Ái Phi, Nghe Nói Nàng Muốn Trèo Tường

Lượt đọc: 3377 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »
Chương 84
cảnh trong mơ lần thứ 15

❊ ❊ ❊

“Ngươi rốt cục cũng xuất hiện,” Một nam tử, toàn thân khôi giáp ngân quan, khuôn mặt uấn giận, bàn tay nhẹ nhàng khinh đảo, hắc vụ chung quanh trong nháy mắt tiêu tán hết thảy, nhìn chung quanh bốn phía, cũng không nhìn thấy thân ảnh xinh đẹp,“Ngân Nhi đâu! Đem nàng giao ra đây.”

Thân ảnh màu trắng thong thả từ trong hắc vụ bước ra, đôi mắt lạnh như băng khinh liễm, nghe được phía trên đỉnh núi cách đó không xa phát ra tiếng vang kịch liệt va chạm, quả thực, lão giả đang cùng một cao thủ khác chiến đấu sinh tử, hai người thân ảnh giống như quỷ mị khác thường, trôi nổi, ẩn hiện trong khói bụi dày đặc, hai chưởng bên trong thỉnh thoảng ném ra một đám hỏa cầu, phun nổ, tung đến đối phương.

Cước bộ vừa đứng định, Viêm Hi mắt lạnh quét về hướng Khinh Âm, trên mặt tràn ngập lửa giận, xem ra hắn cũng không phải là một tên tướng quân hữu dũng vô mưu, nếu không cũng sẽ không nửa đường trở lại.

“Bản tướng quân hỏi ngươi, Ngân Nhi đâu!” Thấy hắn rõ ràng nghe thấy nhưng lại không buồn trả lời, Khinh Âm từng bước tiến lên phía trước, trong tay đã từ từ dấy lên một hỏa cầu màu lam, “thử thử”, ánh xanh như hàn băng lại nóng bức như lửa từ địa ngục.

“Chẳng lẽ, ngươi không phải tới tìm ta?” Viêm Hi vẻ mặt trấn định, nhưng trong ánh mắt lại toát ra lãnh ý khiến người không rét mà run,“Ta đã muốn là người duy nhất còn sót lại của Viêm gia, chỉ cần ta chết, Viêm gia sẽ không còn ai tìm ngươi trả thù, không phải sao?”

Hắn phất y bào, xuyên qua khói đen cuồn cuộn, nhưng y bào trắng tinh vẫn không vương một chút sương khói bụi mù, ngang nhiên mà đối diện đối thủ cường hãn, không có một tia sợ hãi.

“Bọn họ vốn không đáng chết, là ngươi, là do ngươi cương quyết không chịu buông Ngân Nhi ra.” Khinh Âm nhíu nhíu mày, có chút không muốn đề cập đến đề tài này, hình như là cảm giác đó là lỗi của mình.

Là người sống trên yên ngựa, thượng chiến trường, binh đao loạn lạc, chém giết lẫn nhau, vốn là là ngươi tử ta sống, vì đạt tới mục đích mà không từ thủ đoạn, ai trở ngại đường đi của hắn, kẻ đó phải chết, chính mình lại như thế nào cảm thấy làm sai?

Mi tâm run lên, Viêm Hi ngửa mặt lên trời muốn cười thật to, bên miệng ý cười phiếm nhè nhẹ chua sót cùng thống hận, nhưng mà cũng là cười không ra tiếng.

“Khinh Âm, ngươi làm gì?” Tiểu nam hài trợn mắt, há hốc mồm mà nhìn một khác tiểu nam hài khác, hắn lưu loát đem dao nhỏ đặt trên cổ một con gà mái đã bị vặt một ít lông, nháy mắt, thân đao xẹt qua, huyết gà phun ra xối xả.

Đó là gà của nhà hàng xóm, gà đẻ trứng để cho họ mỗi ngày mang ra chợ bán, hắn làm như vậy khac nào cắt đi kế sinh nhai của người ta.

“Làm gì? Đương nhiên là giết gà rồi nướng để ăn.” Đem gà mái đặt vào nước sôi, vặt lông, Khinh Âm liếc mắt nhìn Viêm Hi một cái.

“đó là gà của người ta a, làm như vậy sẽ trở thành tặc (trộm).” Viêm Hi cẩn thận nhìn nhìn bốn phía, hoàn hảo không có người nào đi đến đường nhỏ hẻo lánh này.

Tặc? Khinh Âm tự yết hầu phát ra hừ lạnh.

“Nếu không phải ngươi không muốn đem điểm tâm ở trong tay cho ta, ta lại như thế nào đi trộm gà của người khác.”

Gương mặt trắng nõn của Viêm Hi một trận đỏ bừng, gói lá sen chứa điểm tâm bên trong đang ôm trước ngực run nhẹ, hắn có tí ủy khuất, nghĩ nghĩ, lại chậm rãi chìa ra.

“Ta, ta không biết ngươi đói thành như vậy, vốn là định mang cho Ngân Nhi ăn, đây là do mẫu thân ta tự tay làm, ăn ngon lắm, cho ngươi ăn cũng được.”

Nhưng mà, Khinh Âm nhìn cũng không thèm nhìn, đem gà vặt không còn một cọng lông, đặt trên lửa than, bắt đầu thiêu nướng.

“Ta không phải Ngân Nhi, dù sao đến lúc chủ nhân của con gà tìm đến, đều là bởi vì ngươi không cho ta ăn, đến lúc đó, tự nhiên ngươi phải bồi tiền cho hắn.”

Biết là ngụy biện, Viêm Hi cũng là nói không ra lời, ta mặc dù không giết bá nhân, bá nhân lại nhân ta mà chết, quả thực, vẫn là chính mình đắc tội nghiệt.

Bởi vậy, hắn tự mình tới cửa bồi tiền tạ tội, cũng may mắn, hàng xóm thông tình đạt lý, tha thứ hắn.

Không nghĩ tới, chuyện như mới ngày hôm qua nay đã là quá khứ xa vời, tính cách của Khinh Âm từ nhỏ đã như thế, mình từ lâu đã phát hiện, nhưng không có chỉ bảo, sữa lại cho đúng, dẫn đến hôm nay, hại chết một nhà hơn trăm mạng người của mình.

“Hảo, hảo cho một Khinh Âm tướng quân!” Một giọt lệ từ trong mắt hắn trào ra, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, kinh ngạc nhìn đối diện thân hình oai vũ trước mặt, ngày xưa hảo hữu (bạn thân), nay lại là cừu nhân (kẻ thù), oan nghiệt, thật đúng là oan nghiệt mà!

“Đem Ngân Nhi giao ra đây, ngươi biết ngươi đánh không lại ta.” Khinh Âm trầm hạ thanh, không chỉ là cảnh cáo, cùng lúc, hỏa cầu màu lam trong tay đang chực phóng ra bên ngoài.

“Nga?” Viêm Hi lạnh như băng liệt mở khóe môi, toát ra một cái quỷ dị tươi cười, đi đến một cây hoa Thiên Âm, tiện tay nhổ tận gốc, lộ ra một cây đoản mộc, làm như sớm đã có chuẩn bị, bàn tay to nắm đi lên,“Ngươi cho là, sau khi ngươi tiến vào Thanh sơn, có thể còn sống mà đi ra ngoài sao? Khinh Âm, có lẽ, ta không có pháp thuật, ta không thắng được ngươi, nhưng là, ngươi có năng lực thắng được hỏa dược đang chôn khắp trong sân này sao?”

Biến sắc, dễ dàng dập tắt lam hỏa trong tay, không dám tin, Khinh Âm trừng mắt nhìn hắn, không nghĩ tới hắn sẽ có ý tưởng này, trước đây, mỗi lần đánh nhau, hắn đều đứng ở một bên, vừa không tham dự, cũng không khuyên can, trừ bỏ việc lần đó tranh giành Ngân Nhi.

“Ngươi muốn cùng ta đồng quy vu tận?” (ôm nhau cùng chết)

“Đúng vậy,” Viêm Hi phóng nhẹ âm điệu, trong mắt đột nhiên nổi lên một tia nhu hòa,“Khi ta hóa thành bùn đất, sẽ mãi mãi ở lại Thanh sơn, bảo hộ nơi này, Ngân Nhi thích nhất là Thanh sơn.”

“Không!” Cùng với tiếng thét chói tai, một đạo quần áo trắng thuần không e sợ khói đen mù mịt mà lao vào, hai mắt đẫm lệ nhìn thấy vẻ mặt chết cũng không sợ của Viêm Hi, Ngân nhi gào lên trong nức nở

“Viêm Hi, huynh là đại lừa đảo, gạt ta ở Thanh sơn chờ huynh, huynh lại muốn bỏ lại ta một người, cô độc sống quãng đời còn lại, huynh là kẻ lừa đảo, kẻ lừa đảo xấu xa nhất trên đời!” (ta thêm mắm muối tý, tại câu này trong cv pan hok hỉu lắm ^^)

Ngân Nhi! Mặt nạ kạnh như băng trên mặt Viêm Hi cơ hồ hỏng mất, một giọt giọt nước mắt như trân châu, lóng lánh chảy xuống.

“Ngân Nhi, nàng chạy mau!”

“Xem ra, ngươi chỉ tính toán hy sinh mỗi tánh mạng của ngươi, cũng tốt…” Khinh Âm trên mặt mạt thượng một tầng ý cười, âm ngoan, tà đạo, lãnh huyết vô tình, đồng tử trong mắt vằn lên tơ máu, trên tay, lam hỏa đã tắt lại lần nữa bùng cháy càng dữ dội,“Như vậy, ta sẽ tiễn phật tiễn đến Tây Thiên, Ngân Nhi, ta sẽ thay ngươi, hảo hảo chiếu cố.”

Cái gì! Vốn muốn ngăn cản Viêm Hi tìm đến cái chết, không nghĩ tới ngược lại làm cho Khinh Âm nắm được khe hở. Ngân Nhi sắc mặt trắng bệt, nhìn Viêm Hi đúng là giữ nguyên bộ dáng cho dù chết cũng không kích hỏa, nàng cắn răng một cái.

“Khinh Âm ca ca, ngươi không phải tới tìm Ngân Nhi sao? Nếu không phải, Ngân Nhi phải đi đây.” Nói xong, nàng hướng tới dòng suối chạy đi.

“Ngân Nhi, đừng chạy, cẩn thận!” Khinh Âm cuống quít đuổi theo, lam hỏa trong tay biến mất vô hình, chỉ vì một tiếng “Khinh Âm ca ca” của nàng.

Không, không được, cho dù ở khoảng cách như thế, chỉ cần chính mình khấu hạ đoản mộc, vẫn là sẽ làm bị thương đến Ngân Nhi! Viêm Hi trên mặt mồ hôi từng giọt từng giọt chảy xuống, trơ mắt nhìn hai thân ảnh đang truy đuổi bên trong khói bụi mù mịt.

Mi mắt nhất hạp, hạ quyết tâm, mạnh mở hai mắt, vứt bỏ đảon mộc, đuổi sát mà đi.

Ngân Nhi, đừng chạy… bên kia, là vực thẵm muôn trượng…

“Đừng chạy, Ngân Nhi, bên này đều là vách đá!” Liền ngay cả chiến thần bách chiến, Khinh Âm tướng quân, đều nhịn không được nhíu mi, nhìn thiên hạ mảnh mai, yếu đuối, nghiêng ngả lảo đảo ở bên cạnh vách đá, toàn thân toát mồ hôi lạnh.

Bên tai nghe được lời nói của hắn, nàng dừng chân, quay đầu lại, nở một nụ cười thê lương, tan nát cả cõi lòng…

Mái tóc dài phiêu trong gió, y bào trắng thuần trong gió rung động, tựa như một đóa hoa trong going bão, bị gió mưa vùi dập làm cho tan tác, thân hình mảnh khảnh không ngừng run rẩy, đóa hoa Thiên Âm cài trên mái tóc rơi ra, bị cơn gió nhấn chìm xuống vực sâu, biến mất trong bóng tối.

“Nếu như ta chết, ngươi hãy buông tha cho Viêm Hi đi, coi như là nguyện vọng cuối cùng ta cầu ngươi, Khinh Âm ca ca……” Thở dài, chân lùi về sau một bước, thân mình thẳng tắp ngã xuống, mái tóc đen dài hất tung trong gió, tản ra hai bên, nước mắt của nàng, tán trong không khí, trái tim nàng cũng tan nát như cánh hoa kia, chôn vùi trong vực sâu mãi mãi….

Khi nào, chích nguyện hoa khai, cùng quân ước hẹn, là lúc chúng ta gặp lại, Viêm Hi…… Nàng chậm rãi hạp thượng mi mắt, nước mắt lặng lẽ rơi trên hai gò má, để mặc cho gió muốn đưa nàng về đâu….

“Không!” Khinh Âm vươn tay, nhưng ngay cả góc áo của nàng cũng không chạm được, ngơ ngác, nhìn nàng từ từ rơi xuống.

Nhưng mà, thân ảnh màu trắng đuổi sát phía sau, không có một tia do dự, hướng tới phương hướng nàng vừa ngã xuống, nhảy xuống…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »