân cũng không phải chuyện gì ghê gớm, trách không được Linh Vân Tử sau khi biết chuyện lại không có phản ứng gì lớn, hóa ra năng lực thừa nhận của người ta cùng của mình căn bản đã không phải đồng cấp bậc.

“Yên tâm, bọn họ sẽ không tự mình đến tìm ngươi gây phiền toái đâu, lần này phái sát thủ Nguyên Anh kỳ tới, đoán chừng cũng đã đánh giá quá cao thực lực của ngươi rồi.” Mặc Dạ nói chuyện vẫn một kích đả thương người như trước kia, Tề Hoan đã muốn tập thành thói quen rồi.

“Đúng vậy a đúng vậy a, ta chỉ là một sơ kỳ Ngưng Khí kém cỏi, hừ!”

“Trên người ngươi có Pháp Bảo công kích sao.” Mặc Dạ không tiếp tục cùng Tề Hoan dây dưa cái đề tài này nữa, hắn đã cảm giác được oán khí chung quanh mình rồi, chuyện tu vi cho dù hắn muốn giúp, nhưng thoạt nhìn hình như cũng không có biện pháp. Hơn nữa nữ nhân lười nhác như Tề Hoan, muốn nàng tu luyện đoán chừng giống như muốn mạng của nàng đi.

“Đúng vậy, có một miếng vải.” Tề Hoan mang Ti không lăng ra quơ quơ trước mắt Mặc Dạ, bởi vì phát hiện Ti không lăng có thể biến lớn nhỏ, cho nên gần đây nó hoàn toàn đã bị Tề Hoan dùng làm khăn tay. Kỳ thật Tề Hoan vốn muốn biến nó thành một cái yếm kia, dù sao đều là màu đỏ mặc giống nhau, nếu không phải bởi vì sợ thời điểm đánh nhau động tác lấy ra chướng tai gai mắt, Tề Hoan nhất định sẽ thực hiện ý tưởng này. (Xu: haha, lúc oánh nhau lấy tay giựt cái yếm, đối thủ xỉu lun tại chỗ khỏi cần đánh nữa ><)

Tề Hoan không có phát hiện, sau khi Mặc Dạ nhìn thấy Ti không lăng ánh mắt có chút quái dị, nhưng rất nhanh liền khôi phục bình thường.

“Ta nơi này có một đoạn khẩu quyết, có thể khống chế Ti không lăng.” Mặc Dạ nhìn chằm chằm vào Ti không lăng thật lâu, mới chậm rãi mở miệng.

“Ngươi biết thứ này?” Tề Hoan sửng sốt một chút. Theo sư bá nói, thứ này hình như chỉ có người trong núi Thanh Vân mới biết, Mặc Dạ làm sao biết được nó?

“Kiến thức của ta so ngươi cao hơn một chút.”

Xẹt xẹt một đao, tim Tề Hoan hung hăng bị đâm một phát. Tề Hoan trừng mắt tàn bạo nhìn Mặc Dạ, nha nha, nam nhân này cứ thích đả kích mình như vậy? Chẳng lẽ đả kích mình làm cho hắn rất có cảm giác thành tựu sao?!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »