Ái Phi, Nghe Nói Nàng Muốn Trèo Tường

Lượt đọc: 3473 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »
Chương 61
lần thứ hai tỷ thí

❊ ❊ ❊

Ánhh sángg nhu hòa baoo quanh không gian,ở giữa nổi lên một tòa mộc tháp cao trăm mét, lá cờ trên đỉnh phấp phới đón gió ghi rõ hai chữ “ Người thắng “, nét chữ hùng hồn càng làm tăng thêm tính ác liệt của trận đấu.

Đứng ở ngay mặt đại điện, bao quát toàn bộ cuộc tỷ thí, các vị đại thần vẫn như lần tỷ thí nước, có người mừng, có người lo.

“Tỷ thí lần thứ hai bắt đầu,” Hồng công công giơ cây phất trần, tiếng nói the thé trên cao như tầng sóng cuồn cuộn, mang theo triều tịch(hải triều) va chạm vào vách tường, phát ra từng trận hồi âm,“Mời Vương gia tuyên bố quy tắc trận đấu.”

Ống tay áo khẽ vẩy, Mẫn Hách Vương gia nghênh đón ánh mắt của mọi người, tà mị nheo hai mắt lại, nhếch môi đỏ mọng, phát ra tiếng cười trầm thấp từ trong cổ họng.

Chậm rãi đi tới trung tâm trận đấu, một tay chỉ lá cờ trên đỉnh, ánh mắt hắn sắc bén:“Không từ thủ đoạn, cướp cờ.”

Tiểu Thanh hầu hạ bên cạnh Y Y sắc mặt trắng nhợt, nhẹ cắn môi dưới.

“Vương, Vương gia…… Kia chẳng phải là trận đấu sống chết hay sao?” Hồng công công nhất thời bất an ngắm sắc mặt Hoàng Thượng không chút thay đổi, xoay người run rẩy hỏi.

Đôi mắt Mẫn Hách nhanh nhẹn chuyển sang, khiêu khích nhìn bậc đế vương ngồi phía trên, ý cười bên môi càng sâu.

“Đúng vậy, không biết Hoàng Thượng có đồng ý không?”

Y Y ngồi bên cạnh Khâu Trạch sớm đã ướt đẫm hai lòng bàn tay, nàng cúi đầu mím môi, đột nhiên một bàn tay to lạnh lẽo bao trùm lên nắm tay nhỏ bé của nàng, truyền đến từng trận xúc cảm mát mẻ.

“Trẫm đồng ý.” Thanh âm hơi khàn khàn không mang chút do dự.

Phía dưới, các đại thần đã bị dọa đến một thân mồ hôi lạnh, bắt đầu xôn xao bàn tán, chỉ sợ, hôm nay không phải tỷ thí, mà là một hồi huyết tinh(máu me) chiến tranh, chỉ có hoàng Thục phi là ngậm miệng không nói, sắc mặt trầm trọng nhìn hoàng nhi, ngay cả vương gia La Phu quốc ở bên cạnh nàng nói cái gì đó cũng không nghe thấy.

Tay phải của hắn nắm thật chặt tay nàng, ánh mắt Phù Vân Khâu Trạch thâm thúy nhìn lá cờ bay bay trên cao.

“Nếu lần này hòa thì tính sao? Mẫn Hách Vương gia.” Thùy hạ mi mắt, hắn ôn hòa cười, có điều ánh mắt lại như dao nhọn bắn về phía Mẫn Hách đang nhàn nhã phía trước.

“Hoà?” Mẫn Hách nhìn hoàng phi vẫn cúi đầu, trào phúng ngoéo môi một cái,“Nếu hoà, tất nhiên là hoàng phi thắng, bởi vì lúc trước đã tranh đấu rồi, nàng thắng bổn vương một ván, bất quá, lần này nếu bổn vương thắng, một nửa quân quyền kia, tự nhiên cũng sẽ nghe theo bổn vương điều khiển.”

Ý tứ của hắn là, cho dù hoà thì cũng là mình thắng? Chỉ sợ không đơn giản như vậy, Y Y rút tay ra khỏi bàn tay của Phù Vân Khâu Trạch, lẳng lặng nắm khăn lụa.

Kinh ngạc quay đầu,nhưng nàng cúi đầu nên không thấy rõ biểu tình cho lắm, nắm tay phải của Khâu Trạch trống rỗng dần dần buông lỏng xuống, khuỷu tay chống trên tay ghế,dùng ngón cái đỡ cằm.

“Vậy liền ký sinh tử khế đi ( chắc là giấy trắng mực đen ghi lại các quy tắc, ở đây là quyếtt địnhh 1 mất 1 còn, sống chết với nhau ).” Nhẹ giọng mở miệng, hắn nhắm mắt lại, nhưng khi đôi lông mi khép vào nhau cũng là lúc chúng không ngừng nhẹ nhàng run rẩy.

Toàn bộ khung cảnh ồn ào bất chợt im lặng, tất cả quay mặt nhìn hoàng phi rồi lại đảo mắt sang Mẫn Hách vương gia, thỉnh thoảng còn vụng trộm miết sắc mặt Hoàng Thượng.

“Đơn giản như vậy, chỉ sợ không thể?”

Đột nhiên, một thanh âm thanh thúy vang lên, ngữ khí lạnh như băng, nhưng rất rõ ràng, khiến cho mọi người trong lòng không hiểu vì sao mà sợ hãi.

Liền ngay cả Phù Vân Khâu Trạch đang nhắm mắt cũng phải nhíu mày.

“Ác? Thế hoàng phi có đề nghị gì?” Mẫn Hách đem hai tay đặt ra phía sau, híp mắt nhìn Y Y, nhìn về phía vị hoàng phi từ nãy tới giờ chưa bao giờ ngẩng đầu.

“Nếu Vương gia định quy tắc là không từ thủ đoạn, vậy thì thêm vài cái nữa có được không?” Nàng rốt cục cũng nâng đầu lên, mắt hạnh buông xuống, bên trong đôi mắt ấy không có một tia cảm tình, tựa như rối gỗ cứng ngắc nhìn Mẫn Hách, nàng kéo kéo môi cánh hoa, trông như mỹ nhân băng sơn ngủ say ngàn năm, từng chút từng chút, nở rộ ra ý cười lạnh lẽo.

“A?” Mẫn Hách hiện lên một tia kinh ngạc trong con ngươi màu mực, vốn tưởng rằng nàng đã sợ tới mức phát run “Nói nghe xem.”

Yên lặng một lát, nàng nhìn bốn thân ảnh cao lớn đứng ở bên cạnh Mẫn Hách, mặt không chút thay đổi, âm thanh lạnh lùng:“Cho dù có chết người, cũng không thể buông tha.”

“Trẫm đồng ý.” Phù Vân Khâu Trạch vẫn nhắm hai mắt, nhẹ nhàng bật ra hai tiếng, tựa như quả bom nổ tung trong lòng mọi người.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »