Ái Phi, Nghe Nói Nàng Muốn Trèo Tường

Lượt đọc: 3319 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »
Chương 32
phủ vân khâu trạch kỳ cục

❊ ❊ ❊

“Đau, đau!” Như chịu thiên đao vạn quả tru lên vang vọng trong long quân điện, xoay quanh lương trụ hai lần.

Y Y hai mắt đẫm lệ nhìn cung nữ đắp thuốc lên miệng vết thương mà run run, trong lòng nàng lại đem mười tám đời tổ tông Mẫn Hách Vương gia đại ân cần thăm hỏi mấy lần, không nghĩ tới hắn thế nhưng độc ác, huy quyền đánh lên vết thương cũ trên ngực nàng, hơn nữa còn đánh gãy hai cái xương sườn, quả thật là âm ngoan nham hiểm mà.

May mắn lúc ấy Mẫn Hách Vương gia cảm thấy mất mặt, mà Vương gia La Phu quốc lại muốn ra khỏi thành du ngoạn, nửa tháng sau mới thi thố tiếp vòng 2, nếu không, chính mình lúc ấy thật đúng là không biết sẽ phát sinh chuyện gì nữa.

“Khởi bẩm Hoàng Thượng,thương thế của hoàng phi đã được băng bó tốt lắm.” Tiểu Thanh đi ra ngoài điện hạ thấp người, đồng tử mắt màu bạc vẫn không thấy tiêu cự.

Trầm mặc không nói, Phù Vân Khâu Trạch chính là thoáng giương mắt nhìn thân ảnh của ả, tầm mắt lạnh như băng chợt lóe sau đó lại ôn hòa gật gật đầu:“Ân.” Vén áo bào bước qua hạm điện đi vào.

“Còn đau không?” Ngồi bên cạnh giường, dùng khăn lụa tinh tế chà lau mồ hôi trên trán nàng, động tác ôn nhu bất tri bất giác run run, thiếu chút nữa,hắn đã mất nàng.

“Cái tên yêu nam Mẫn Hách, ta lần sau nhất định phải lột da hắn, khiến hắn tai họa nhân gian,… đau a!” Vừa nói vài câu, vừa động khí, ngực lại mơ hồ thấy màu hồng, nàng hít một ngụm khí lạnh, cuối cùng đành ngậm miệng.

Tiểu Thanh đứng ở đầu giường im lặng, lông mi khẽ rung hai cái.

“Có khí lực mắng chửi người, còn không bằng hảo hảo nghỉ ngơi,” Hắn than nhẹ, dùng ngón tay nhẹ nhàng xoa hai bên gò má gầy yếu của nàng, nghiêng mặt phân phó,“Tiểu Thanh, đi chọn chút nhân sâm ngàn năm tốt nhất, đun nóng lên cho hoàng phi uống trước khi đi ngủ.”

“Vâng.” Tiểu Thanh hạ thấp người lĩnh mệnh rời khỏi.

“Lại uống nhân sâm?” Y Y đau đầu nhu nhu huyệt thái dương, từ nhỏ đến lớn, liền vẫn bị chuốc mấy thứ cuồn cuộn thủy thủy, nàng nhìn đến liền ghê tởm.

Ngón tay ôn nhu dọc theo chiếc mũi thanh tú đi xuống, xoa cánh môi hoa tái nhợt, men theo đường cong khuôn mặt nàng, đôi mắt màu tím tràn ngập ưu thương.

Nàng cười khẽ, bắt lấy ngón tay hắn nhướng mày.

“Nghe nói hoàng đế bình thường qua mười tuổi sau sẽ khai vựng(Tuyển phi ), đến lúc đó hậu cung ba ngàn mỹ nhân, Khâu Trạch ngươi còn ở đây sao?” Nói xong, ánh mắt của nàng bất giác buồn bã, chỉ là vẫn miễn cưỡng cười vui với người đối diện.

Cảm giác kỳ lạ, miệng vết thương có phải hay không không được băng bó tốt? Vẫn là một trận đau đớn trong ngực.

“Nàng nghĩ rằng ta là cái loại người này sao?” Ngữ khí đột nhiên lạnh như băng, hắn rút ngón tay về, đứng thẳng trước giường hừ lạnh một tiếng,“Bất quá cũng đúng, với người như nàng, nếu muốn được sủng ái, vẫn là hơi chút khó khăn.” Ánh mắt cao thấp đánh giá dáng người nàng, lộ ra ý cười trào phúng.

Y Y tức giận tái mặt, trực tiếp đem gối đầu trên giường ném hắn.

“Đúng, ta không có dáng người, còn bị tên yêu nam Mẫn Hách Vương gia kia cắn hai cái, ngươi đi tìm mỹ nhân trong hậu cung đi.”

Nghe được lời của nàng, đôi mắt màu tím trợn lên nguy hiểm, ngồi lên giường,cúi thấp người cắn răng gằn từng tiếng hỏi nàng:“Nàng,nói,hắn, hôn,nàng,hai,lần?”

Bị hơi thở lạnh lẽo bao quanh, nàng xấu hổ quay sang một bên không dám đối mặt.

“Hai lần.” Thanh âm càng ngày càng nhỏ.

Phù Vân Khâu Trạch nâng tay đặt trên môi nàng, mềm nhẹ ve vuốt khiến môi nàng như tan chảy thành nước, một chút, một chút di động, cứ như trong tay hắn không phải là môi cánh hoa, mà là trân châu vạn năm, dị thường trân quý.

“Một lần, là lúc nàng bị đâm đúng không?” Hắn tận lực khống chế âm điệu vững vàng, bất quá tay lại có chút run rẩy.

“Ân.” Nàng từ yết hầu khẽ phát ra tiếng kêu.

Bất quá, coi như là báo thù đi? Ở chính điện, trước mặt nhiều người khiến hắn mất mặt, nếu thắng tiếp lần hai, hắn sẽ mất đi một nửa binh quyền, so với một đao lạnh lùng, như vậy cũng xem như đả thương hắn rồi.

Cúi xuống nhìn chăm chú vào đôi mắt hạnh xinh đẹp.

“Lần sau, không được rời khỏi ta.” Hắn thở dài, ngậm vào hai phiến môi vô lực tái nhợt, mềm nhẹ mút thoả thích, lông mi thật dài che giấu vài giọt nước trong suốt, từng giọt từng giọt mang theo độ ấm đủ biến thành lửa cháy lan khắp đồng cỏ rơi xuống hai gò má trẵng nõn của nàng.

Không dự đoán được hắn sẽ có hành động như vậy, Y Y vốn muốn đẩy hắn ra, đột nhiên cảm giác được nước mắt của hắn liền sửng sốt bàng hoàng, hai má dần dần đỏ bừng, lại buồn bực trong cổ họng.

“Ân.”

Thật sự là một hoàng đế kỳ cục.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »