Ái Phi, Nghe Nói Nàng Muốn Trèo Tường

Lượt đọc: 3466 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »
Chương 48
cảnh trong mơ lần thứ 5

❊ ❊ ❊

“Dập lửa, dập lửa……” Phản ứng đầu tiên của người săn sóc tân nương và đám nha hoàn là lao đến bên giếng nước.

“A, cháy, chạy mau a……” Vài người khách nhát gan chạy trối chết, đụng phải bàn tiệc cũng không để ý.

Im lặng đứng ở cửa, thân ảnh màu trắng cúi hạ tầm mắt, nhìn ngọn lửa bừng bừng mà lộ ra nụ cười thê lương, nàng hận ngọn lửa này sao không thể thiêu sống phủ tướng quân?

“Sao lại thế này?” Giọng nói nồng đậm chất rượu vang lên sau lưng nàng.

Không quay đầu, Ngân Nhi cũng biết đó là ai, lúc bé ở chung với nhau nhiều năm như vậy, cho dù có xa tám năm đi chăng nữa thì ngữ khí quen thuộc này vẫn là không thay đổi.

“Tướng, tướng quân,….. phu, phu nhân phóng hỏa……” Một nha hoàn dũng cảm khai báo.

Nghe được thanh âm của hắn, tân khách vốn còn tán loạn liền như ăn phải thuốc trấn định, đứng nguyên tại chỗ, kinh ngạc nhìn thân ảnh màu đỏ mà nhẹ nhõm, tựa như chỉ cần có hắn ở đây,thì chính là bình an vô sự.

Phóng hỏa……? Nàng không phải chỉ muốn phóng hỏa, nàng còn muốn thiêu hủy toàn bộ phủ tướng quân! Ngân Nhi lãnh mi, đối với việc tân khách dời sự chú ý sang mình chỉ cười nhạt, người tới tham gia hỷ tiệc này đâu phải toàn bộ đều tốt đâu.

“Người đâu, đem nha hoàn này lôi xuống, đánh ba mươi trượng cho ta.” Không thèm nhìn ngọn lửa ra sao, cũng không nhìn hỷ tiệc của mình đang hỗn độn, hắn quay đầu ra lệnh.

Dứt lời, nha hoàn kia mặt không còn chút máu,“Rầm” một tiếng hai đầu gối quỳ trên đất.

“Nô tỳ, nô tỳ không có sai a, là phu nhân phóng hỏa, tất cả mọi người đều thấy.” Kêu thất thanh, nàng thấp giọng khóc,không hiểu mình đã mạo phạm gì đến tướng quân.

Đám nha hoàn đứng một bên thấy tình cảnh như vậy cũng không dám gật đầu phụ họa, bởi vì, trên mặt tướng quân đột nhiên xuất hiện sắc thái âm u, các nàng sớm đã sợ tới mức hai chân mềm nhũn, làm sao dám đứng ra làm chứng được.

Cúi người, hắn cười khẽ, thanh âm trầm thấp phập phồng như có trận sóng lớn từ ngoài biển khơi, chung quanh không có ai không sợ hãi.

“Xem ra, ngươi trừ bỏ có thịt thừa, trong óc còn toàn bã đậu,” Phùng chủ quản biết nha hoàn này ngu ngốc liền nói “Phu nhân sao lại phóng hỏa, khẳng định là do người nào đó không cẩn thận thôi.”

Nha hoàn kia vẫn mờ mịt, nghe không rõ ý tứ của hắn,rõ ràng chính là phu nhân phóng hỏa a!

“Lôi xuống!” Không muốn nói nhiều vô nghĩa, thấy một thân ảnh màu trắng đứng bên cạnh đống lửa quay lưng về phía mình, không khỏi nhíu mày, tay khép lại quấn thành vòng tròn, bỗng một dòng nước phun ra, trong tích tắc đã dập tắt ngọn lửa.

Tân khách xung quanh như bừng tỉnh, vỗ tay rầm rập hoan hô, ai cũng kính sợ vị tướng quân vừa nhìn đã khiến mọi người khâm phục này.

Chỉ có thanh âm kêu gào của nha hoàn đang bị lôi đi, bất quá, không thể so sánh với tiếng ồn của đám đông kia được.

“Ngân Nhi, có bị thương không?” Nam tử có khuôn mặt tuấn tú tiến lên, nhẹ lên tiếng bên tai nàng, nhíu mi nhìn màu sắc y phục của nàng, từ trên xuống dưới chỉ còn mỗi đôi giày màu đỏ thêu uyên ương là ẩn hiện chút không khí vui mừng.

Không đáp lại, nàng cắn răng, bước vào phòng, sau đó ôm bộ gía y đỏ thẫm đi ra.

“Quần áo của ngươi, toàn bộ đều trả lại cho ngươi!” Nói xong, nhìn chằm chằm Khinh Âm sắc mặt nhu hòa.

Ở đây mọi người ai cũng bị hành động lớn mật của nàng làm hoảng sợ, được tướng quân nhìn trúng là rất có diễm phúc, nàng như thế nào tự rước lấy nhục như vậy? Mà nàng lại chỉ là một nữ tử bình thường nữa nha.

Chìa tay ra cầm, hắn ôm gía y, không tức giận, ngược lại còn nhếch khóe môi, lộ ra nụ cười như có như không.

“Ngân Nhi, nàng muốn đích thân ta mặc cho nàng?”

“Oaaa..!” Tân khách một mảnh ồ lên, không nghĩ tới còn có phương thức tán tỉnh thế này, sự yêu quý dành cho tướng quân của bọn họ nhất thời cuồn cuộn như nước sông chảy, liên miên không dứt.

Gương mặt tân nương vốn nên ửng hồng, xấu hổ cúi đầu, nhưng Ngân Nhi ngược lại cúi thân, cởi đôi giày đỏ, ném về phía người mặc hỉ phục đối diện.

“Trả lại ngươi đôi giày này nữa! Khinh Âm tướng quân.” Bốn chữ cuối nàng cơ hồ dùng toàn bộ khí lực hô lên.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »