Ái Phi, Nghe Nói Nàng Muốn Trèo Tường

Lượt đọc: 3335 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »
Chương 89
mãnh xà chi độc

❊ ❊ ❊

“Ân nhân cứu mạng?”

Y Y mở to hai măt trừng hắn, trong miệng còn lưu huyết tinh chi vị của người nào đó, chỉ cảm thấy một trận ghê tởm, xoay người sang chỗ khác phun ra một búng máu, lại xoay người lại, oán hận trừng mắt nhìn hắn, liếc mắt một cái.

“Khi dễ một nữ nhân yếu đuối làm trò vui, lại tự cho mình là ân nhân cứu mạng?”

Nhưng mà, hắn lại chỉ trầm mặc trong một thoáng giây, bàn tay tà ác khóa trụ trên cổ nàng chậm rãi buông ra, trên khuôn mặt tà mỹ đột nhiên toát ra hàn khí lành lạnh nguy hiểm, thân hình cứng ngắc dịch chuyển, chỉ còn lưu lại một bóng dáng màu đen hòa lẫn vào bóng đen tịch mịch, mà theo thân hình hắn chuyển động, tia sáng lung linh từ dạ minh châu hoàn toàn bị hắn che dấu trụ, nàng xem không rõ ràng lắm vẻ mặt của hắn.

Trong bóng đen cô tịch, trừ bỏ nàng cúi đầu thở dốc, không còn bất kì tiếng động gì.

Trong không khí tĩnh ặng đến quỉ dị phản phất một luồng không khí đang chuyển động, chung quanh, trong phút chốc, chỉ nghe “Hưu” một tiếng, rõ ràng là tiếng động của ám khí, nàng còn không kịp nhận là ở phương vị nào, bắn về phía người nào, thân ảnh phía trước trong tay chấn động, một đạo lam quang thẳng tắp bắn ra, đập nát ám khí màu đen đang lao tới.

“Sách, là ta quấy rầy các ngươi hảo diễn sao? Thật đúng là xin lỗi, các ngươi có thể coi ta không tồn tại, tiếp tục, tiếp tục.” thanh âm ngả ngớn của một nam tử xa lạ ở trong bóng tối vang lên, cũng không phải từ phương vị bắn ra ám khí mà vang đến, khiến người ta khó lòng xác định được vị trí cụ thể mà hắn đang đứng, nhưng không trong không khí lại tản mát một mùi máu tanh nồng, cực kì gay mũi.

Có người bị thương! Y Y mở to hai mắt, nhưng trước sau vẫn là một mảnh tối mờ mịt.

“Ngươi đừng lộn xộn, hắn đang ở đối diện chúng ta, tuy là ảo thuật nhất lưu, nhưng võ công tầm thường, cũng chỉ có thể dựa vào một chút quỷ kế để đùa giỡn mà thôi, làm sao thương tổn được chúng ta.” Mẫn Hách đột nhiên phát ra tiếng cười lạnh, làm như đang an ủi nàng, lại giống như đang châm chọc người đang núp mình trong bóng tối.

Nàng không khỏi ngẩn ra, hắn, tại sao lại bảo vệ nàng?

“Xem ra, Vương gia thì ra là một người phong lưu đa tình, thương hoa tiếc ngọc, vậy phải làm sao bây giờ? Nàng không thể không chết, nhưng là, ngươi cũng không thể may mắn thoát khỏi, ta liền thuận theo tự nhiên, thuận nước dóng thuyền, đem hai người một nhóm các ngươi cùng lúc đi gặp Diêm vương cũng không tệ.”Namtử dường như là đang lầm rầm, tự lẩm bẩm một mình, thỉnh thoảng cười khẽ hai tiếng, lại thổi vào trong không gian một trận khẩu tiếu vang dội. (hình như khẩu tiếu là tiếng huýt sáo a ^^)

“Thử, thử!”

Bốn phía lồng sắt đột nhiên xuất hiện một bóng ảnh thật dài, quấn quanh song sắt, đôi mắt lục sắc lạnh lùng quan sát mục tiêu trước mặt.

“Bảo bối, các ngươi hảo hảo chiêu đãi hai vị khách quí, a mang không muốn nhìn thấy thi cốt, tâm tình của ta mới có thể tốt mà dùng cơm, bảo bối của ta, cứ tự nhiên mà thưởng thức.” Theo thanh âm cuối trôi đi, không trung, huyết tinh chi vị cũng dần dần đạm xuống.

Nhưng mà, hương vị huyết tinh vừa biến mất, đàn xà ngược lại rục rịch, càng không ngừng hộc xà tín, u lãnh nhìn chăm chú vào con mồi.

“Hảo, thật là nhiều rắn!” Y Y vốn rất sợ rắn, ngoại trừ tiểu lục, bây giờ lại bị nhiều đôi mắt lục sắc nhìn chằm chằm như vậy, nàng cơ hồ muốn hồn phi phách lạc, bên tai, mơ hồ truyền đến tiếng “Thử thử” cách đó không xa, lông tơ thẳng dựng đứng.

“Vừa vặn, có thể làm thành giải dược,” Mẫn Hách ngược lại phát ra một trận cười tà tứ, dạ minh châu cầm trong tay chuyển sang cho Y Y đứng phía sau,“Cầm, để cho ta đi bắt xà giúp ta bạc ám khí.”

Ám khí? Kinh ngạc tiếp nhận dạ minh châu, khi huỳnh quang chiếu rọi xuống, nàng mới rõ ràng nhìn thấy bên cánh tay trái của hắn cơ hồ toàn bộ đều bị một lại ám khí có ba đầu sắc nhọn khảm sâu vào.

“Ngươi là như thế đối phó với ân nhân cứu mạng?”

Nàng đột nhiên nhớ tới lời nói của hắn, còn có khi hắn bạo ngược hôn lên môi nàng, ẩn ẩn còn kèm theo tiếng rên rỉ rất nhỏ.

Định mở miệng, nhưng một chữ cũng không thoát ra được, chỉ là trơ mắt nhìn hắn đứng lên, hơi hơi lảo đảo chuyển tới phía sau nàng.

“Thử!”

Xuyên thấu qua huỳnh quang, nàng chỉ thấy con hắc xà, miệng giương nanh, loang loáng máu tươi, dài hơn cánh tay, đang phóng thẳng tới phía sau của hắn.

“Bóng dáng thuật, khống!” sau khi đem dạ minh châu di đặt vào trong mình, nàng hét lớn một tiếng, vừa vặn khiến cho thuật pháp bắn lên trên người cự mãng (rắn to).

Vốn là đang tiến lên thần tốc, cự mãng thân mình run lên, toàn thân bất động trong không gian, không còn nhúc nhích.

“Mau, đập nát đầu rắn!” Y Y trên trán toát từng đoàn mồ hôi lạnh, dạ dày lại cuộn lên từng trận, sắc mặt lại trắng bệch, nhưng nàng vẫn cố gắng kiên trì, pháp lực cuồn cuộn trong cơ thể không ngừng phát ra.

Nếu như ở tình huống bình thường, chỉ sợ chính mình hận không thể tiễn hắn thêm một đoạn? Chua sót cười, nàng cầm dạ minh châu, tay đã muốn ở run nhè nhẹ, chỉ cảm thấy một trận trời nghiêng đất ngửa đánh úp lại, cơ hồ suy yếu té trên mặt đất.

“Thử!” Bỗng nhiên, cự mãng thân ảnh đang cứng ngắc đột nhiên lay động, đúng là đã thoát khỏi khống chế của bóng dáng thuật, hộc xà tín, ánh mắt lục sắc u ám thẳng tắp trừng mắt nhìn nàng, làm như đã nhận thức chuẩn mục tiêu, giương mồm to đổi hướng nàng đánh tới.

(pan: ak, giải thích một chút nhoa ^^, hộc xà tín: chung quy là miệng của con rắn luôn luôn rụt vào rụt ra cái lưỡi cuả nó, nhưng edit lại thành như vậy thì nó vừa dài mà mình thấy nó cũng kì cục, mọi người cứ tạm chấp nhận nha, cúi cúi, mời tiếp tục J)

Sao lại có khả năng này, bóng dáng thuật của mình sao lại không có tác dụng! Nàng nột nột giật dây, ngược lại không chú ý tới chính mình cách tử vong không xa, chính là cúi đầu nhìn chăm chú vào hình nhân có vẻ bạc nhược đang nằm trên đất, khó có thể tin.

“Còn đứng ngây ngốc ở đó làm gì!” Một đạo thân ảnh quát lớn, mạnh đánh tới, ôm nàng dật tới một phương hướng khác.

“Bính!” Cự mãng lao đến, hụt vào khoảng không, cả thân hình thẳng tắp cắm xuống mặt đất, va chạm khá mạnh, nhất thời cuộn lại đau đớn, nhất thời nửa khắc cũng chưa thể cử động.

Đau! Cắn răng, cảm giác được da thịt dưới lưng bị đá vụn sắc nhọn chà sát, tựa hồ phá một tầng da, cực nóng đau.

“Vì cái gì bóng dáng thuật của ta vô dụng?” Nàng nhe răng nhếch miệng, bàn tay nhỏ nắm lấy dạ minh châu vì kích động mà xiết chặt đến trắng xanh, nhìn cự mãng vừa bất động lại tái chuyển động trước mắt, trong mắt tràn đầy mờ mịt.

“Ngươi đến bây giờ còn chưa hiểu được?” Một tay vòng trụ eo nhỏ, vết máu chậm rãi chảy dọc theo cánh tay còn lại đang buông thỏng, hắn nhăn tuấn mi, trong bóng tối, giúp đỡ nàng, chậm rãi đứng dậy.

Hiểu được? Hiểu được cái gì?

Nàng mê mang mắt chuyển hướng về phía hắn, biểu tình vẫn là mờ mịt mông lung.

“Lúc tỷ thí, ngươi sử xuất thuật pháp, năng lưc đó, căn bản không phải là thuật pháp của ngươi.” Hắn mở miệng thản nhiên nói, như gió như mây, không chút gợn sóng.

Hắn, đến tột cùng là đang nói cái gì! Y Y trong đầu trống rỗng, ẩn ẩn trong sương khói hư ảo, tựa hồ hiểu được cái gì, lại tựa hồ, cái gì cũng không hiểu được.

“Ngươi là nói, ngày ấy tỷ thí, thuật pháp trên người của ta thực sự cũng không phải là năng lực của ta?”

sắc mặt một hồi thanh một hồi bạch, bên dưới ánh huỳnh quang lập lòe, càng thêm toát ra vẻ lo lắng, sợ hãi.

Hắc động tối đen, đột nhiên trong lúc đó, không biết là cái kia kêu gọi xà, cũng có thể là ngửi thấy huyết tinh hương vị, xà ở trong động đều chuyển động, cuốn lên song sắt, chậm rãi, đem hai người vây quanh.

“Hiện tại, không phải là thời điểm hồi tưởng chuyện này.” Cúi người, hỏa cầu màu lam trong tay bừng cháy, không biết từ khi nào, đôi mắt đã chuyển thành màu nâu, lạnh lùng nhìn chăm chú vào chung quanh, gương mặt tuấn tú tản mác ra hàn khí lạnh băng, đôi môi đỏ tươi lại nhếch lên một nụ cười quỉ dị.

Chỉ bằng loại độc dược này, cũng tưởng độc chết hắn?

Như vậy thật quá coi thường hắn – Mẫn Hách Vương gia đi?

“Xà!” Y Y quát to một tiếng, nhìn chung quanh cự mãng trong giây lát toàn bộ giương nanh, miệng mở to như chậu máu, tâm chợt lạnh, ngơ ngác đứng ở tại chỗ, đầu trống rỗng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »