Ái Phi, Nghe Nói Nàng Muốn Trèo Tường

Lượt đọc: 3321 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »
Chương 6
phá giải lời nguyền

❊ ❊ ❊

Thật khá! Y Y nhìn chằm chằm chu sa trên trán hoàng Thục phi, giống như có thể nhìn thấy vô số cô gái lả lướt khiêu vũ dưới hoàng hôn lửa đỏ, duyên dáng đến rực lửa,xung quanh tràn ngập màu sắc, khiến người ta không kịp nhìn.

“Đừng nhìn! Nhắm hai mắt của ngươi lại, rồi mở.” Thanh âm ôn nhu ở bên tai phiêu tán, giống như nhu phong buổi sáng sớm(cơn gió nhẹ buổi sáng), thức tỉnh con người chìm trong ảo tưởng.

Bị thanh âm mê hoặc, nàng nghe lời nhắm lại mắt, ba giây sau chậm rãi mở, chống lại ánh mắt của hoàng Thục phi, vẻ mặt không hờn giận, mà trong tay nàng ta, đang ôm tiểu nãi oa Hoàng Thượng, bà vú chính là ngơ ngác đứng ở một bên, trong mắt không có bất kỳ điểm nhìn nào, y như con rối.

“Nhũ mẫu!” Nàng nắm góc áo bà vú.

“Ngươi” Kinh ngạc phát hiện nàng thức tỉnh, hoàng Thục phi giận tái mặt, chung quanh trừ bỏ chính mình cùng hoàng nhi, tất cả cung nữ,thị vệ đều trúng chú thuật chính mình,“Rốt cuộc là cao nhân nơi nào, có thể hay không ra mặt đi?”

Gió, như cũ mềm nhẹ thổi qua, âm thanh khe khẽ rung động, nào có nửa bóng người nào.

Y Y khẩn trương nhanh cầm lấy quần áo bà vú, nhìn chu sa nữ nhân đối diện, khủng bố a, nàng không nghĩ tới chính mình sẽ lâm vào yêu thuật cổ đại, xem ra về sau chính mình là chết cũng chưa biết được.

“Mẫu hậu, ngàn dặm hồn mị.” Thản nhiên mở miệng nhắc nhở, hai mắt tiểu vương gia lúc này nảy sinh hứng thú, không nghĩ tới còn có người đấu được mẫu hậu.

Nàng nếu không phải chính mình từ nhỏ thích đọc các bộ sách ảo thuật, cũng là đoán không ra trò này.

Ngàn dặm hồn mị? Loại ma thuật thất truyền hơn một trăm năm, là người phương nào lợi hại như thế?

“Người đem Hoàng Thượng trả lại cho ta.” Y Y sợ bà hoàng Thục phi hỉ nộ vô thường sẽ gây bất lợi cho tiểu nãi oa Hoàng Thượng, rốt cuộc bất chấp sợ hãi, xông lên phía trước ôm lấy chân của nàng.

Nếu kết cục là chết, nàng cũng muốn chết quang minh lỗi lạc một chút đi? Ít nhất là vì cứu Hoàng Thượng mà chết a, sau đó chí ít là được mai táng long trọng, được đốt theo nhiều tiền giấy,xuống âm tào địa phủ cũng sẽ không chịu đói.

“Cút ngay, đừng dùng cái tay bẩn thủ của ngươi chạm vào mẫu hậu bổn vương.” Tiểu vương gia đem cái khăn lụa thấm máu trên trán ném ra, tiến lên liền hung hăng đá một cước với tiểu thân ảnh, nàng, dám phá chú!

Nghĩ đến đây, lực đạo trên chân càng tăng thêm vài phần.

Đau quá! Ngực tựa như bị đâm một đao, nàng đau đến nhe răng nhếch miệng, tiểu hài tử chết tiệt này, thế nhưng đá gãy một cái xương sườn của nàng!

“Không được! Đem Hoàng Thượng trả lại cho ta!” Khóe miệng tơ máu chậm rãi chảy ra, nàng cắn chặt răng,chết cũng không buông tay, tiểu nãi oa vừa rồi còn ôm hôn cái mông của nàng, nàng không thể bỏ đi, như thế sẽ làm hắn chết trong tay hoàng Thục phi.

“Hoàng nhi.” Ánh mắt chán ghét nhìn con kiến đê tiện dưới chân, có chút sát ý.

“Cẩn tôn mẫu hậu thánh dụ!”

Không biết đứa trẻ kia thế nào lại lấy chủy thủ ở trong tay ra ngắm nghía, tiến lên nhéo tóc Y Y, thấy nàng sợ hãi trợn to hai mắt, nhếch miệng cười.

“Ai không dễ chọc, muốn đến gây chuyện mẫu hậu, ngươi cho là mạng của ngươi giá trị bao nhiêu tiền? Lạc Tang quốc phượng phúc? Thật sự là buồn cười, hôm nay ta sẽ chấm dứt lời đồn đãi này, ngươi muốn chết thế nào, một đao mất mạng, hay là đem ngươi cắt bỏ từng khối thịt trên người, đổ máu mà chết đây?” Nói xong, hắn chủy thủ trong tay ở trước mặt nàng dao động qua lại,lưỡi dao sắc bén đúng ở phía trên làn da non nớt lưu lại một đạo vết thương, làm cho khuôn mặt dính máu khiến người ta thấy không rõ khuôn mặt đáng yêu nữa.(Bé tý bé teo đã muốn giết người, mẹ nào mà dậy con “khôn” thế)

Ô ô, hủy dung nhan! Vừa tỉnh lại còn không có thấy qua khuôn mặt chính mình, không nghĩ tới, về sau sẽ phải hé ra mặt quỷ đi gặp người! Quả thực, hoàng cung không phải nơi sống yên ổn!

“Nếu có khả năng cứ giết, không chịu nhục, có bản lĩnh liền đơn đả độc đấu, dùng tiểu nãi oa uy hiếp ta, tính,.. tính cái gì là anh hùng hảo hán!” Chết, nàng cũng không sợ, dù sao đã chết qua một lần, tuy rằng chính mình cũng không biết thân thể chết như thế nào mà xuyên qua tới đây được, nói ngắn lại, chỉ cần bắt lấy cơ hội, nàng còn phải tiếp tục tồn tại.

“Anh hùng hảo hán?” Tay hắn khựng lại, đột nhiên cười nhạo,“Mấy thứ này chẳng qua là cặn bã, ngươi nghĩ rằng ta và ngươi sẽ như vậy(Đấu tay không)?”

Nhìn cần cổ nàng trắng noãn, chủy thủ trong tay vung lên.

Nếu muốn chết như vậy, hắn sẽ toại nguyện cho nàng, đứa thảo dân hạ lưu, hoàng cung căn bản là không có chỗ dung thân của nàng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »