Bán Kiếp Tiểu Tiên

Lượt đọc: 10191 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »
Chương 24
a, lại bị bắt cóc rồi!

❊ ❊ ❊

BÁN KIẾP TIỂU TIÊN

Chương 24: A, lại bị bắt cóc rồi!

Tề Hoan ngậm cái thìa trong miệng, cầm chén cháo ngọt không rõ lai lịch trong tay, con mắt đảo bốn phía, mỗi lần không cẩn thận quét đến cái mặt lạnh của Linh Vân Tử, đều thoáng run rẩy một phát, sau đó lập tức chuyển mắt tới chỗ khác. Từ khi nàng tỉnh lại, Linh Vân Tử liền một tấc cũng không rời, bất quá ánh mắt hắn nhìn Tề Hoan bây giờ giống như đang nhìn địch nhân vậy.

“Sư thúc.”

“Đây.” Tề Hoan vội vàng lộ ra bộ dáng tươi cười nịnh nọt.

“Uống sạch cháo.”

“Ách...... Cái này...... Ta tí nữa sẽ uống.” Còn uống, uống nữa nàng nhất định sẽ bị bệnh tiểu đường cho coi, cũng không biết ai ác độc như vậy, thấy nàng sinh bệnh còn tra tấn nàng, đây là cháo ngọt sao, là đường hoá học thì đúng hơn!

“Uống sạch!”

“Vâng” Bóp cái mũi, miệng mở lớn một ngụm nuốt hết, aiz, người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu a. Khi ở trước mặt mọi người không cẩn thận nói ra mình thiếu chút nữa bị Pháp bảo hút khô, ngay lúc đó biểu lộ của Linh Vân Tử so Thiên Lôi còn khủng bố hơn.

Từ xưa đến nay chưa từng có Tu Chân giả nào mắc phải tình huống ngớ ngẩn như Tề Hoan, mất mặt mình chưa tính, còn dám nói ngay trước mặt mọi người, Linh Vân Tử không cho Tề Hoan một chưởng bay xuống đất là bởi vì hắn tu dưỡng tốt, đoán chừng chuyện này nếu để Hư Không Tử biết hẳn sẽ cấm túc Tề Hoan vài chục năm a.

Cũng chính bởi vì Tề Hoan nói như vậy, sự chú ý của mọi người đều tập trung trên người nàng, về phần bọn họ cười nhạo Tề Hoan thậm chí toàn bộ phái Thanh Vân như thế nào, độ oanh liệt hăng hái đó, người ngoài khó có thể diễn tả được, thế nên tất cả mọi người đều quên mất Pháp bảo Ti không lăng, vật thiếu chút nữa hút khô Tề Hoan.

Thấy Tề Hoan uống cháo thống khổ như vậy, Linh Vân Tử đi tới, xụ mặt hỏi, “Rất khó uống sao?” Hắn tự mình làm cháo ngọt bổ máu, hẳn là...... Sẽ không quá khó uống chứ?

Tề Hoan đảo cặp mắt trắng dã, đưa bát sứ trong tay đẩy đến trước mặt hắn, dương dương tự đắc hất cằm, đây là thứ người có thể uống sao! Đáng tiếc Tề Hoan cũng chỉ dám thầm nghĩ trong lòng, không dám nói ra.

Nhìn chằm chằm vào chút cháo còn sót lại trong chén, Linh Vân Tử mấy lần muốn thò tay, cuối cùng vẫn là rụt trở về, nói thật, hắn đối với trù nghệ (tài nấu ăn) của mình cũng không tin tưởng gì, hay là thôi đi. (Xu: Vân ca vô sỉ quá, không dám thử còn bắt ép ng ta uống hết)

“Đúng rồi, trận đấu của Đông Nguyên xong rồi sao? Hắn thắng hả?”

Linh Vân Tử thần sắc cổ quái nhìn Tề Hoan, “Không có.”

“Cái gì?! Hắn không thắng, không thể nào, ngay cả thi đấu vòng loại cũng không thể thắng, điều này sao có thể!” Tề Hoan la hoảng lên, ngoại trừ Mặc Dạ ra còn ai có thể đối phó được Đông Nguyên a, hơn nữa tu vi của Mặc Dạ còn chưa cao bằng Đông Nguyên, muốn nói đến so đấu, phần thắng hẳn là nghiêng về phía Đông Nguyên mới đúng a!

“Hắn bại bởi Mặc Dạ ở trận chung kết đấy.”

Tề Hoan căn bản không biết mình ngủ một giấc thế nhưng đã qua năm ngày, đợi lúc nàng tỉnh lại tất cả đều đã xong, rất nhiều đệ tử môn phái cũng đã trở về, nếu không phải Tề Hoan cứ mãi hôn mê, thì Linh Vân Tử hiện tại cũng đã trở về núi Thanh Vân rồi.

“Mặc Dạ kia...... Lợi hại như vậy?” Nghĩ đến Mặc Dạ, lông mày Tề Hoan không khỏi nhíu lại, người kia làm cho nàng có cảm giác sởn hết gai ốc.

“Ừ, vô cùng lợi hại.” Linh Vân Tử đánh giá một người như vậy, thì có nghĩa là độ cường hãn của Mặc Dạ đã đạt đến cảnh giới nhất định, ngay cả Đông Nguyên cũng không được Linh Vân Tử đánh giá như thế. “Có điều, người này rất tà tính (tính cách tà ma), nếu là Tu ma giả thì nhất định sẽ là một đời kiêu hùng, đáng tiếc......”

Tề Hoan bỏ qua trận đấu cuối cùng thật sự làm cho người ta tiếc nuối, Mặc Dạ cùng Đông Nguyên, hai đệ tử đồng dạng hậu kỳ Kết Đan, đồng dạng kinh tài tuyệt diễm. Một trận đấu cuối cùng của bọn họ vậy mà khiến rất nhiều lão tử ở ẩn nơi Thục Sơn đều lộ diện, nếu không phải Thiên Kiếm Môn có một vị không thể đắc tội, thì bọn hắn nhất định sẽ đi ra cướp người.

Mặc Dạ không chỉ vô cùng có thiên phú, còn tự sáng chế ra ba chiêu Thương Kiếm, được ghi chép lại trong bí tịch cao cấp nhất của Thiên Kiếm Môn, trận đấu cuối cùng hắn đã dùng chiêu thức thứ ba của Thương Kiếm – Kiếm Tẩu Thiên Phong, đánh bại Đông Nguyên.

“Đông Nguyên bị thương?” Tề Hoan khóe mắt giật giật, ngữ khí có chút lo lắng hỏi.

“Không có, bất quá so với bị thương còn nghiêm trọng hơn.” Linh Vân Tử thở dài một tiếng, tuổi trẻ ngông cuồng chính trực, thời điểm phong quang vô hạn, lại bị đối thủ có tu vi bằng mình gác kiếm trên cổ, cho dù là ai cũng chịu không nổi!

Nghe Linh Vân Tử giải thích xong, Tề Hoan cũng có chút bực mình, tuy tham gia trận đấu không phải nàng, nhưng nàng cũng biết cảm giác bại bởi đối thủ có bao nhiêu khó chịu, huống hồ còn có nhiều người đang nhìn như vậy.

“Ta đi xem hắn được không?”

“Được, đệ tử ở chỗ này chờ người, sau khi người về chúng ta liền lập tức trở về môn phái.”

“Ừ, ta đã biết.” Tề Hoan ra cửa, nhảy lên phi kiếm cách mặt đất hơn hai mươi centimet bay đi, mà lên cao hơn nàng liền bắt đầu run rẩy, không có biện pháp, không tìm được cảm giác ngồi phi cơ, lại giống cảm giác trượt ván hơn.

Mắt thấy phía trước chính là đỉnh núi Đông Nguyên ở, đột nhiên Tề Hoan cảm giác sau lưng có một cỗ sát khí lạnh thấu xương đánh úp lại, nàng còn chưa kịp phản ứng, thì một thanh chủy thủ lóe hàn quang đã kề lên lưng nàng.

“Ngoan ngoãn đi theo ta.” Người đứng phía sau giọng khàn khàn, nghe không biết bao nhiêu tuổi, bất quá Tề Hoan có thể khẳng định, mình trước kia chưa từng nghe qua giọng người này.

Bị người ta dùng hung khí uy hiếp, Tề Hoan còn có thể làm sao, đành phải xuống khỏi phi kiếm đi ở phía trước. Kỳ quái chính là thẳng đến khi ra khỏi đại môn Thục Sơn cũng không có ai tiến đến gặng hỏi, không biết vì sao hôm nay Thục Sơn yên tĩnh đến có chút kỳ quái.

Sau khi ra khỏi Thục Sơn, người sau lưng liền thô bạo lôi Tề Hoan bay xuống núi, Tề Hoan cúi đầu xuống phát hiện căn bản nhìn không tới phong cảnh dưới chân, nàng cùng kẻ bắt cóc kia bị một đoàn khí đen sì bao phủ lại.

“Ma tu!” Tề Hoan kinh ngạc, mình thế nhưng lại bị ma tu bắt cóc lần nữa, không biết lần này có quan hệ gì tới nam nhân đeo mặt nạ kia không.

Người phía sau cũng không lên tiếng, chủy thủ sau lưng Tề Hoan dùng sức tiến lên một chút, Tề Hoan trong lòng không khỏi ớn lạnh. Lần trước mới từ đầu nàng đã có cảm giác nam nhân đeo mặt nạ kia đối với mình không có ác ý, cho nên mới dám làm loạn như vậy, thế nhưng lần này hình như thật sự muốn mạng của nàng a!

Cho dù nàng chưa từng gặp qua sát nhân nhưng có thể cảm giác được trên người kẻ này phát ra sát khí, khí tức kinh khủng kia làm cho Tề Hoan có chút đứng không vững.

“Đi vào.” Không biết đã bay bao lâu, Tề Hoan bị người kia thô bạo đẩy mạnh vào một gian phòng đen kịt, vừa mới vào phòng Tề Hoan đã ngửi thấy một mùi tanh tưởi làm cho người ta buồn nôn, hơn nữa trong phòng còn truyền ra tiếng hít thở yếu ớt, hình như bên trong còn có một người nữa.

“Là ai?” Cửa lớn rầm một tiếng bị đóng lại, trong góc vang lên một giọng nói mà Tề Hoan quen thuộc.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »