Ái Phi, Nghe Nói Nàng Muốn Trèo Tường

Lượt đọc: 3396 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »
Chương 43
tin tức

❊ ❊ ❊

Ban đêm yên tĩnh đến một ngọn gió nhỏ cũng không có.

Ngọn nến trong Long quân điện lẳng lặng cháy, chiếu rọi toàn bộ nội điện sáng như ban ngày, cung nữ và thị vệ đều được điều ra bên ngoài, trong không gian yên tĩnh ngẫu nhiên vang lên âm thanh loạt xoạt lật giấy.

Phù Vân Khâu Trạch quay đầu nhìn về phía nữ tử ngủ say sau khi uống dược, khóe miệng gợi lên một chút độ cong duyên dáng lạnh như băng, đôi mắt màu tím ẩn chứa quang mang nhu hòa thật tuấn mỹ.

Một đạo bóng đen chợt lóe, ánh nến lay động hai cái rồi lại trở về ban đầu.

“Hoàng Thượng.” Người mặc y phục dạ hành quỳ dưới đất, trên mặt không giấu nổi vẻ phong trần mỏi mệt, kéo khăn che mặt xuống, vết sẹo dài thâm dữ tợn lộ diện dưới ánh nến.

“Sao rồi?” Buông sách, Phù Vân Khâu Trạch sắc mặt có một tia sốt ruột, nhưng không thể không hạ giọng.

Nếu việc này không hoàn thành, chỉ sợ sẽ có một mảnh tai ương huyết quang, lệ khí của người này dù có đầu thai chuyển thế vẫn không dễ dàng tiêu trừ.

“Tuy là chậm một bước nhỏ, vẫn thành công xóa bỏ trí nhớ của bọn họ, bất quá, bên Mẫn Hách Vương gia kia, e rằng vẫn hoài nghi.” Nghĩ đến điều này, khuôn mặt Mộc Hiệp trầm xuống.

Chậm một bước nhỏ? Nói cách khác là nghe được một chút, Phù Vân Khâu Trạch gật gật đầu, hai tay nâng Mộc Hiệp dậy.

“Không có gì đáng ngại, chỉ cần tiêu trừ xong là được, sau sẽ không thấy dấu vết đâu.” Hắn quay đầu nhìn Y Y vẫn ngủ say như cũ, yên tâm nói “Ngươi ngày đêm vất vả, lại mất nhiều pháp thuật như vậy, nhất định rất mệt mỏi, ta đã phái người chuẩn bị tốt, ngươi đi xuống nghỉ ngơi đi.”

Khom người ôm quyền, bóng người Mộc Hiệp nháy mắt lướt qua.

Phù Vân Khâu Trạch vung ống tay áo, chúc quang trong nội điện tắt phụt,không gian tối đen không thấy năm ngón tay.

Nằm xuống bên cạnh, cẩn thận ôm lấy thân thể Y Y mềm mại, hắn khẽ thở dài, nhắm mắt lại từ từ ngủ.

Đột nhiên, thiên hạ trong lòng mở mắt, nghi hoặc nhìn hắn một cái, sau đó mới nhắm lại.

Thật sâu hít vài ngụm khí……

——————————————

Mẫn Hách vương phủ.

“Điều tra đến đâu rồi?” Nằm trên giường, Mẫn Hách dùng khóe mắt liếc hắc y nhân trên mặt đất.

Kéo mặt nạ xuống, Lạc Lôi do dự, suy nghĩ một lát,vẫn là bẩm báo với hắn.

“Bẩm Vương gia, quả thật có Nam thành, nơi này có khoảng ba trăm sáu mươi mốt người sống, thần hỏi qua một trăm hai mươi bảy người, trong đó một trăm hai mươi bốn người đều nói không biết cũng chưa từng nghe qua người Vương gia muốn tìm, còn lại ba người kia……” Nói đến đây, hắn ngừng lại, mặt lộ vẻ khó khăn.

Căn phòng được dạ minh châu chiếu rọi sáng ngời.

Chậm rãi chuyển động dương chi bạch trong tay, nhũ sắc trắng bên trong nhu hòa tựa như đám mây bồng bềnh giữa nền trời xanh khiến người ta có cảm giác thoải mái dễ chịu.

“Ba người kia thì sao?” Tầm mắt xoay chuyển, hắn duỗi thẳng chân, nghiêng người nhìn sắc mặt do dự của Lạc Lôi.

“Ba người đó có chút kỳ quái, lúc đầu hỏi thì nói rằng đó là chuyện xảy ra trước khi bọn họ ra đời, chỉ cần trở về hỏi trưởng bồi là được, nhưng sau nửa khắc trở về, hỏi lại liền nói không biết những người này.”

“Nga?” Mẫn Hách bật dậy, trong mắt lóe ra hứng thú,“Nói cách khác, khả năng là có người gây trở ngại?”

Thân ảnh màu đen cúi gằm mặt, vẻ mặt mất tự nhiên hồng hồng, nếu nói là có người gây trở ngại mà chính mình không biết, vậy hai chữ Lạc Lôi vang danh vu tộc này chỉ sợ bị người ta xem thường thôi.

“Xin thứ cho thủ hạ vô năng.” Hít nhẹ một hơi, hắn mở miệng.

Mẫn Hách bước xuống giường vỗ vỗ bả vai Lạc Lôi, hắn mím môi đỏ mọng.

“Đi thăm dò đi, nếu có người trở ngại, cứ giết không tha, nếu là cạm bẫy, ngươi nên cẩn thận hành sự, ta không muốn mất đi một nhân tài.”

Vốn khi đường xá xa xôi trở về nghe thấy Lí cung nữ đã chết, đang định hỏi vương gia chuyện này, nhưng sau khi nghe lời hắn nói, Lạc Lôi liền rùng mình.

“Thuộc hạ tuân mệnh.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »