Ái Phi, Nghe Nói Nàng Muốn Trèo Tường

Lượt đọc: 3348 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »
Chương 17
ái phi

❊ ❊ ❊

Phần 1: Tình hình sáng tỏ sát bên cạnh.

Người có được đôi mắt màu bạc, sẽ có khả năng nhìn thấu chú thuật, ma thuật, thậm chí là, vu thuật.

Người này, vì sao lại đi vào trong cung?

Khóe môi gợi lên ý cười như có như không, bên tai đột nhiên vang lên tiếng động hồn nhiên, hắn thỉnh thoảng rung nhẹ đầu 2 cái.

“Khâu Trạch!” Hai tay ở trước mặt hắn lắc lư hai cái, nàng nghi hoặc theo tầm mắt hắn nhìn lại,mày liễu vểnh lên, đôi mắt có tia buồn bực, trong nháy mắt,tất cả cảm xúc đều tụt xuống.

“Nàng muốn nhận ả làm cung nữ bên cạnh?” Bắt lấy cái tay lắc lắc của nàng, hắn nghiêng đầu, mắt tinh ẩn ẩn hàm chứa ý cười,“Nên sẽ không lại muốn đem đại cung nữ sang bên trẫm đi?”

Nàng cúi đầu cười, hai hàng lông mày khẽ nhăn, đôi mắt mơ hồ, hai gò má ửng hồng, đã có dáng điệu của nữ tử.

Phù Vân Khâu Trạch chính là nghiêng đầu đi, nhìn đá cẩm thạch, một chút thân ảnh màu hồng phấn phản chiếu trong đó, dáng người tuy gầy yếu chưa có độ lồi lõm, nhưng lúc giơ tay nhấc chân vẫn tỏa ra tư thái một thiếu nữ rồi.

Nếu không phải chính mình cao hơn nàng một cái đầu, có lẽ vẫn bị nàng vuốt đầu giễu cợt mỗi ngày.

“Có thể chứ?” ánh mắt giảo hoạt.

Y Y bị đại cung nữ làm phiền tới bảy năm, vô luận đi đâu đều chưa bao giờ mang theo bên người, mà Khâu Trạch lại không cho nàng đổi đại cung nữ, cho nên chỉ có thể nhịn xuống, nhưng hôm nay nhìn thấy tiểu cung nữ này liền cảm thấy thập phần hợp ý, đại khái là vì tuổi xấp xỉ đi.

“Ngươi tên là gì? Nguyên quán nơi nào? Là người nào mang ngươi tiến cung?” Trầm tư một lát, hắn đối với cung nữ đặt câu hỏi.

Không chút hoang mang quỳ gối, nàng ngay cả đầu cũng chưa nâng, bộ dáng này là đã được trải qua huấn luyện.

“Nô tỳ Tiểu Thanh, nguyên quán Lạc Hà thành, trong nhà quá mức nghèo khó, là Mộc công công thương gia cảnh nô tỳ mới mang nô tỳ tiến cung,được huấn luyện qua một tháng, nô tỳ sẽ cẩn thận hầu hạ hoàng phi.”

Xem bộ dáng của nàng nhưng thật ra rất thông minh, Phù Vân Khâu Trạch gật gật đầu, xem như đáp ứng.

“Tiểu Thanh, về sau ngươi liền đi theo ta, yên tâm, ta sẽ không đối với ngươi tự cao tự đại, cũng sẽ không đánh chửi ngươi.” Một tay kéo tay cung nữ qua, Y Y nói thuận theo.

Ngơ ngác nhìn chăm chú vào tay nhỏ bé bị nàng giữ chặt, Tiểu Thanh cứng ngắc gật đầu.

Đối mặt với hoàng phi nhiệt tình như vậy, nàng có điểm khó thích ứng, Mộc công công không phải nói, nếu là hầu hạ không tốt sẽ bị chém đầu sao?

“Bất quá, đại cung nữ vẫn đi theo nàng.” Nói ra điều kiện của mình, Khâu Trạch trực tiếp bỏ qua nàng biểu tình run rẩy.

“Bà ta sẽ khi dễ Tiểu Thanh.”

“Từ hôm nay bắt đầu, đại cung nữ tùy ý Tiểu Thanh sai khiến.” Hắn cười lạnh.

“Nếu là tình hình đặc biệt ta muốn đánh bà ta hai cái.” Nàng âm ngoan cười.

“Chỉ cần nàng vui, đánh chết người cũng không sao, bất quá nhớ rõ phải mang đi chôn.” Quạt giấy dao động càng thêm đắc ý.

Thất vọng, nàng gật gật đầu, vạn phần mỏi mệt lôi kéo tay Tiểu Thanh đi ra cửa, chính là, đưa lưng về phía Phù Vân Khâu Trạch mặt mày đang hoan hỉ nở rộ.

“Hoàng phi!” Tiểu Thanh kinh ngạc kinh hô ra tiếng.

Y Y bày ra tư thế tay nhỏ bé đặt bên môi, hai người một trước một sau đi ra ngoài.

“Hoàng Thượng, như thế thỏa đáng sao?” Mộc Hiệp vẫn âm thầm trốn trong chỗ tối giờ thong thả đi ra,con ngươi ẩn ẩn có tia lo lắng, không biết vì sao, cung nữ này cho hắn cảm giác không ổn.

Quạt giấy vừa thu lại,gương mặt mỉm cười nháy mắt lạnh như băng, toát ra khí thế của bậc đế vương, ống tay áo vung lên, hắn hừ lạnh một tiếng.

“Đã có một người thêm một sao lại không được?”

Phần 2: Lòng dạ biết rõ ràng

Người có được đôi mắt màu bạc, sẽ có khả năng nhìn thấu chú thuật, ma thuật, thậm chí là, vu thuật.

Người này, vì sao lại đi vào trong cung?

Khóe môi gợi lên ý cười như có như không, bên tai đột nhiên vang lên tiếng động hồn nhiên, hắn thỉnh thoảng rung nhẹ đầu 2 cái.

“Khâu Trạch!” Hai tay ở trước mặt hắn lắc lư hai cái, nàng nghi hoặc theo tầm mắt hắn nhìn lại,mày liễu vểnh lên, đôi mắt có tia buồn bực, trong nháy mắt,tất cả cảm xúc đều tụt xuống.

“Nàng muốn nhận ả làm cung nữ bên cạnh?” Bắt lấy cái tay lắc lắc của nàng, hắn nghiêng đầu, mắt tinh ẩn ẩn hàm chứa ý cười,“Nên sẽ không lại muốn đem đại cung nữ sang bên trẫm đi?”

Nàng cúi đầu cười, hai hàng lông mày khẽ nhăn, đôi mắt mơ hồ, hai gò má ửng hồng, đã có dáng điệu của nữ tử.

Phù Vân Khâu Trạch chính là nghiêng đầu đi, nhìn đá cẩm thạch, một chút thân ảnh màu hồng phấn phản chiếu trong đó, dáng người tuy gầy yếu chưa có độ lồi lõm, nhưng lúc giơ tay nhấc chân vẫn tỏa ra tư thái một thiếu nữ rồi.

Nếu không phải chính mình cao hơn nàng một cái đầu, có lẽ vẫn bị nàng vuốt đầu giễu cợt mỗi ngày.

“Có thể chứ?” ánh mắt giảo hoạt.

Y Y bị đại cung nữ làm phiền tới bảy năm, vô luận đi đâu đều chưa bao giờ mang theo bên người, mà Khâu Trạch lại không cho nàng đổi đại cung nữ, cho nên chỉ có thể nhịn xuống, nhưng hôm nay nhìn thấy tiểu cung nữ này liền cảm thấy thập phần hợp ý, đại khái là vì tuổi xấp xỉ đi.

“Ngươi tên là gì? Nguyên quán nơi nào? Là người nào mang ngươi tiến cung?” Trầm tư một lát, hắn đối với cung nữ đặt câu hỏi.

Không chút hoang mang quỳ gối, nàng ngay cả đầu cũng chưa nâng, bộ dáng này là đã được trải qua huấn luyện.

“Nô tỳ Tiểu Thanh, nguyên quán Lạc Hà thành, trong nhà quá mức nghèo khó, là Mộc công công thương gia cảnh nô tỳ mới mang nô tỳ tiến cung,được huấn luyện qua một tháng, nô tỳ sẽ cẩn thận hầu hạ hoàng phi.”

Xem bộ dáng của nàng nhưng thật ra rất thông minh, Phù Vân Khâu Trạch gật gật đầu, xem như đáp ứng.

“Tiểu Thanh, về sau ngươi liền đi theo ta, yên tâm, ta sẽ không đối với ngươi tự cao tự đại, cũng sẽ không đánh chửi ngươi.” Một tay kéo tay cung nữ qua, Y Y nói thuận theo.

Ngơ ngác nhìn chăm chú vào tay nhỏ bé bị nàng giữ chặt, Tiểu Thanh cứng ngắc gật đầu.

Đối mặt với hoàng phi nhiệt tình như vậy, nàng có điểm khó thích ứng, Mộc công công không phải nói, nếu là hầu hạ không tốt sẽ bị chém đầu sao?

“Bất quá, đại cung nữ vẫn đi theo nàng.” Nói ra điều kiện của mình, Khâu Trạch trực tiếp bỏ qua nàng biểu tình run rẩy.

“Bà ta sẽ khi dễ Tiểu Thanh.”

“Từ hôm nay bắt đầu, đại cung nữ tùy ý Tiểu Thanh sai khiến.” Hắn cười lạnh.

“Nếu là tình hình đặc biệt ta muốn đánh bà ta hai cái.” Nàng âm ngoan cười.

“Chỉ cần nàng vui, đánh chết người cũng không sao, bất quá nhớ rõ phải mang đi chôn.” Quạt giấy dao động càng thêm đắc ý.

Thất vọng, nàng gật gật đầu, vạn phần mỏi mệt lôi kéo tay Tiểu Thanh đi ra cửa, chính là, đưa lưng về phía Phù Vân Khâu Trạch mặt mày đang hoan hỉ nở rộ.

“Hoàng phi!” Tiểu Thanh kinh ngạc kinh hô ra tiếng.

Y Y bày ra tư thế tay nhỏ bé đặt bên môi, hai người một trước một sau đi ra ngoài.

“Hoàng Thượng, như thế thỏa đáng sao?” Mộc Hiệp vẫn âm thầm trốn trong chỗ tối giờ thong thả đi ra,con ngươi ẩn ẩn có tia lo lắng, không biết vì sao, cung nữ này cho hắn cảm giác không ổn.

Quạt giấy vừa thu lại,gương mặt mỉm cười nháy mắt lạnh như băng, toát ra khí thế của bậc đế vương, ống tay áo vung lên, hắn hừ lạnh một tiếng.

“Đã có một người thêm một sao lại không được?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »