Bán Kiếp Tiểu Tiên

Lượt đọc: 10179 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »
Chương 88
phi thăng

❊ ❊ ❊

Sau khi tất cả khôi phục lại bình thường, Tề Hoan đột nhiên nhớ lại một chuyện vô cùng quan trọng, thuyền nhỏ của nàng vừa rồi đã bị sét đánh tan tành, vậy Kim Tu đi đâu rồi?!

Lo lắng quay đầu lại, phát hiện Kim Tu sắc mặt tái nhợt đang phiêu du trên mặt biển, còn nhếch miệng chào hỏi nàng.

“Huynh, huynh có sao không?” Phi kiếm của Tề Hoan bay trên mặt biển, nàng thò tay muốn kéo Kim Tu nhưng lại bị hắn tránh né.

“Huynh sao vậy?” Tề Hoan hơi khó hiểu với động tác của Kim Tu.

Kim Tu vẫn tươi cười ôn hòa như trước, nhưng Tề Hoan phát hiện da của hắn đã biến thành màu vàng, giống màu vàng của đất cát, ngay cả làn da cũng dần dần khô nứt nẻ, giống như đất cằn mùa hạn, tại sao có thể như vậy?

“Tề Hoan, lần đầu gặp mặt ta đã thích nàng, trên người nàng có khí tức hấp dẫn ta, ta vẫn nghĩ nàng là Tiên Thiên Linh Thể tu thành hình người, về sau mới phát hiện mình nghĩ sai rồi.” Trên mặt Kim Tu thoáng hiện lên vẻ cười khổ, thoáng dừng rồi nói tiếp, “Từ lúc ta hiểu chuyện đến bây giờ đã hơn ba nghìn năm, mấy ngày được ở bên cạnh nàng là thời gian vui vẻ nhất trong cuộc đời của ta, nếu gặp nàng sớm một chút thì tốt rồi…”

Tề Hoan sững sờ nhìn Kim Tu, thấy thân thể của hắn dần dần tan biến, chỉ để lại một bóng người mờ nhạt, có phải nàng lại vừa hại chết một người hay không?

Hình như Kim Tu đoán ra suy nghĩ của Tề Hoan, mỉm cười lắc đầu, “Mỗi một nghìn năm ta sống sẽ gặp phải một kiếp nạn sinh tử, hai lần trước, hai vị chưởng môn của Loạn Thế Các đều vì ta mà chết, đây là lần thứ ba, cho dù không có nàng ta cũng không sống được bao lâu nữa, có thể đồng ý với ta một chuyện được không?”

“Huynh nói đi.”

“Giữ lại linh thể ta luyện hóa được không, để nó ở bên cạnh nàng, được chứ?”

“Được.” Tề Hoan gật đầu, cố gắng ngăn nước mắt chảy xuống. Nàng không thể bảo vệ tính mạng của Kim Tu, cho nên nàng nhất định phải hoàn thành nguyện vọng của Kim Tu.

“Cảm ơn…” Tiên Thiên Linh Vật, tu đạo nghịch thiên, nghìn năm gặp kiếp, phá kiếp, đạo đại thành.

Các chủ đời thứ hai mươi ba của Loạn Thế Các đã phán mệnh cho hắn, chỉ để lại cho hắn một câu, câu nói cuối cùng mà hắn vĩnh viễn không có cơ hội thực hiện.

Bóng dáng Kim Tu cuối cùng mờ đi, chỉ còn một quả cầu màu vàng nhạt lay động ở giữa không trung, Tiên Thiên Thổ Linh, hóa ra Kim Tu là Tiên Thiên Thổ Linh tu thành hình người, không có Nguyên thần, không có hồn phách, chết đi là biến mất vĩnh viễn.

Tề Hoan ngơ ngác nhìn quả cầu Thổ Linh kia, ngẩn người, không phải Kim Tu, chỉ là một đống vật chết không có suy nghĩ. Một người vừa rồi còn sống sờ sờ, nháy mắt đã không thấy tăm hơi, trên đời còn có sự tình nào tàn khốc hơn không?

Ngửa đầu nhìn, bầu trời xanh biếc cũng không ngăn cản được nước mắt chảy xuống.

“Tiên Thiên Thổ Linh, không nghĩ đến ở đây vậy mà lại xuất hiện Tiên Thiên Linh Thể.” Một giọng nói đột ngột phá vỡ sự im lặng. Tề Hoan nghiêng đầu, phát hiện Đan Kiếp quay trở lại. Đi cùng hắn còn có mấy đạo sĩ Đại Thừa kỳ, Tề Hoan nhìn bọn hắn, thấy ánh mắt của bọn hắn đều tập trung ở viên Tiên Thiên Thổ Linh.

Cho dù chưa chắc đã có ích lợi với mình, nhưng đó dù sao cũng là linh vật của trời đất, là người thì sẽ có lòng tham, dù là đạo sĩ đã có tu vị đến Đại Thừa kỳ cũng không ngoại lệ.

Tề Hoan không có Hư Không Tử bên cạnh thì trong mắt bọn họ, nàng chẳng là gì cả. Liếc nhìn bảy tám tên đạo sĩ Đại Thừa kỳ, Tề Hoan không ngoài ý muốn nhìn thấy Khấp Sư. Tề Hoan cười tươi nhìn hắn, Khấp Sư do dự một chút rồi xoay người rời đi, không có ý đồ với Thổ Linh nữa.

Khấp Sư biết rõ sự tồn tại của Đằng xà, nếu như Tề Hoan liều mạng đối phó với những kẻ này, chỉ sợ bọn họ cũng chẳng tốt đẹp gì, hắn vốn là người thông minh.

Khấp Sư rời đi không ai chú ý, Đan Kiếp chỉ lạnh lùng nhìn hướng hắn rời đi, hừ lạnh một tiếng, rồi quay đầu nhìn về phía Tề Hoan.

“Giao Hồi Sinh đan Đằng xà đã cướp đi và Tiên Thiên Thổ Linh cho ta, ta sẽ bỏ qua cho người.” Lời nói vô cùng cuồng ngạo, hoàn toàn không bận tâm đến mấy đạo sĩ Đại Thừa kỳ bên cạnh. Cho dù tu vi là giống nhau nhưng dù sao Đan Kiếp cũng đã từng là Tiên nhân, kẻ chưa thăng thiên trong mắt hắn đều là con sâu cái kiến.

Tề Hoan lạnh lùng nhìn hắn, lắc đầu, lại nhìn chăm chú vào viên Tiên Thiên Thổ Linh mà ngẩn người.

“Hừ, ngươi cho rằng ngươi sẽ giữ được sao?” Tuy không biết Tề Hoan làm cách nào để sống sót sau lôi kiếp nhưng Đan Kiếp không có ý định bỏ qua cho nàng, Hư Không Tử và Mặc Dạ, những kẻ có thể bảo vệ nàng đều phi thăng rồi, cho dù toàn bộ phái Thanh Vân hợp lại cũng không thể ngăn trở phần đông các đạo sĩ liên hợp.

Hồi Sinh đan và Tiên Thiên Thổ Linh thật sự làm người khác thèm muốn.

Không có thực lực thì không có quyền giữ bảo vật, đây chính là quy tắc của giới Tu Chân.

“Ngươi có thể thử xem.” Ánh mắt Tề Hoan vô cùng khinh thường, mang theo ý khiêu khích. Cho dù hôm nay chết ở chỗ này, nàng cũng phải kéo theo vài cái đệm lưng, có lôi tâm chẳng khác nào có thêm một loại lực lôi điện, hôm nay nàng sẽ cho Đan Kiếp hảo hảo nếm thử tư vị sấm sét.

Tề Hoan đưa tay lấy Tiên Thiên Thổ Linh trên không trung, động tác này thật giống như tín hiệu khai chiến, bảy tên đạo sĩ Đại Thừa kỳ đều đồng loạt ra tay với Tề Hoan.

“Uỳnh” công kích của pháp bảo phát ra tiếng động rung trời.

Công kích qua đi, bọn họ phát hiện bóng dáng Tề Hoan đã biến mất. Lúc này, trên không trung xuất hiện một đám huyết vân, so với huyết vân của Ám Lôi Quân thì nhỏ hơn nhiều nhưng cũng vô cùng dọa người.

Tề Hoan không biết cách khống chế lôi tâm, chỉ có thể dốc sức, liều mạng thay đổi Huyết Sát Ma Lôi bên trong Bát quái đồ, muốn ngưng tụ thành một quả cầu sét, không nghĩ tới lại đem thân thể của mình hóa thành một đám lôi vân, tuy rất quái dị nhưng nàng cảm giác được chính mình có thể tùy ý điều khiển Huyết Sát Ma Lôi, khống chế được lôi kiếp.

“Sao có thể như vậy?” Đan Kiếp kinh ngạc ngẩng đầu nhìn trời, không hề có dấu hiệu báo trước, bảy cột sét đỏ như máu, to như cánh tay từ trên không trung đánh xuống, trực tiếp đánh lên bảy người vừa ra tay với Tề Hoan.

Bọn họ không phải Mặc Dạ, Mặc Dạ là ma tu chân chính, trình độ của loại ma kiếp kia không phải ai cũng có thể thừa nhận, cho dù thực lực của Tề Hoan không ra gì, còn không bằng 1% Ám Lôi Quân nhưng muốn dọa chạy những người này cũng không phải không thể.

Những đạo sĩ Đại Thừa kỳ kia cũng không phải kẻ ngu, thật vất vả mới sắp thành tiên, ai chịu bỏ mạng vì Tiên Thiên Thổ Linh chứ, nhận một cột sét này, không bỏ mạng thì cũng què chân cụt tay. Kỳ thật cho dù bọn hắn không đi, Tề Hoan cũng không xuất ra được lần sấm sét thứ hai đâu.

Trong bảy người, Đan Kiếp thê thảm nhất, hắn đứng ngay phía dưới Tề Hoan, sấm sét bổ trúng đầu hắn, có thể nhìn thấy được, hắn bị thương không nhẹ, chỉ sợ tu vi sẽ tụt xuống Độ Kiếp kỳ. Không tu dưỡng mấy trăm năm, e là không thể quay trở lại thiên giới rồi.

Sau khi tất cả mọi người rời đi, phiến mây kiếp đỏ như máu chậm rãi tan ra, Tề Hoan rơi thẳng từ trên không xuống, hai mắt nhắm nghiền, mặt không còn chút máu, ngay cả hô hấp cũng vô cùng mỏng manh, giống như tùy lúc cũng sẽ tắt thở.

Lúc này, Khấp Sư vừa mới ly khai đột nhiên xuất hiện, hắn mặt mũi dữ tợn, mắt nhìn Tề Hoan trừng trừng, chim sẻ núp sau, cuối cùng cũng có cơ hội.

Ngay tại lúc Khấp Sư chuẩn bị cho Tề Hoan một kích trí mạng, thì phía sau hắn đột nhiên xuất hiện một lão giả áo xanh, tay lão giả nhẹ nhàng vỗ lên vai Khấp Sư khiến cho thân thể hắn cứng đờ.

“Khấp Sư, ta khuyên ngươi tốt nhất không nên động vào nàng.”

“Khoa Bình? Ngươi khi nào lại thích quản chuyện của Yêu tộc thế? Tiểu bối này có cừu oán với Yêu tộc của chúng ta, ta khuyên ngươi…” Khấp Sư chưa nói xong đã cảm nhận được trong không khí xung quảnh tản mát mùi máu tươi dày đặc, sát khí, sát khí thấu xương không lưu tình công kích toàn thân hắn.

“Theo bối phận thì Tề Hoan là sư điệt của ta, ngươi rõ chưa?” Khoa Bình không đợi Khấp Sư trả lời, tiến lên ôm lấy Tề Hoan, trực tiếp rời đi.

Khấp Sư đứng bất động tại chỗ, cho dù tức phát điên cũng không dám đuổi theo. Ngoài Hư Không Tử, hắn là một trong ít người biết thân phận thật sự của Khoa Bình, Khoa Bình không phải đạo sĩ chính đạo mà là ma tu, so với Huyết Ma Danh Độ Thiên còn sớm hơn mấy ngàn năm, cũng không biết vì sao lão ta không phi thăng. Không ai có thể nhìn thấu tu vi chân chính của Khoa Bình, Khấp Sư cũng không dám tùy tiện ra tay.

Tề Hoan ngủ liền một mạch hai trăm năm, lúc nàng tình lại, thế gian đã thay đổi rất nhiều, tuy trời đất vẫn không có biến hóa.

Năm thứ năm sau khi Tề Hoan tỉnh lại, tiểu hồ ly đã tu được thất vĩ, đáng tiếc cái đầu vẫn như cũ, không to ra, chỉ có cái đuôi rực rỡ hơn. Đằng xà vẫn nằm ngáy o o, trên đầu dài ra hai cái sừng rồng, càng nhìn càng thấy quái dị.

Khoa Bình phi thăng đến Thiên Ma giới được hơn một năm rồi.

Trăm năm sau, Tề Hoan trở lại phái Thanh Vân, biết được sư bá Hư Linh Tử đã khôi phục tu vi Độ Kiếp kỳ, sắp độ thiên kiếp. Sư thúc Hư Dương Tử năm mươi năm trước đã vượt qua thiên kiếp. Hai sư điệt cũng đã tiến vào Hóa Thần Kỳ, đệ tử phái Thanh Vân không nhiều lắm, lác đác vài người nhưng bất kỳ môn phái nào cũng không thể lay chuyển được vị trí môn phái chính đạo đầu bảng của phái Thanh Vân.

Trong thời gian Tề Hoan ngủ say, chính đạo đã tiến hành lần nội chiến tàn khốc đầu tiên, mười hai sư huynh sư tỷ của Tề Hoan khiêu chiến cao thủ Độ Kiếp kỳ của các phái Thục Sơn, Côn Luân, trong thời gian một năm đó, số cao thủ Độ Kiếp kỳ chết đi còn nhiều hơn trong các cuộc đại chiến chính – ma.

Qua bốn trăm năm, nghe nói tại thời điểm độ thiên kiếp, Đan Kiếp bị một cột thất sắc thần lôi bổ trúng, hồn phi phách tán, ngay cả kim thân tu được cũng vỡ nát.

Lại nghe nói, Thái thượng trưởng lão của phái Côn Luân lúc phi thăng bị một đạo Huyết Sát Ma Lôi giáng trúng đầu, sợ rằng đời này cũng không có duyên thăng thiên nữa.

Sự tình vụn vặt của giới Tu Chân một truyền mười, mười truyền trăm, cả thiên hạ đều biết, về phần nguyên nhân gây ra, ai chú ý chứ, dù sao đương sự đều chết cả rồi.

Lại một trăm năm sau, Hư Dương Tử, Hư Linh Tử phái Thanh Vân phi thăng Tiên giới.

Mười năm sau, Tề Hoan, người đã từng mang đến vô tận phiền toái cho phái Thanh Vân, cuối cùng cũng phi thăng.

Nghe nói, ngày nàng phi thăng, bầu trời giáng đúng tám mươi mốt đạo lôi kiếp, vốn tưởng rằng nàng chắc chắn sẽ chết, ai ngờ lôi kiếp qua đi, nàng chỉ vỗ vỗ váy dài tố sa sạch sẽ trên người, sau đó mang theo một con rắn, một con hồ ly cùng phi thăng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »