Ái Phi, Nghe Nói Nàng Muốn Trèo Tường

Lượt đọc: 3341 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »
Chương 70
trẫm không khóc trẫm là chân mệnh thiên tử

❊ ❊ ❊

Tâm trạng lo lắng bồn chồn làm cho cước bộ rối loạn, quanh đi quẩn lại trong chính điện, Khâu Trạch hiện tại không mặc hoàng bào (long bào= áo vua, màu vàng), toàn thân là trường bào màu trắng thanh khiết, phiêu dật một đóa mẫu đơn tinh xảo diễm lệ, bên hông treo kim bài chạm trổ hình rồng uy phong lẫm liệt, búi tóc tùng hệ (kiểu tóc cổ trang của nam nhân thời xưa), cố định bằng một sợi tơ lụa màu trắng loại thượng hạng, toàn thân toát lên phong phạm tao nhã thoát tục, anh tuấn bất phàm.

Nhưng mà, gương mặt tuấn tú đang nhíu chặt lại, hắn nhìn chằm chằm về phía các ngự y, cơ hồ muốn tháo đầu của bọn họ xuống làm cầu đá Phế vật, đều là một đám phế vật, chuẩn trị cả nửa ngày, Y Y vẫn chưa tỉnh lại.

“Cho các người thêm nửa khắc, nếu hoàng phi còn không tỉnh, các ngươi đều cút hết về quê làm ruộng đi.” Lo lắng không yên, vừa ngồi xuống đã lại đứng lên.

Các lão thái y sắc mặt trắng bệch, chân run lên, vẫn là không dám quay đầu nhìn Phù Vân Khâu Trạch.

Mộc Hiệp tuy đang lo lắng hoàng phi, nhưng nhìn thấy Hoàng Thượng như thế, không khỏi thở dài.

“Hoàng Thượng, thái y đã nói tánh mạng hoàng phi không còn đáng lo ngại, chính là mỏi mệt quá độ, hao tổn nguyên khí, tạm thời mê ngủ, nếu đánh thức hoàng phi, chẳng phải là……” còn đang nói dở, lại bắt gặp ánh nhìn sắc bén của người nào đó, Mộc Hiệp không có lá gan nói tiếp.

Nắm chặt hai tay, mi mắt chớp nhẹ, Phù Vân Khâu Trạch khụ một tiếng, quay đầu đi chỗ khác.

“Trẫm, chính là muốn nhìn nàng mở hai mắt, mới yên tâm.” Nếu không nhìn thấy nàng mở to mắt, liếc mình một cái, trong lòng hắn sẽ cảm thấy bất an, mặc dù hơi thở đã có phần ổn định, nhưng gương mặt nhỏ nhắn vẫn tái nhợt, thật đáng sợ a!

Tuy rằng thái y luôn miệng khẳng định hoàng phi không bị nội thương nghiêm trọng, ngoại thương không có (bị tiểu lục liếm đã khép lại). Nội thương của nàng cơ bản chỉ là trong ngực tụ máu, chỉ cần uống thuốc điều dưỡng, hoạt huyết tan bầm, sẽ không còn gì đáng ngại, chủ yếu là pháp lực dùng hết, mỏi mệt quá mức, mới có thể làm cho nàng ngủ say bất tỉnh như thế.

“Bất luận các người làm cách gì, trẫm cũng muốn trong vòng nửa khắc, nhìn thấy hoàng phi tỉnh lại.” Phù Vân Khâu Trạch khó chịu trừng mắt nhìn đám thái y tay chân bủn rủn, cơ hồ ngất xỉu đến nơi, mắt lạnh liếc nhìn Mộc Hiệp một cái làm hắn nghẹn cười, chắp tay sau lưng đi qua đi lại.

“Người đừng làm thái y khó xử ……”

“Lời nói của trẫm chính là thiên lệnh, ai dám vi phạm……” Sát ý nồng đậm bất chợt lan nhanh trong không khí, đôi mắt màu tím nổi lên một tầng băng lạnh, tú bào vung lên,“Tất cả đều đi ra ngoài!”

Vừa nghe lời này, cả đoàn ngư y già cả nhưng động tác lại vô cùng nhanh, cả đám người đang quay quanh hoàng phi vội vã thu kim, thu dọn thảo dược, ôm thùng thuốc lao đi ra ngoài, động tác rất mau lẹ, Mộc Hiệp chỉ có thể lắc lắc đầu, sau đó theo sau ra ngoài.

Tiểu Thanh phúc thân hành lễ, sắc mặt hiện lên vẻ gấp gáp, dẫn theo cung nữ nối đuôi nhau mà ra.

“Nàng tỉnh?” Chầm chậm đi đến bên giường, hắn từ trên cao nhìn xuống, chăm chú ngóng gương mặt mỏi mệt tái nhợt của Y Y.

Y Y cố gắng chớp chớp mi mắt nặng trịch, vừa buồn cười vừa tức giận liếc hắn một cái, mơ hồ thấy đôi mắt màu tím phiếm lạnh quanh năm, tà nghễ ngạo mạn lúc đó nổi lên một tầng khói mỏng manh như sương mù, ngưng kết thành giọt nước lấp lánh tựa pha lê trên khuôn mặt ôn nhu từ từ chảy xuống.

Tâm cả kinh, Y Y đang định cố gắng trợn mắt để nhìn rõ ràng, đã nghe một mảnh “Hí lý rầm” vang lên trên giường. Chưa kịp hình dung chuyện gì xảy ra, cả người nàng đã nhẹ nhàng bị ôm vào một lồng ngực ấm áp khoan khoái.

Mũi tham lam hít lấy mùi hương quen thuộc, chỉ có vòng tay ấm áp này mới cho nàng cảm giác yên bình, an tâm, dễ chịu cùng vô vàn quyến luyến chờ mong, mặc dù, hắn chính là một hoàng đế tính tình kì quái.

“Như thế nào không lên tiếng, rất đau à?” Ngữ khí khẩn trương, vòng tay đang ôm lấy thắt lưng của nàng cũng cẩn trọng nhẹ nhàng không mang theo lực đạo, chỉ sợ làm thiên hạ mảnh mai bị tổn thương.

Nhẹ nhàng lắc đầu, nàng làm sao có thể mở miệng nói ra là vì có hắn bên cạnh, nàng thật an tâm, thật có cảm giác yên bình, hạnh phúc đây?

“Nếu là vậy, liền ngủ đi.” Bàn tay to xoa mái tóc đen mềm trên đầu nàng, nhẹ nhàng vổ vỗ, nhớ tới một khắc trước trên chiến trường, mái tóc này bị tro bụi làm vấy bẩn, bị gió làm cho rối loạn, đôi mắt màu tím trầm xuống, thâm sâu như đáy biển.

“Ngươi khóc?” Y Y vươn tay xoa lên hai má lạnh lẽo của Phù Vân Khâu Trạch, thanh âm khàn khàn, nàng nuốt nước miếng, thanh thanh yết hầu, một lần nữa mở miệng,“Ta chỉ là mệt mỏi, không có chịu nhiều trọng thương.” So với lần đầu tiên bị thương, xương sườn bị gãy, vết thương cũ tái phát, lần này, tốt hơn nhiều lắm.

Trầm mặc một lát, tay đang vuốt ve mái tóc ngừng lại, buông ra, coi như trừng phạt

“Trẫm không khóc, ai nói ta khóc, trẫm là chân mệnh thiên tử, làm sao có thể khó vì một nữ tử, chỉ có kẻ nhu nhược mới có hành vi như vậy”

Xem hắn một ngụm “Ta”, một ngụm “Trẫm”, Y Y run run hai vai, cười nhẹ, chỉ khi hắn bối rối mới xưng hô loạn xị như thế. Từ trước đến nay, xưng hô của hắn đối với nàng là như thế này: trước mặt người ngoài, hắn sẽ nói “Trẫm”, chỉ một mình hắn với nàng thì sẽ nói “Ta”, cho dù ở trước mặt Mộc Hiệp cũng là như vậy.

“Ân, ngươi không khóc.” Nhẹ giọng đáp, lấy tay vuốt vuốt gương mặt anh tuấn, nàng mỉm cười.

Nghe được thanh âm của nàng tựa như đang dỗ dành một tiểu hài tử, mặt hắn tối sầm, mi tâm nhíu chặt, gương mặt tuấn tú nhăn lại, hờn dỗi mở miệng:

“Ta nói rồi ‘Trẫm’ không khóc.”

Nhìn hắn như một tiểu hài tử tức giận trả đũa nàng, Y Y tuy là buồn cười, nhưng trong lòng lại có một dòng nước ấm ấm chảy qua, nàng gật gật đầu, đem hai tay quàng qua cổ hắn, mặt nàng chôn sâu vào vòm ngực rắn chắc.

“Ân, Hoàng Thượng không khóc.”

“Ta chỉ là sợ mất đi nàng mà thôi, nàng là phượng phúc của trẫm, trẫm cho nàng sinh (sống), nàng liền sinh, trẫm cho nàng chết, nàng mới có thể chết, ta không cho phép nàng chết ở trong tay những người khác.” Khẩu khí cứng ngắc, nhưng vòng tay ôm lấy nàng lại mang lực đạo mềm nhẹ, thấy nàng rúc trong lòng mình, đôi mắt màu tím nổi lên một tầng ngạc nhiên, lại nhanh chóng ôn hòa, tuyết băng ngàn năm thâm sâu trong ánh mắt bất ngờ bị hòa tan, mang theo ấm áp của mùa xuân, dào dạt nhu tình.

Không nói gì, nàng chậm rãi nhắm mắt, nghe được tiếng tim đập hữu lực trong lồng ngực hắn, đôi tay đặt trên vòm ngực trường kiện vững chãi.

Đợi chút, hai cái, ba cái……

“Lần sau, ta muốn tự tay đả bại Mẫn Hách,” Thì thào tự nói, bất giác nhăn lại mi tâm,“Chỉ sợ rằng nhiều năm sau, căn bản là không có cơ hội giao thủ cùng hắn, thừa dịp này, ta nhất định phải đem thuật luật học tinh mới được.”

“Mộc Hiệp nói, thuật pháp của nàng so với ta không kém là bao, thậm chí có phần nhỉnh hơn một chút, từ lúc nào nàng trở nên lợi hại như vậy?”

Sợi tóc mềm mại phất phơ, trải qua một lúc, vẫn không thấy thanh âm trả lời.

Cúi đầu, chỉ thấy vài sợi tóc dính vào má phấn trắng mịn, mái tóc bóng mượt suôn dài dến eo nhỏ tinh tế, rèm mi thật dài khẽ nhắm, che đi đôi mắt tinh anh, tạo thành một hình trăng khuyết đáng yêu điểm xuyết trên gương mặt nhỏ nhắn, chóp mũi thanh cao sáng bóng, đôi môi hồng nhạt khẽ nhếch, mềm mại như cánh hoa phong lan xinh đẹp diễm lệ.

“Nhanh như vậy đã ngủ?” Bất đắc dĩ nói nhỏ, cảm giác được trên ngực một mảnh ấm áp, cúi đầu,đôi mắt màu tím hiện lên một tia kinh ngạc, nhìn chằm chằm đôi tay nhỏ bé của Y Y đang đặt trên ngực mình, xanh nhạt non mềm, mang theo ôn nhuyễn nhè nhẹ.

Buông sa trướng, thật cẩn thận, nhẹ nhàng hôn lên đôi môi anh đào, khẽ liếm viền môi căng mọng, xúc cảm ngọt ngào mà mềm mại làm hắn nhịn không được thở hổn hển, cuống quít buông ra, lại thấy nàng không có dấu hiệu bừng tỉnh, Phù Vân Khâu Trạch không khỏi gợi lên một chút ý cười thật sâu.

Ngón tay thon dài vuốt lên cánh mũi của nàng, thật muốn nhéo mạnh một cái nhưng lại không nỡ đành xuống tay, lắc đầu mỉm cười, quên đi, hôm nay sức khỏe nàng không tốt, tha cho nàng một lần vậy.

Lông mi thật dài chớp chớp, nhẹ nhàng nhắm mắt, hơi thở đều đều mà ra……

Bên ngoài cửa sổ, ánh trăng bạc chiếu rọi vào gian phòng, trong sa trướng, hai thân ảnh của bọn họ như hai chú mèo nhỏ, đang ôm nhau ngủ một cách yên bình...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »