Ái Phi, Nghe Nói Nàng Muốn Trèo Tường

Lượt đọc: 3326 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »
Chương 24
tâm tình không ổn

❊ ❊ ❊

“Cái đó, ngươi cho người làm chút điểm tâm đi, ta đói bụng……” Nói xong, nàng mềm nhũn ngã xuống long sàng.

Tay duỗi trong không trung,Khâu Trạch xấu hổ không biết là nên buông xuống hay nên nắm lấy thiên hạ nằm trên giường nâng lên hung hăng mắng một chút, Phù Vân Khâu Trạch cắn răng, thôi được,nàng là người mang bệnh, hắn không thèm so đo với nàng lần này.

“Khụ,” Lão Thái y quay đầu chuyển hướng nơi khác, nhịn xuống trận cười dữ dội xúc động,“Hoàng Thượng, nếu hoàng phi đã tỉnh, khụ.., chúng lão thần cũng nên lui xuống, đã qua thời kỳ nguy hiểm, chỉ cần tĩnh dưỡng nhiều một chút liền khỏi hẳn, thần cũng sẽ đúng giờ cùng bốn vị Thái y đến đây xem chẩn, mong Hoàng Thượng yên tâm.”

Tay áo có hình rồng khẽ vung, hắn điểm nhẹ mũi chân.

Được sự cho phép,các Thái y thu thập đồ châm cứu, mới bước ra một bước, phía sau lập tức truyền đến tiếng động âm lãnh, rồi đột nhiên cứng đờ bất động.

“Lời nói vừa rồi của Mộc Hiệp các ngươi nghe thấy nếu để người ngoài biết, ta sẽ chém đầu cửu tộc nhà các ngươi.”

“Vâng,chúng thần cẩn tôn thánh dụ.” Vội vàng xoay người cung kính, trên trán các Thái y không khỏi toát ra mồ hôi lạnh, gần vua như gần cọp, việc này từ xưa đến nay ai cũng hiểu, thân là Thái y, lại càng phải thủ đương kỳ trùng(đứng mũi chịu sào).

“Còn có,” Phù Vân Khâu Trạch đột nhiên dùng phương thức nói đứt quãng, nhìn bọn họ bộ dáng thất kinh, quả thực giống con thỏ nhỏ,“Nghe nói nhi tử của năm vị ngự y đều kế thừa sự nghiệp của cha, đối với y học đều có hứng thú, không bằng liền truyền tiến cung, dạy trẫm một ít y lý(lý thuyết y học) đi.”

Biết rõ đây là uy hiếp, năm vị ngự y không ai dám mở miệng cự tuyệt.

Chỉ có thể run rẩy nghe theo.

“Thần cẩn tôn chỉ dụ!”

——————————————

Phủ Mẫn Hách Vương gia.

Người nằm trên chiếc giường cẩm thạch vốn nên ngủ say mộng đẹp đột nhiên mở mi mắt, nhìn thân ảnh xanh biếc đứng ở bên giường, có chút không vui nhíu mi.

“Vương gia, người tỉnh.” Nàng cầm khăn tay nhẹ nhàng giúp hắn chà lau mồ hôi trên mặt, trong mắt ẩn ẩn để lộ ra ý muốn thân thiết, động tác trên tay cũng ôn nhu vạn phần.

Nhìn tròng mắt màu bạc, Mẫn Hách Vương gia một tay bắt lấy cổ tay nàng, thô lỗ đẩy ra.

“Ngươi tới làm gì! Nhiệm vụ còn chưa hoàn thành, cẩn thận bị Phù Vân Khâu Trạch phát hiện.”

Mạc Thanh cầm cổ tay bị hắn niết hồng(nắm chặt đến đỏ hồng), quay đầu, thấy kim bách điệp trường bào đặt trên ghế, mặt trên vẫn loang lổ vết máu.

“Hoàng phi tỉnh.” Nàng thản nhiên nói.

Khẽ giật mình, hắn đứng dậy khoác chiếc áo tơ tằm có thêu bông hoa tường vi, đi đến ghế vểnh chân lên ngồi, đôi mắt như hồ nước vừa sâu vừa lạnh.

“Không ngờ nàng chưa có chết,” Trấn định ngữ khí nghe không ra là vui hay giận, hắn lời nói xoay chuyển,“Bất quá cũng không cần ngươi tự mình đến báo tin đi? Mạc Thanh, đừng quên thân phận hiện tại của ngươi, không thích hợp ra vào phủ của bổn vương.”

“Vâng” Khuôn mặt thân thiết đột nhiên không còn biểu tình, nàng nhún nhẹ thân,“Nô tỳ ghi nhớ lời Vương gia dạy bảo, nô tỳ cáo lui.” Nói xong, người hơi nhảy lên trên,quỷ mị biến mất vào không trung.

Lưu lại người này quả thật không phải sai lầm, hắn uống một ngụm trà, để kệ hương vị hoa nhài lan rộng phía đầu lưỡi, nổi lên một trận tê dại.

Một hình ảnh ngắn ngủi hiện lên trong đầu, hắn nhắm mắt lại.

Giấc mơ vừa rồi, là chuyện gì xảy ra? Khinh Âm…… Chính là Khinh Âm ngày ấy nghe được trong đình hoa sen sao?

Hay liền ngay cả mộng, cũng bị người khác thao túng? Nhưng để làm được như vậy thì phải có nội lực cường đại làm hậu thuẫn, người này, thật sự lợi hại thế sao?

Nam thành…… Đúng,trong mơ cũng là nam thành.

Có lẽ, nên phái người đi thăm dò điều tra mới được.

Sắc mặt thay đổi, nhìn đến kim bách điệp trường bào trên ghế ngày hôm ấy mặc, hắn tùy tay cầm ném lên không trung.

Một đoàn hỏa diễm đột nhiên như gió đem quần áo cắn nuốt…… Đốt cháy không còn dấu vết tàn dư.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »